“My mom always said life was like a box of chocolates. You never know what you're gonna get.” --Forrest Gump ----
Nếu để cho tôi nhận xét, Nhật thực tại điểm la hầu cũng có nét giống như một hộp Chocolates đa vị, bạn sẽ không tài nào biết được bạn sẽ ăn được vị gì cho tới khi cho một viên vào miệng và nếm thử. Fan của Harry Potter cho biết, trong hộp Chocolates đa vị kia thậm chí có cả vị thối tai và nhiều thứ không thể nghĩ bàn khác nữa. La hầu đại diện cho A New Begining, một khởi đầu mới, và tôi thường ví nhật thực la hầu với một mảnh đất màu mỡ đã rắc đầy hạt giống, trước khi hạt nảy mầm và bắt đầu tự thể hiện bản chất của mình trong hình dạng một mầm non, rất khó để biết được trên mảnh đất mà ta có đang ấp ủ những loại hạt nào, những hạt nào có thể nảy mầm, và những hạt nào đã bị huỷ hoại bởi sâu hại hay chôn vùi quá sâu dưới lớp đất nên đã ngủ mất. Mỗi hạt giống trên mảnh đất nội tâm ta có thể đại diện cho một nguyện vọng, một ý tưởng, một chấp niệm, một tiềm năng chưa được khai phá, ta sẽ không tài nào biết được nó là hoa thơm trái ngọt hay 1 bụi mắc cỡ đầy gai móc. Tuy rằng, toạ độ nhật thực có thể cung cấp cho ta vài gợi ý về đặc thù của giống loài.
Tôi còn nhớ nhật thực song tử la hầu 2002 ở 20 độ song tử, một toạ độ chuyên phụ trách các loại kịch bản xoay quanh nghệ thuật bám càng, suốt mấy năm tính từ mốc đó đổ đi, chỉ cần 1 cái đùi nhỏ bằng que tăm thò ra là vô số bàn tay bổ nhào đến ôm thử, tôi cũng đi ôm đùi, dưới nữa lại có 1 đàn em nhỏ nhào tới ôm đùi tôi, tất cả đều không nhận ra mình đang lao đi ôm mấy cái đùi bé bằng que tăm, đứa nào cũng ảo tưởng mình đây đã tìm được đùi vàng để ôm, còn hô bè gọi bạn cùng nhau đi ôm đùi tập thể nữa, thật là những tháng ngày lung tung rối loạn. Cuối cùng thì cái đùi đáng giá nhất mà tôi ôm được là mấy đứa đến ôm đùi tôi, tôi cho chúng nó mượn phòng để tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ, chúng nó dạy tôi vẽ tranh và tô màu nước, nghe rõ ràng là một mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, thế nhưng tâm thái của người trong cuộc thì thật sự là 1 lời khó nói hết, tạm tổng kết bằng mấy chữ lì lợm la liếm, một số đứa tích luỹ ra được nguyên một bộ tâm đắc về ôm đùi, tìm đùi và đánh giá tiềm năng của đùi để ôm và cả nghề thuận cột bò lên, một số khác tự mình tiến hoá thành đùi cho người khác ôm. Còn tôi thì đã chán ôm đùi đến tận cổ và quyết định không thèm dựa dẫm, mượn sức bất kì ai nữa, sau đó thì tôi mở blog chiêm tinh và đi dạy học, solo từ đầu đến cuối, của đáng tội, từ đó đến giờ tôi không cầu hỗ trợ thì lại nhận được rất nhiều hỗ trợ, từ giới thiệu học sinh, PR lớp học giùm, bị người nói xấu còn có người chủ động đi dằn mặt giùm, muốn mua sách ngoại văn có người xách tay về giùm, muốn trồng cây có người tìm mua hạt giống giùm ...v.v... có thể nói là mọi người chiều tôi hết xảy. Bài học của tôi rút ra từ nhật thực này là, muốn quá giang thì cứ chuẩn bị đủ 2 tiết mục là tiền vé xe và tuyến đường xe chạy, bạn có thể ghép tuyến đổi xe tuỳ thích, nhưng đừng mong chờ chuyến xe sẽ đổi hướng vì mình.
Cái sự lung tung rối loạn nhao nhao ồn ào dường như là đặc trưng cho các thể loại nhật thực la hầu, bởi vì vô số các loại ý tưởng đang lơ lửng trên kia đều muốn nương theo nó để tìm đường hạ cánh xuống mặt đất. Đó là 1 loại cảm giác mông muội mà tràn trề sinh lực, tuy rằng, mông muội là ngày sau nhìn lại tôi mới nhận ra, còn lúc đang trong cuộc thì ai cũng thấy mình tuệ nhãn như đuốc cả. Cỗ xe của Auriga, con thỏ Lepus và bồ câu Columba vẫn tiếp tục mang tới cho toạ độ cuối cùng của song tử, đầu tiên của cự giải một bầu không khí khẩn trương gấp gáp, nó mang đến niềm tin rằng chúng ta có thể đi được nhanh hơn, tìm thấy đường sống trong cảnh thập diện mai phục, nhưng lần này không phải theo phong cách bám càng, thấy xe nào có vẻ nhanh thì đi nhờ xe ấy của 3 chú dê, mà nhờ những cú quất roi mạnh mẽ thúc đẩy những con ngựa kéo xe lao nhanh về phía trước của người đánh xe. Menkalinan của Auriga chủ về khả năng điều khiển, kiểm soát, mượn sức để điều khiển chiếc xe di chuyển trên con đường mình muốn và phát lực thông qua các thủ đoạn uy hiếp, doạ dẫm, khiến lòng người phấp phỏng lo âu, Betelgeuze ở vai của thợ săn Orion là điểm phát lực cho cánh tay cầm kiếm, thể hiện tinh thần con mồi nào cũng đánh thắng. Có thể nói, phong thái đỉnh cấp của đoạn cuối cung song tử chính là tinh thần cây gậy và củ cà rốt, vừa thi ân, vừa phát uy, đem những con quái thú bất trị nhất, những chú ngựa bất kham nhất thu thập đến dễ bảo. Nhưng đây là nếu xét đến phong thái đỉnh cấp. Còn ở đây, chúng ta đang xét các búp măng non đang lớn lên trong mùa ...nhật thực la hầu.
Nói dễ hiểu hơn một chút, những con quái vật mà Orion phải chiến đấu và tiêu diệt ở cung song tử thường được chúng ta gọi chung chung là các ugly truth, thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng, những con người không hoàn mỹ và hay tái phạm sai lầm khi nghe được sự thật mất lòng về bản thân mình sẽ để cho phần xấu xí gớm ghiếc trong mình nhận đả kích cho đến mức chúng nó phải teo nhỏ, biến mất hay sẽ vung tay lên đi đả kích kẻ cung cấp sự thật? Nếu sự thật mất lòng là ta ngu chết đi được thì nó chỉ thực sự bị tiêu diệt khi ta đã thông minh hơn, còn tất cả công kích nhắm vào người cung cấp sự thật chỉ có 1 tác dụng là làm họ chuyển từ nói ra miệng thành nghĩ trong đầu, tất nhiên khi chương trình đánh quái ở đây chính thức mở ra, tôi có cảm giác nhiều người sẽ phải tụng câu, em đeo mo vào mặt.
Nếu bạn muốn có một ví dụ sinh động về một nhân cách ở 29 song tử, hãy xem thử Howl's moving castle, anh chàng nam chính đẹp phô ra xấu xa đậy lại trong đó chính là một điển hình cho xu hướng lạc lối trong những ảo tưởng tốt đẹp về bản thân không thể tự kiềm chế của toạ độ này. Nhưng đó chỉ là phiên bản đang nỗ lực tiến hoá và suýt nữa thì fail lòi ở đây, bởi vì ngôi sao cao nhất trong dãy toạ độ này là Polaris, ngôi sao đứng yên bất động trên bầu trời phương bắc, là cái mốc để những kẻ lữ hành ngước tìm trong đêm đen, xác định lại phương hướng cho mình trên mặt đất, để biết mình từ đâu đến, đang ở đâu và sẽ đi đâu.
Nhưng khi nào thì hoạt động tái định hướng ấy mới xảy ra? Khi nào thì một người mới sinh ra nhu cầu bóc đi tất cả vẻ ngoài phù hoa giả tạm để tìm kiếm lại tâm nguyện lúc ban đầu? Nhu cầu ấy có thể đến vào một giây phút hoang mang, một khoảnh khắc mịt mờ bối rối, một chớp mắt tự cảm nhận và bỗng thấy rõ một cơn mệt mỏi chán nản từ sâu thẳm bên trong, và chúng ta tự hỏi, rốt cục tất cả những gì mình đang làm ở đây có ý nghĩa gì hay không?
Nếu như những hoa dạng được tô vẽ đẹp đẽ mà ta đang nỗ lực vun đắp không đem lại cảm giác hài lòng thoả mãn, ý tưởng rũ bỏ nó để làm lại từ đầu có thể làm ta hoảng sợ, vì ta đã trả giá không ít tâm huyết để có được hiện trạng. Đó là lý do, rất nhiều người nhanh chóng phủ nhận tiếng nói bên trong thông báo họ đã đi lạc khỏi con đường được kì vọng lúc ban đầu. Xu hướng mượn sức theo tác phong sống nguội chay mặn gì đều không cố kị, tâm lý vội vàng hãnh tiến và cái tôi quá lớn không nghe lọt những lời không hay là tổ hợp thường xuyên kéo kịch bản của toạ độ 29 song tử thành toạ độ của những kẻ đi lạc xa tít tắp. Nguồn sinh lực dồi dào của nhật thực có khả năng rất cao là sẽ giúp mỗi chúng ta đi lạc nhanh hơn và xa hơn, và cũng có thể, vì vậy mà chiêu khủng hoảng đến sớm hơn.
Kết quả tốt nhất cho nhật thực la hầu 29 song tử cũng giống như đoạn kết có hậu trong Howl's moving castle, con quỷ lửa trả lại trái tim cho Howl nhưng lại đồng ý ở lại giúp đỡ vì chính nó thích bầu không khí gia đình ấm áp của moving castle. Ta cần tìm lại được sơ tâm, thấy rõ con đường và tìm ra được phương hướng cho mình trong cuộc đời, nhân tiện học thêm được vài kĩ năng điều phục tâm và nhờ đó, sửa trị được một vài chú ngựa bất kham thành dễ bảo. nếu bàn tay cầm cương của ta vững chắc, chiếc xe của Auriga sẽ đưa ta đi tới nơi mà ta muốn, nếu như ta yếu tay, thủ đoạn của ta không đủ, năng lực thuyết phục không cao, kể cả khi ta không quên mất ước nguyện ban đầu, chiếc xe vẫn chỉ có thể đưa ta đến nơi lũ ngựa muốn, mặc dù rất có khả năng là chính chúng nó cũng chẳng biết mình thực sự muốn gì nữa.
Trừ phi chúng ta và lũ ngựa kéo xe vốn cùng chung mục đích và có thể nói chuyện họp tác đôi bên cùng có lợi. Và giúp người cũng là tự giúp mình vốn là triết lý của chòm thỏ Lepus. Dù sao, anh đánh xe thì có tay có mắt có đầu óc mà chẳng có chân, bọn ngựa thì có sức lực dư thừa nhưng lại không thông minh lắm, cần có người đưa đường chỉ lối.
Lời khuyên duy nhất tôi cho rằng cần thiết để chuẩn bị cho nhật thực la hầu 29 song tử là, thuận lợi chỉ đến khi ta biết rõ giúp người cũng là giúp chính mình, dù ta vốn là những con ngựa mù đường, chỉ có 1 thân sức mạnh để chạy bừa hay là người đánh xe, có hiểu biết đầy đủ về tuyến đường nhưng lại không thể tự mình đi hết, mỗi chúng ta cần tìm ra ước nguyện ban đầu của mình, xác định con đường mà mình muốn đi, nhận rõ ưu khuyết điểm của bản thân, tìm kiếm những đối tác có thể bù đắp chỗ thiếu của mình để cùng nhau lên đường trên tinh thần đôi bên cùng có lợi. Rất có thể, ta cần giúp đỡ những kẻ khác tìm lại ước nguyện ban đầu của chính họ, nhận rõ con đường mà chính họ muốn đi, và từ đó, khiến họ trở thành những đối tượng biết nghe lời phải, có thể nói lý và có thể hợp tác được một cách ổn định chứ không giở chứng giữa đường. Như lão rùa trên sông Thông Thiên trong Tây Du Ký chẳng hạn.
Hãy tôn trọng con đường và ước nguyện ban đầu của những người khác, rồi những người khác cũng sẽ tôn trọng ước nguyện ban đầu và con đường của chính bạn. Tôi nghĩ, đó là bài học mà mỗi người cần rút ra sau những tháng ngày lạc lối vì nguồn cảm hứng sắp được truyền xuống từ nhật thực cuối song tử đầu cự giải.
Chúc mọi người tâm tưởng sự thành, tìm được trong tim mình ngôi sao bắc cực soi đường chỉ lối sẽ không vì thế cục đảo điên mà lay động vị trí, luôn biết được mình đang ở đâu và muốn đi đâu, không bị dính mắc với các phương tiện thiện xảo bên ngoài, có thể quyết đoán xuống sông thì bỏ xe, lên bờ thì bỏ thuyền và trong mọi trường hợp, luôn đủ sáng suốt và linh hoạt để tìm được cho mình phương tiện mới thích hợp cho chặng đường tiếp theo muốn đi. Và cũng chúc các bạn trở thành những người bạn đồng hành hữu ích và được hoan nghênh trên mọi nẻo đường các bạn muốn đi ngang.
Happy Lunar New Year!
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn nhật thực. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020
Thứ Ba, 19 tháng 2, 2019
Makemake, yêu là không bao giờ phải nói rất tiếc
Em tưởng giếng sâu em nối sợi gầu dài
Ai ngờ giếng cạn, em tiếc hoài sợi dây
Tôi từng chia sẻ trong một stt facebook, Makemake và transit là nơi mỗi chúng ta gặp được những bản nháp của đời mình trong các lĩnh vực tương ứng của cuộc sống. Nháp có thể hiểu là nơi ghi chép lại những nét bút ngoáy nhất của ta, những tính toán sai lầm nhất của ta, những ý tưởng siêu thực nhất của ta, là nơi tư tưởng của ta ló mặt ra trước thế gian lần đầu tiên. Ta không thể phủ nhận những sản phẩm sinh ra trên tờ nháp có xuất xứ từ chính ta, phản ánh phần kém cỏi, thiếu hoàn thiện, cần điều chỉnh sửa chữa nhất trong ta. Nhưng sự thật là mọi người có quyền viết ngoáy và gạch xóa mà không lo ai trách, trên giấy nháp. Vì vậy, cũng có thể hiểu, Makemake là nơi con người dễ có khuynh hướng tùy tiện.
Cá nhân tôi tương đối thích viết lách một chút để làm rõ các suy nghĩ khi đang đọc sách và nghiệm lý lá số, nhưng vài ngày sau nhìn lại, chính tôi cũng không hiểu mình đã viết cái quỷ gì luôn. Tất nhiên, những nội dung bột phát lung tung, lùng bùng, lộn xộn không ai hiểu nổi đó là nguồn gốc ban đầu của những thứ chỉn chu, hệ thống, rõ ràng hơn, tỷ dụ như bài viết này. Nói chung, tôi chưa thiên tài đến trình độ các ý tưởng mới manh nha trong đầu tôi có thể tự sắp xếp đến ngăn nắp lượng lệ rồi tuôn tràn ra qua 10 ngón tay gõ bàn phím, một lần ra tay có ngay tác phẩm. Makemake của tôi ở sát nóc cung 1, cho nên để bắt đầu làm bất cứ cái gì mới, tôi đều cần được thử trước một chút để điều chỉnh lại ý tưởng cho tương thích thực tế đã.
Chương trình bình thường của con người chưa phát triển toàn vẹn thể thượng trí là, cứ để cho các hạt giống tư tưởng mới manh nha nảy mầm bung lụa ra, trưởng thành theo cách nó muốn trong đối chiếu với thực tế, sau đó cân nhắc cắt tỉa điều chỉnh lại để tư tưởng đã thành hình có được một bộ dạng dễ chấp nhận, dễ tiếp thu, dễ lý giải nhất có thể. Đó là lý do một Makemake đã phát triển thường đem tới hiệu ứng phụ là đầu óc thông thấu, rõ ràng, năng lực diễn đạt mạnh mẽ, ý tưởng cụ thể, sinh động, thiết thực, hiệu quả.
Ngược lại, dấu hiệu của một young soul ở tọa độ của Makemake là khuynh hướng đối đãi cuộc sống theo kiểu nháp thẳng vào bài kiểm tra, các ý tưởng chưa được kiểm chứng đã thực hành như đúng rồi, nếu may mà đúng thì không sao, nếu sai thì phủi sạch trách nhiệm như đem vứt một tờ giấy nháp. Cũng có thể hiểu là, họ nháp thẳng lên mặt người khác như một vị thần. Dù sao, nhọ đâu cũng không đến lượt họ phải chịu.
Một ví dụ cụ thể. Makemake cự giải (4x, 5x) cần làm một bài thi về xây dựng tổ ấm, thời gian là một kiếp người. Để luyện tập cho một bài dự thi hoàn hảo, họ có thể bắt đầu từ việc đi bế em (một dạng lao động trẻ em thời xưa), sau đó là việc chăm nuôi và làm chị Thanh Tâm, anh Chánh Văn cho đám em trai em gái của mình như một ông bố, bà mẹ nhỏ kiêm chuyên viên tâm lý. Em bé mà họ bế ẵm thay tã khi còn nhỏ kia lớn lên thành người thế nào là chuyện riêng của nhà em ấy. Đám em trai em gái của họ có thành người không là chuyện bố mẹ họ và gia đình riêng của mấy đứa em đó phải chịu. Nhưng rồi chính họ cũng trưởng thành, lập gia đình, sinh con. Toàn bộ kinh nghiệm thực tiễn thành công thất bại từ những trang quá khứ đầy kỷ niệm kia có thể sẽ được nghiêm túc đúc rút một lần để họ có thể cho con họ những gì tốt nhất có thể.
Về lý thuyết là như vậy!
Nhưng chuyện gì sẽ xảy ra khi đi bế em, họ rất "thông minh" mà cấu mông em bé mỗi khi bị mỏi tay, khiến nhà người ta phát hiện ra vừa hoảng sợ vừa xót con phải nhanh tay trả họ về hãng?
Lại tiếp, chuyện gì sẽ xảy ra nếu phản ứng duy nhất khi em trai em gái khóc hờn hay chí chóe muốn họ phân xử là họ đánh cho cả đám một trận cho chừa tội nhiễu sự?
Tất nhiên cứ theo cái đà ấy thì mãi đến khi làm bố làm mẹ họ cũng chưa học được cách ở chung với trẻ con rồi.
Cảm giác thôi thúc của Makemake đem lại trong lòng người nó cũng có phần mông lung mịt mờ không rõ ràng, có lúc giống như một sự khuyến khích, có lúc giống như một chút chướng ngại tâm lý. Thế nên Makemake cự giải đều có nhu cầu tương tác với những đối tượng có thể giúp họ biểu thị lòng từ ái, bao dung thành hành động cụ thể. Nó có thể diễn hóa thành chấp niệm với việc phải có đứa con chung huyết thống, thành những hành vi bao biện làm thay và dung túng khiến người khác đâm lầy, đâm nhây với họ. Có những Makemake cự giải dung túng cho con cháu họ hàng nhà mình mặc sức dựa dẫm, đòi hỏi không hạn độ, có thể vì họ cảm thấy từ chối giúp đỡ là tàn nhẫn, là không đúng. Nhưng phải làm thế nào mới đúng thì họ nghĩ không nổi. Họ không có đề kháng với đội bán than, bán thảm, người ta bán bao nhiêu họ chi tiền mặt ra mua bấy nhiêu.
Có một sự thật về đặc tính của Makemake là, người trội Makemake trên lá số thường nghèo túng, gian nan. Ngay cả những người có năng lực nhất, tháo vát, chăm chỉ làm ăn nhất cũng cảm thấy từng bước gian nan, tất nhiên càng không thể giàu lớn nổi. Người ta đến dựa dẫm, ỷ lại, nương nhờ họ tuyệt đối không phải tại thấy họ giỏi giang, lợi hại, có tiền, có thế, mà tại thấy họ dễ gạt gẫm, lừa dối, bắt nạt, không phản dame được. Tổng kết lại, chính là chó cắn áo rách. Tất nhiên, vốn không có quy định Makemake trội thì làm người lương thiện, nhưng làm loại người xấu chuyên đi bòn tiền lẻ của bình dân và những người cùng khổ, ngẫm cũng biết không thể có được bao nhiêu tiền đồ.
Lời khuyên là, muốn có tiền đồ, nên tránh xa khu vực chịu ảnh hưởng của Makemake mà đi kiếm ăn chỗ khác. Kiểu như cô Scarlet mở xưởng gỗ chuyên bóc lột tù nhân và chơi xấu đồng bào miền Nam nhà cô vì biết họ không phản dame được ấy, nhưng cô cũng phải làm quần quật mà chỉ gọi là đủ ăn đủ tiêu. Về sau, cô ấy đổi đời và phất nhanh sau một đêm là nhờ lấy được ông chồng giàu là Rhett Buttler, tuyệt đối không phải nhờ sự nghiệp hút máu tù nhân của mình.
Nhưng như Scarlet từng tuyên bố, quan trọng là hút máu những người đó rất an toàn. Cho nên vì lấy an toàn làm trọng, rất nhiều người đều không ghét bỏ loại thịt muỗi này, thậm chí còn lấy nó ra làm món chính luôn.
Lại quay về với Makemake Cự giải. Cũng có những người hễ gặp Makemake liền tin theo bóng ma tâm lý trong lòng mà áp dụng luôn một chữ, trốn. Thế nên, đến tuổi thì họ cứ lập gia đình sinh con như thường, con họ đẻ ra ném cho ông bà nội, ông bà ngoại chăm, sau đó tiêu sái đi tìm tiền đồ ở chỗ có thể có, chờ có tiền đồ rồi mới dám đi rước con về rủ hát bài cả nhà thương nhau, xong nghĩ mãi không hiểu vì sao đời mình cứ bị thiêu thiếu cái gì, hẳn là vì mình và con mình không thân?
Nghe đồn, nhiều bác trai bác gái đến tuổi trung niên mới giật nảy mình nhận ra cơ hội cuối cùng của mình để thi qua môn tâm từ ái nằm ở cháu nội cháu ngoại. Thế nên họ thúc giục con cái kết hôn, sinh con rất ráo riết. Sau khi có cháu rồi, họ bắt đầu vô cùng hăng say nhiệt tình lấy cuộc đời cháu mình ra làm bản nháp để thử nghiệm lần đầu tiên chăm trẻ dụng tâm với tất cả năng lực bao che dung túng của mình. Tốt hay xấu gì thì đã có bố mẹ chúng nó chịu. Ahihi!!!
Khụ, tôi không có ý kể ra những điều này là để mọi người rộng đường trách cứ. Nhắc đến Makemake thì tuyệt đại đa số chúng ta đều ... hãm như nhau cả thôi. Nếu Makemake cự giải dường như không cần chịu trách nhiệm về tương lai của những đứa trẻ được trao cho họ thì Makemake sư tử có vẻ không cần chịu trách nhiệm khi niềm vui, tình yêu và con đường tìm kiếm vinh quang của họ có lỡ đặt cơ sở trên nỗi đau khổ, tổn thương, phiền muộn và những thiệt hại kinh tế của người khác. Makemake xử nữ có xu hướng làm việc mình yêu theo cách mình yêu, nhưng trách nhiệm cuối cùng của những cú nhảy việc, chuyển nghề, phí học nghề, phí chạy việc và thiếu sót chuyên môn của họ, thường thường lại do người khác phải chịu đựng.
Makemake là một hành tinh lùn khá lớn, có chu kì khoảng 309 năm. Vào Xử nữ từ năm 1983, sang Thiên bình từ 2014, trung bình mỗi năm tiến động khoảng 1 độ. Bạn có thể gõ dãy số 136472 vào ô additional object để hiển thị hành tinh này. Vì hoàn cảnh mà transit Makemake đưa tới đòi hỏi tính tự giác cao độ, nếu ta lỡ sống lỗi, người phải chịu tổn thất trong chuyện này sẽ vì lý do này hoặc lý do khác, không thể dùng thân nghiệp để tổn hại đến ta, cùng lắm là họ cho nghiệp tụ vành môi hoặc ném vài cái lườm nguýt qua quít là hết vở. Sau đó, cơ bản là nạn nhân im lặng chấp nhận để của đi thay người, còn thủ phạm thì bình chân như vại, thậm chí có thể vênh váo đắc ý nếu muốn. Có thể nói, trừ phi lương tâm đại phát khiến bạn thủ phạm tự dưng sinh ra cắn rứt trong lòng, nỗ lực đền bù, trấn an, xin lỗi, sẽ không có thế lực bên ngoài nào có thể ép các bạn vào khuôn khổ cả.
Tôi cũng đã từng trầy vi tróc vảy để cố theo nghề vẽ truyện tranh suốt 10 năm, sau đó cua rất gắt sang dạy Chiêm tinh trong transit Makemake xử nữ. Việc ta rất thích, rất thích một thứ gì đó, sẵn sàng dốc hết vốn liếng tự thân ra để theo đuổi nó, thậm chí thay đổi bản thân rất nhiều để tiếp cận nó gần hơn một chút rồi phát hiện, đó không thực sự là điều ta hình dung, theo đuổi, mơ tưởng lúc ban đầu là một trạng thái diễn biến tâm lý khá đặc trưng của Makemake. Gặp chuyện như vậy không phải là ta sai. Sai là ở chỗ, ta không chỉ đầu tư vào mộng tưởng đó vốn tự có của bản thân mà còn có thể kéo thêm vào giấc mộng không thành kia một đống đầu tư không hiệu quả, tất nhiên là của người khác.
Kết quả, từ 2 bàn tay trắng, anh đã làm ra một đống nợ.
Vậy nên, một loại bóng ma tâm lý khá phổ biến khác ở chỗ Makemake cao kinh nghiệm là nỗi sợ hoài công, vì vậy cho dù có thích bao nhiêu cũng có thể chùn chân, không dám hết mình, không dám bỏ ra quá nhiều, chỉ dám nửa vời, không chịu dốc sức nhập cuộc trừ phi bị ép buộc.
Vào cái ngày tôi nhận ra rằng mình không còn muốn vẽ truyện tranh một chút nào nữa, tôi cũng đã nghĩ đến những gì tôi từng đánh đổi để theo đuổi giấc mơ viển vông này suốt 10 năm, thực ra thì trong một thời gian khá dài sau đó (vài tháng), tôi cảm thấy mình chết chắc. Đấy là tôi chỉ ném mỗi đám cơ hội để có một tương lai khác vào đó chứ chưa huy động đến vốn liếng của ai. Thậm chí, tôi có chút âm thầm lấy làm may mắn vì con đường của tôi chả có ai ủng hộ cả. Nếu lúc bấy giờ mà phải thông báo bỏ ngang với một đám đã từng vì mộng tưởng của mình mà ra tiền ra sức, tôi nghĩ tôi sẽ chết vì stress luôn.
Cá nhân tôi cho là, gặp phải loại tình hình đó thì đừng nói đáng tiếc, đáng buồn hay không, trực tiếp hối hận đến chết là được.
Có lẽ, quan niệm có hơi ám ảnh đó là lý do giúp tôi tránh được loại tình hình xấu nhất (vỡ nợ) và không thể biên tập ra một đống nợ đọng như nhiều thanh niên gặp transit Makemake khác, mặc dù, ở điểm bắt đầu tôi không hề có dự định sẽ bỏ ngang. Một trong những bài hát được yêu thích nhất của thế hệ Makemake sư tử có một câu hát rằng: "Ngày xưa, khi hoa sữa thơm ven mặt hồ, khi tôi mới biết yêu lần đầu, tôi đã nói yêu em trọn đời!"
Tất cả những mối tình đặt ở chỗ Makemake đều được quét lên cái ảo giác mông lung về việc trọn đời trọn kiếp thế đấy. Tuy rằng, khách quan mà nói, Makemake thường quá halo để làm một transit liên quan tới tình yêu.
Quan điểm của tôi là, chỉ vì yêu thích cá nhân của riêng mình mà lôi kéo người khác phiêu lưu mạo hiểm hay hy sinh là mất nết. Mà nếu đã lôi kéo người ta phiêu lưu rồi, nửa đường hết hứng nên úp sọt người ta thì càng mất nết hơn. Tôi cũng giống như tất cả những người khác, đều không có dự tính sẽ gánh vác trách nhiệm gì ở chỗ Makemake bất kể con đường tôi định đi là đúng hay sai, (đúng hơn là biết thừa mình gánh không nổi, cũng không biết nỗ lực bỏ ra thực sự có thu được gì không), chỉ khác một số người là, ngay từ đầu tôi chặn luôn khả năng sinh ra trách nhiệm cần gánh vác cho gọn chứ tôi không dám phủi. Đó là lý do tôi cắn răng kéo gánh một mình, dù khổ đến mấy cũng không dám kêu ca với ai. Tuy nhiên, tôi có thể hiểu tại sao người ta hay lôi người khác vào xây giúp giấc mộng ở chỗ Makemake để rồi nợ nần ngập mặt mấy đời cũng không trả hết thế kia. Cơ bản là giấc mơ nào cũng đẹp như truyện thần tiên và vượt quá khả năng thực hiện của cá nhân mà.
Chính là ý, yếu mà thích ra gió ấy!
Tóm gọn lại, trước loại tình huống trước trước sau sau như vậy, như vậy. Gây chuyện xong rồi, có thể gánh vác nổi trách nhiệm mới là lạ!
Nhưng nếu có thể thả bay bản thân ở chỗ Makemake mà không cần lăn tăn về hậu quả thì việc gì phải khổ như vậy? Với tôi mà nói thì, đầu tiên là tại vì kế Ma kết không tin trên đời này có loại chuyện bở như vậy mà không có tai họa ngầm gì đó. Tiếp đó, nỗ lực kiên trì vượt khó để theo đuổi một công việc, tự lần mò từ chuyện học nghề cho đến hành nghề chỉ vì yêu thích nó bất chấp lực cản của hiện thực là một tiến trình mở mắt, nó khiến ta liên tục phải nghĩ thử những điều chưa từng nghĩ, làm thử những điều chưa từng làm. Khi quyết định không vẽ truyện tranh nữa, lý trí của tôi có phần hoảng sợ khi mà tôi nhận ra mình đã vì nó mà từ bỏ gần như tất cả, và bây giờ tôi quyết định bỏ luôn cả nó. Nhưng ngược lại nội tâm của tôi lại có một sự bình tĩnh kì lạ vì tôi biết rằng, tôi bỏ cuộc không phải vì làm không được mà chỉ vì tôi đã chán. Và toàn bộ trải nghiệm kéo dài hơn 10 năm đó cho tôi một loại tự tin kì lạ rằng, chỉ cần tôi thích, tôi muốn, tôi có thể làm được bất cứ công việc gì, học được bất kì kỹ năng gì, kể cả có phải bắt đầu từ con số không. Và một năm sau thì tôi trở thành giáo viên dạy Chiêm tinh, tôi cho rằng hiện nay tôi là một giáo viên Chiêm tinh có chút thành tựu. Loại cảm giác tự tin từ rất sâu trong lòng kia không phải là ảo giác, nó thực sự là một loại trí tuệ có tính ứng dụng cực kì cao. Và quan trọng nhất là, nó cấp cho tôi thêm rất nhiều tự do, một loại tự do không phụ thuộc vào bối cảnh bên ngoài. Đó cũng là thời gian la hầu transit qua Vertex và Uranus của tôi. Trên lá số gốc, Makemake của tôi vuông góc Uranus.
Những thứ bạn vay mượn từ bên ngoài có thể giúp bạn một chốc một lát, nhưng những gì bạn thu hoạch được nhờ nỗ lực tự thân có giá trị bền vững hơn nhiều. Tôi cho rằng việc chịu khổ để nâng cao năng lực tự thân của mình lên là một tiến trình đáng giá. Chúng ta sẽ không biết phải đưa một ý nguyện vào hiện thực như thế nào cho tới khi chúng ta xắn tay áo lên và thử làm việc đó. Tất nhiên, trong quá trình thử nghiệm đó, chúng ta có thể mắc nhiều sai lầm, và chúng ta còn phải cố gắng để những sai lầm đó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của những người xung quanh.
Ở chỗ Makemake, người ta mạnh dạn khi làm sai hơn vì rằng, không bị buộc phải chịu trách nhiệm, nhưng đảo lại, khi họ đã làm đúng tất cả các bước, kết quả cuối cùng rất có thể lại dính vào 2 chữ hoài công. Nếu như phải khuyên một điều về trải nghiệm với Makemake, lời khuyên của tôi là, đừng sống nửa vời. Có thể bạn không biết, việc dốc hết sức mình ra để làm bằng được điều mình mong muốn rốt cục có được tưởng thưởng xứng đáng hay không. Nhưng nếu bạn thực sự dám làm điều đó thì, những gì còn lại sau một tiến trình như thế nhất định là cực kì có ý nghĩa, cực kì đáng giá.
Kết quả, từ 2 bàn tay trắng, anh đã làm ra một đống nợ.
Vậy nên, một loại bóng ma tâm lý khá phổ biến khác ở chỗ Makemake cao kinh nghiệm là nỗi sợ hoài công, vì vậy cho dù có thích bao nhiêu cũng có thể chùn chân, không dám hết mình, không dám bỏ ra quá nhiều, chỉ dám nửa vời, không chịu dốc sức nhập cuộc trừ phi bị ép buộc.
Vào cái ngày tôi nhận ra rằng mình không còn muốn vẽ truyện tranh một chút nào nữa, tôi cũng đã nghĩ đến những gì tôi từng đánh đổi để theo đuổi giấc mơ viển vông này suốt 10 năm, thực ra thì trong một thời gian khá dài sau đó (vài tháng), tôi cảm thấy mình chết chắc. Đấy là tôi chỉ ném mỗi đám cơ hội để có một tương lai khác vào đó chứ chưa huy động đến vốn liếng của ai. Thậm chí, tôi có chút âm thầm lấy làm may mắn vì con đường của tôi chả có ai ủng hộ cả. Nếu lúc bấy giờ mà phải thông báo bỏ ngang với một đám đã từng vì mộng tưởng của mình mà ra tiền ra sức, tôi nghĩ tôi sẽ chết vì stress luôn.
Cá nhân tôi cho là, gặp phải loại tình hình đó thì đừng nói đáng tiếc, đáng buồn hay không, trực tiếp hối hận đến chết là được.
Có lẽ, quan niệm có hơi ám ảnh đó là lý do giúp tôi tránh được loại tình hình xấu nhất (vỡ nợ) và không thể biên tập ra một đống nợ đọng như nhiều thanh niên gặp transit Makemake khác, mặc dù, ở điểm bắt đầu tôi không hề có dự định sẽ bỏ ngang. Một trong những bài hát được yêu thích nhất của thế hệ Makemake sư tử có một câu hát rằng: "Ngày xưa, khi hoa sữa thơm ven mặt hồ, khi tôi mới biết yêu lần đầu, tôi đã nói yêu em trọn đời!"
Tất cả những mối tình đặt ở chỗ Makemake đều được quét lên cái ảo giác mông lung về việc trọn đời trọn kiếp thế đấy. Tuy rằng, khách quan mà nói, Makemake thường quá halo để làm một transit liên quan tới tình yêu.
Quan điểm của tôi là, chỉ vì yêu thích cá nhân của riêng mình mà lôi kéo người khác phiêu lưu mạo hiểm hay hy sinh là mất nết. Mà nếu đã lôi kéo người ta phiêu lưu rồi, nửa đường hết hứng nên úp sọt người ta thì càng mất nết hơn. Tôi cũng giống như tất cả những người khác, đều không có dự tính sẽ gánh vác trách nhiệm gì ở chỗ Makemake bất kể con đường tôi định đi là đúng hay sai, (đúng hơn là biết thừa mình gánh không nổi, cũng không biết nỗ lực bỏ ra thực sự có thu được gì không), chỉ khác một số người là, ngay từ đầu tôi chặn luôn khả năng sinh ra trách nhiệm cần gánh vác cho gọn chứ tôi không dám phủi. Đó là lý do tôi cắn răng kéo gánh một mình, dù khổ đến mấy cũng không dám kêu ca với ai. Tuy nhiên, tôi có thể hiểu tại sao người ta hay lôi người khác vào xây giúp giấc mộng ở chỗ Makemake để rồi nợ nần ngập mặt mấy đời cũng không trả hết thế kia. Cơ bản là giấc mơ nào cũng đẹp như truyện thần tiên và vượt quá khả năng thực hiện của cá nhân mà.
Chính là ý, yếu mà thích ra gió ấy!
Tóm gọn lại, trước loại tình huống trước trước sau sau như vậy, như vậy. Gây chuyện xong rồi, có thể gánh vác nổi trách nhiệm mới là lạ!
Nhưng nếu có thể thả bay bản thân ở chỗ Makemake mà không cần lăn tăn về hậu quả thì việc gì phải khổ như vậy? Với tôi mà nói thì, đầu tiên là tại vì kế Ma kết không tin trên đời này có loại chuyện bở như vậy mà không có tai họa ngầm gì đó. Tiếp đó, nỗ lực kiên trì vượt khó để theo đuổi một công việc, tự lần mò từ chuyện học nghề cho đến hành nghề chỉ vì yêu thích nó bất chấp lực cản của hiện thực là một tiến trình mở mắt, nó khiến ta liên tục phải nghĩ thử những điều chưa từng nghĩ, làm thử những điều chưa từng làm. Khi quyết định không vẽ truyện tranh nữa, lý trí của tôi có phần hoảng sợ khi mà tôi nhận ra mình đã vì nó mà từ bỏ gần như tất cả, và bây giờ tôi quyết định bỏ luôn cả nó. Nhưng ngược lại nội tâm của tôi lại có một sự bình tĩnh kì lạ vì tôi biết rằng, tôi bỏ cuộc không phải vì làm không được mà chỉ vì tôi đã chán. Và toàn bộ trải nghiệm kéo dài hơn 10 năm đó cho tôi một loại tự tin kì lạ rằng, chỉ cần tôi thích, tôi muốn, tôi có thể làm được bất cứ công việc gì, học được bất kì kỹ năng gì, kể cả có phải bắt đầu từ con số không. Và một năm sau thì tôi trở thành giáo viên dạy Chiêm tinh, tôi cho rằng hiện nay tôi là một giáo viên Chiêm tinh có chút thành tựu. Loại cảm giác tự tin từ rất sâu trong lòng kia không phải là ảo giác, nó thực sự là một loại trí tuệ có tính ứng dụng cực kì cao. Và quan trọng nhất là, nó cấp cho tôi thêm rất nhiều tự do, một loại tự do không phụ thuộc vào bối cảnh bên ngoài. Đó cũng là thời gian la hầu transit qua Vertex và Uranus của tôi. Trên lá số gốc, Makemake của tôi vuông góc Uranus.
Những thứ bạn vay mượn từ bên ngoài có thể giúp bạn một chốc một lát, nhưng những gì bạn thu hoạch được nhờ nỗ lực tự thân có giá trị bền vững hơn nhiều. Tôi cho rằng việc chịu khổ để nâng cao năng lực tự thân của mình lên là một tiến trình đáng giá. Chúng ta sẽ không biết phải đưa một ý nguyện vào hiện thực như thế nào cho tới khi chúng ta xắn tay áo lên và thử làm việc đó. Tất nhiên, trong quá trình thử nghiệm đó, chúng ta có thể mắc nhiều sai lầm, và chúng ta còn phải cố gắng để những sai lầm đó không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống của những người xung quanh.
Ở chỗ Makemake, người ta mạnh dạn khi làm sai hơn vì rằng, không bị buộc phải chịu trách nhiệm, nhưng đảo lại, khi họ đã làm đúng tất cả các bước, kết quả cuối cùng rất có thể lại dính vào 2 chữ hoài công. Nếu như phải khuyên một điều về trải nghiệm với Makemake, lời khuyên của tôi là, đừng sống nửa vời. Có thể bạn không biết, việc dốc hết sức mình ra để làm bằng được điều mình mong muốn rốt cục có được tưởng thưởng xứng đáng hay không. Nhưng nếu bạn thực sự dám làm điều đó thì, những gì còn lại sau một tiến trình như thế nhất định là cực kì có ý nghĩa, cực kì đáng giá.
Nếu bạn tin vào Luân Hồi thì Makemake trên lá số gốc là một nơi bạn từng cảm thấy cực độ mất thăng bằng trong lòng trong kiếp trước, nếu bạn là người đã lao tâm lao lực, tận tụy dâng hiến chứ không phải kẻ đào mỏ, lợi dụng, phụ lòng, nỗi u oán đó có thể theo bạn tới tận kiếp này. Và diễn biến của transit Makemake nó cũng đem lại loại cảm giác rất không thăng bằng trong lòng, y như khi chúng ta đọc Nàng Tiên Cá của Andersen vậy. Nàng tiên cá khát vọng linh hồn bất tử của con người và muốn đạt được nó thông qua tình yêu với hoàng tử. Nàng sẵn lòng trả giá cho tình yêu của mình, đánh đổi giọng hát hay nhất đại dương để lấy đôi chân. Mỗi ngày nàng dịu dàng bầu bạn ở bên, im lặng chịu đựng nỗi đau khoan tim vì đôi chân bất thường, dù chàng chỉ coi nàng là lốp dự phòng. Cuối cùng, nàng không nỡ giết hoàng tử dù biết rằng điều đó sẽ khiến mình tan thành bọt biển. Nàng là một thiếu nữ xinh đẹp, lương thiện, chân thành như vậy, hơn nữa, chính nàng đã cứu sống chàng từ cơn bão, nhưng hoàng tử vẫn yêu công chúa. Đọc đến đây thì ai thèm quan tâm tới cái thứ hư vô mịt mờ gọi là linh hồn bất tử nữa. Ai là bác sĩ nhãn khoa, mau xuyên vào chữa mắt cho hoàng tử giùm cái đê!!!
Nhưng dù sao đi chăng nữa thì, nàng tiên cá vẫn đã thi đậu bài thi để có được linh hồn bất tử, và vì nàng từng một lòng tin tưởng và theo đuổi đáp án được phím trước là nụ hôn và tình yêu của hoàng tử, cho nên vào giây phút buông mình xuống biển, nàng nghĩ mình trượt cmn rồi. Có điều, nghĩ một chút là biết, một nụ hôn đem lại sự bất tử thì nên gọi là phép màu từ ơn trên, là cái bánh nhân thịt trên trời rơi xuống, nhưng nhân phẩm cao thượng mở ra con đường đến với sự bất tử thì nên gọi là ... sự đắc đạo. Xét đến cùng, tình yêu với hoàng tử chỉ là công cụ để test nhân phẩm của nàng tiên cá, là tờ giấy thi mà nàng được cấp cho để biểu lộ cách làm người của mình. Có ai làm bài thi xong lại không muốn nộp giấy thi mà ôm nó về nhà cất không?
Trong phòng thi, số lượng giấy nháp cũng có hạn, và nếu một người không thể dùng lượng giấy nháp hữu hạn đó để giải xong toàn bộ số đề mục họ nhận được, vậy thì dù muốn hay không, họ cũng chỉ có thể cắn răng mà viết lung ta lung tung vào bài thi của mình hoặc dứt khoát bỏ thi luôn. Cho nên, để làm rõ, để biết cách đúng nhất nhằm cụ thể hóa tất cả các ý tưởng và linh cảm của mình càng sớm càng tốt, chúng ta phải nghiêm túc, nỗ lực, hao phí tinh thần trên từng tờ nháp một, dù rằng để cuối cùng ta nhất định phải buông bỏ tất cả chúng nó, kể cả giấy thi.
Vậy nên, dù giếng có không sâu, hãy cứ nối sợi gầu dài. Nếu nối, bạn có thể chỉ lãng phí một sợi dây, nhưng nếu không nối, có thể bạn sẽ sống phí hoài cả cuộc đời.
Trên đời này, không ai muốn bị đối xử tùy tiện như bản nháp của đời ai, không ai muốn vô cớ phải chịu loại đối đãi cẩu thả vụng về rồi tùy tiện phủi bỏ. Cho dù là chạy phần mềm beta test thì mục đích cũng là để bug lỗi, update, hướng tới có phần mềm chính thức chạy nuột, ứng dụng tốt mới là phải đạo. Đằng này chỉ biết đè ra cài, đè ra chạy, có lỗi phát sinh không chịu sửa gì cả, thậm chí còn muốn thu phí là định nháo kiểu gì?
Nghe có vẻ vô lý đùng đùng, nhưng phần đông mọi người chính là đang nháo kiểu đó đấy!
Bởi vậy, dù bạn đẹp hay bạn giàu, bạn tài hoa hay quyến rũ, nếu không cẩn thận thì, bạn đều có nguy cơ bị ai đó đối xử không chân thành, không toàn tâm toàn ý, được chăng hay chớ. Tất nhiên là trong transit Makemake.
Nếu lỡ gặp phải tình huống trân châu bị coi như mắt cá như vậy, tâm lý còn có thể thăng bằng được không? Còn có thể tin vào tình đời được không? Còn dám cống hiến toàn bộ sức trẻ và thanh xuân cho một kết cục không thể dự đoán hay không? Còn có thể nói, không nên sống kiểu qua quít, nửa vời hay không?
Có thể nói, không có nơi nào trên lá số có thể quy tụ đầy đủ các thể loại mất nết như vị trí của Makemake và transit của anh ấy. Nguyên do chủ chốt là vì, người ta có thể sống lỗi thả cửa ở chỗ Makemake mà không cần quan ngại hậu quả. Ok, Makemake xử nữ có thể đụng phải pet mất nết, nhân viên mất nết, dịch vụ y tế mất nết. Tất nhiên, có những lúc bạn có thể sống thật tuyệt, sống không chê vào đâu được ở chỗ Makemake đi ngang, nhưng rồi cũng không thu hoạch được gì trừ kinh nghiệm và sự tăng trưởng nhất định khả năng kết nối giữa tư tưởng với hiện thực. Theo hiểu biết của tôi, đây là một tiến trình giúp xây dựng thể Thượng Trí. Câu thần chú Om Mani Padme Hum có một cách cắt nghĩa là viên ngọc trí tuệ đặt vào giữa bông sen. Cũng có thể hiểu là Trí Tuệ Bát Nhã sẽ được ban cho phẩm tính của hoa sen. Hoa sen mọc lên từ bùn, nhờ bùn lầy mà sinh trưởng, phát triển, nhưng thanh khiết cao nhã không tanh mùi bùn.
Trong câu chuyện về trí tuệ của Chiêm tinh, chủ tinh cấp 3 của Bò Cạp là Thủy tinh. Một trong các biểu tượng của fixed water là đầm lầy, ao tù nước đọng. Một trong các từ khóa của Bò cạp là nghèo. Có câu, bần cùng sinh đạo tặc, cho nên, rất nhiều bằng chứng cho hay, cung Bò cạp thường là nơi không được sạch sẽ cho lắm. Thủy tinh là một trong 2 hành tinh thuộc Ray 4, có đặc điểm ưa thanh khiết sạch sẽ. Người Trung Hoa vẫn dùng từ tâm tư thông thấu để chỉ người thông minh, nhạy bén. Tóm lại, để làm trong sạch cung Bò cạp, con đường tu của con người để có được trí tuệ tối cao, nhất định liên quan tới trải nghiệm an cư trong bùn lầy và nở hoa.
Kinh nghiệm nghiệm lý transit Nhật thực của tôi là, trí tuệ là một loại phước báo có thể tăng giảm thấy rõ sau mỗi kì Nhật thực. Đầu óc một người có thể trở nên thông minh sáng láng ra hay tối tăm trì độn đi trong lĩnh vực mà Nhật thực xuất hiện. Nhưng Nhật thực sẽ không ép ta lấy gì, bỏ gì, chỉ đơn giản kiểu như mày tích được bao nhiêu xu, anh đổi cho mày bao nhiêu điểm. Loại trí năng mà Nhật thực cấp trong rất nhiều trường hợp cũng thiếu khả năng liên kết với thực tế trầm trọng đến mức, những kẻ được khai trí trông chẳng khác gì bọn ngã cây. Nhưng Makemake thì không dửng dưng khách khí như vậy. Ở nơi anh ấy đi qua, hiểu một cách hình tượng thì... nhân gian biến thành đầm lầy, và để thích nghi với môi trường đầm lầy, chúng ta có rất nhiều lựa chọn hướng tiến hóa: cua, cá, ốc, ếch, lươn, chạch, sen, súng... Muốn theo hướng nào cũng được. Chỉ là nếu muốn sống thanh cao trong một môi trường bẩn bựa kiểu này, bạn không thể tránh khỏi việc phải chịu thiệt, phải hy sinh.
Phật giáo Theravada cho rằng có 10 loại vốn liếng quý giá giúp con người chu toàn đời sống thế gian và tiến tới tu tập giác ngộ mà không bao giờ sợ hao hụt mất mát khi sử dụng, gọi là các Parami, phiên âm hán việt là Ba la mật, dịch nghĩa là phước vô lậu, tức là loại phúc báu không bị hao mòn trong quá trình sử dụng. Mỗi loại phước vô lậu muốn tích lũy được đều cần một sự đánh đổi, trả giá nhất định. Ở bậc hạ, thứ ta cần hy sinh là nhu cầu chiếm hữu tài sản vật chất. Ở bậc trung, thứ ta cần hy sinh là nhu cầu chiếm hữu đối tượng mà ta dành cho rất nhiều tình cảm. Ở bậc thượng, thứ ta cần hy sinh là sinh mạng. Thử nghĩ, nếu có thể đổi một thứ có giá trị sử dụng hữu hạn trong một đời lấy một thứ có giá trị sử dụng vô hạn trong tất cả các cuộc đời, vậy thì cho dù sự hy sinh ấy có to lớn đến mấy, ngẫm lại vẫn là có lời chán!
Một trong 10 loại phước vô lậu kể trên là Trí tuệ, một loại trí tuệ một khi đạt thành sẽ không bị hao mòn, sút giảm dù có trải qua bao nhiêu kiếp sống. Tác dụng nổi bật của loại trí tuệ này là tiết kiệm thời gian đi từ ý tưởng đến thực tiễn cho ta. Cũng có thể hiểu là, giúp tiết kiệm số bản nháp phải dùng trước khi tìm được lời giải thực tiễn cho các bài toán nhân quả. Nói cách khác, nó giúp tăng tốc độ tích lũy, đúc rút kinh nghiệm và xây dựng kỹ năng thực tiễn. Có thể giúp cho một người học cách làm cái gì cũng nhanh và hiệu quả hơn bình thường. Và nhìn lại câu chuyện Nhật thực ở trên, có thể tin rằng nó còn bao giảm xóc, tăng tương thích giữa phần cứng hiện thực với phần mềm tư tưởng, phòng chống ngã cây. Thật sự là trăm lợi không có một hại.
Vấn đề còn lại là, bạn có tin vào Luân Hồi không? Có sẵn lòng hy sinh cái trước mắt cho cái trường tồn không? Có chịu nổi loại cảm giác phát rồ khi một tấm lòng thành bị khinh bỉ, dẫm đạp hay đơn giản là coi nhẹ, bỏ qua hay không?
Xét cho cùng, ai vứt bỏ ai về mặt thế gian là một chương trình xếp hàng không có ý nghĩa. Hoàng tử từng coi nàng tiên cá là lốp dự phòng của mình rồi bỏ qua nàng luôn khi gặp chân ái là công chúa. Nhưng nàng tiên cá khi trở thành con gái của Thái dương, cũng chỉ ngoái đầu nhìn chàng một cái rồi theo chị em của mình bay mất luôn. Quan trọng là nàng đã nộp bài và thi đậu rồi! Oh, yeah!
Nếu bạn từng đọc Skip Beat, tác giả là 1 Makemake Sư tử và sáng tác trong thời gian Makemake ở Xử nữ. Vì tình yêu, thiếu nữ Kyoko Mogami đã đốt cả thanh xuân để học đủ thứ nghề, làm đủ thứ việc, cung phụng thanh niên Shoutaro đủ điều, hy sinh, nhường nhịn, dâng hiến mồ hôi nước mắt, bị lợi dụng vắt kiệt đến giọt giá trị lợi dụng cuối cùng rồi bị vứt bỏ không thương tiếc. Nhưng cô gái ấy đã đứng dậy, nỗ lực vận dụng những gì mình đang có, học thêm những gì mình còn thiếu để trở thành một con người có giá trị tồn tại riêng, có công việc mình yêu thích, có kiêu hãnh và tự trọng, không còn vì bất kì ai mà sống nữa. Và theo từng bước phát triển của cô ấy, Shoutaro càng ngày càng giống với một tồn tại mà có cho cô ấy cũng không thèm.
Nhưng cả đời của thanh niên Shoutaro, có thể có rất nhiều cô gái vì cậu ta mà phát cuồng, nhưng sẽ không có ai có thể yêu cậu ta, hiểu cậu ta, hy sinh cho cậu ta, tận tâm với cậu ta được như cô bạn gái thanh mai trúc mã cậu ta từng vô tình hắt hủi cả. Không những thế, tác giả còn rất ác ôn mà cho cậu ta biết điều đó để cậu ta xoắn xuýt chơi.
Well, mọi người cũng hay nói, nàng tiên cá tốt hơn công chúa. Nhưng hoàng tử thậm chí không biết cô gái mà chàng từ bỏ đã tốt với chàng đến chừng nào, có một trái tim cao đẹp ra sao. Dù sao thì cô ấy cũng không nói được và cứ như vậy, chẳng bao giờ hoàng tử biết mình đã bỏ lỡ mất cái gì trong đời.
Người Trung Quốc nói, thế gian khó có được hồ đồ. Và thực sự có rất nhiều người đều không biết mình đã vì chút lợi ích còm mà bỏ lỡ mất những gì ở chỗ Makemake. Tất nhiên, họ cũng chẳng vì vậy mà cảm thấy không thăng bằng trong lòng gì đâu. Người cảm thấy không thăng bằng, đa phần đều có tiền sử bị phụ lòng ở chỗ này.
Và với tư cách một kẻ bị phụ lòng, có lẽ họ rất muốn biết, rốt cục thì trên đời này có thiên lý hay không?
Ác nghiệp trên đời thực sự phân chia thành vô vàn thể loại, đa dạng phong phú cực kì. Tỷ như khi Thổ tinh trên lá số của ta chỉ thị nơi ta sẵn sàng thừa nhận sai lầm và tiếp nhận quả của ác nghiệp, và nếu quả báo có hơi nặng, ta sẽ có bóng ma tâm lý không nhẹ ở tọa độ đó và triệt để áp dụng câu, làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai, từ đó, Thổ cung 1 sẽ không dám nâng cao quan điểm, Thổ cung 3 sẽ không dám mở mồm, Thổ cung 5 sẽ không dám yêu, đại loại thế... Đây là xét tình huống ta đã thừa nhận sai lầm và sẵn sàng gánh vác mọi hậu quả của sai lầm đó nhé. Nhưng khi chính ta cũng không cảm thấy mình đã làm gì sai, vậy thì còn có một đội ngũ đông đảo khác sẵn sàng nhận thầu, tỷ như Haumea chuyên quản hệ thống tiêu chuẩn kép, Snow White chuyên trị tính ỷ lại, Okyrhoe chuyên quan tâm loại không biết điều, Nessus quản tính đố kị...
Khác với một đám đánh chết cũng không biết mình đã làm sai ở đâu trên kia, Makemake mở ra một vòng nhân quả riêng dành cho những người đã biết mình làm sai, thừa nhận mình gây họa, nhưng mà không dự định gánh vác trách nhiệm. Khác với Ixion và Sedna luôn tính đường ăn bớt ăn xén trong vấn đề đối mặt nguyên nhân gây ra sai lầm và lên chương trình gánh vác hậu quả. Makemake là nơi ta đã triệt triệt để để hiểu ra mình làm sai ở đâu, gây ra hậu quả nghiêm trọng thế nào cho người khác, giống loài hữu tình khác, sau đó...
Không có sau đó!
Hãy thử nghĩ! Lời xin lỗi tung ra nhẹ nhàng không khó khăn. Thái độ ăn năn cũng đủ chân thành tha thiết. Tỷ lệ tái phạm xấp xỉ 100%. Ai có thể không khổ bức khi dính mắc phải thể loại lầy không lối thoát này?
Đáp án tất nhiên là, không ai cả.
Tin tốt là, nếu hai con người gặp nhau ở chỗ Makemake không cách nào đạt tới nhận thức chung về con đường muốn đi, mục tiêu muốn đến, hơn nữa còn không muốn chịu trách nhiệm về những gì đã gây ra cho nhau, vậy thì họ có thể chọn việc không bao giờ gặp lại nhau nữa. Tức là sẽ không có ai có thể lập chí đeo bám ăn vạ ai đời đời kiếp kiếp. Trên thế gian vẫn còn luật nhân quả đang vận hành và không ngừng tái thiết lập công bằng, trật tự. Nhưng mọi sự muốn thành cũng phải cần hai chữ đủ duyên. Hãy thử tưởng tượng tòa án Bỉ đã kết án vắng mặt một chị gái Việt nam, nhưng chị ấy đã bay khỏi châu Âu. Đương nhiên họ sẽ không hao tài tốn của để truy nã chị ấy khắp thế giới. Nhưng chị ấy chỉ cần thò chân vào khu vực mà luật pháp Bỉ có hiệu lực thử xem!
Cũng trên nguyên tắc này, nếu bạn quyết tâm chơi lầy không trả nợ, bạn có thể không cần uống thuốc lú khi nhập luân hồi. Những người quyết tâm trả nợ thì phải uống một liều thuốc lú khiến họ cứ gặp chủ nợ là máu lên não sẽ chậm tuyệt đối, dù chịu bao nhiêu thiệt thòi trong mối quan hệ cũng không nghĩ nổi cách chống đối, thậm chí dù bị bức ép cỡ nào cũng không nghĩ ra nổi việc chạy trốn. Nhưng dù uống hay không uống thuốc lú, nguyên tắc vẫn là hễ gặp phải chủ nợ thì bạn chỉ có phần chịu thiệt. Tất nhiên, vì bạn không bị lú, cho nên nếu không muốn chịu thiệt bạn có thể chạy. Xét cho cùng chúng ta là một giống loài đã được thần thánh ban cho ý chí tự do.
Vì vậy, hãy hình dung là kể từ khi quan hệ nợ nần kia hình thành và nhập sổ Thiên Tào, thường là trong các nguyệt thực kế đô, bạn chủ nợ muốn đi đường nào thì đi, ung dung tự tại, còn bạn có tâm nguyện muốn bùng nợ nào đó, từ đó sẽ thường xuyên bị ép đi đường vòng. Để tránh gặp phải chủ nợ đó.
Câu hỏi là, nếu chỗ bạn chủ nợ đang sống, làm việc, lao động đích xác là chỗ bạn con nợ muốn tới làm ăn thì chuyện sẽ thế nào? Đáp, muốn cưỡng cầu cũng không khó, nôn tiền ra, không có tiền, trả bằng sức lao động cũng được. Cho nên hãy giả sử, bạn muốn lăn lưng chui vào một lĩnh vực nào đó, học và làm một nghề nghiệp nào đó mà tình huống thực tế cho thấy, bạn chỉ có số tiêu tiền oan uổng hoặc lao động không công trong đó, bạn có né chỗ đó luôn từ đầu không? Yên tâm, cuộc đời rất nhân từ luôn đồng ý chừa cho bạn đường chọn lựa. Nếu bạn không muốn trả nợ thì bạn có thể không cần phải trả. Đừng quên, chúng ta là một giống loài đã được thần thánh ban cho ý chí tự do.
Tất nhiên, cố gắng kìm chế chút, đừng có kéo đến mức mắc nợ trong tất cả các lĩnh vực mà loài người có thể có mặt.
Makemake có thể giúp bạn bùng nợ trong một vài đời, sau đó chặn hết đường sống thanh cao của bạn trong nhiều đời sau. Đó là lý do, có đôi khi dưới ảnh hưởng của Makemake, chúng ta có thể gặp một số thanh niên sống như bị giời đày. Đúng kiểu biết núi có hổ, anh vẫn phải vào núi cho bằng được, vì chủ nợ nhà bạn đang ở đúng trong lĩnh vực Inner Child nhà bạn muốn vào trải nghiệm. Ngược lại, ta cũng có thể gặp cảnh phụ lòng, quịt nợ, bị phụ lòng, bị quịt nợ ở đây. Tất nhiên, cũng không thiếu trường hợp một thân tài hoa tiếc thay không tìm được đất dụng võ, trừ phi bán rẻ hoặc cho không, nhưng nếu bạn trẻ không muốn bán rẻ hay cho không thì cũng không ai ép được bạn hiến dâng.
Một câu thôi, đi thong thả không tiễn.
Làm chủ nợ ở chỗ Makemake, ta thường xuyên không thu được gì từ đám con nợ đã quyết tâm chạy trốn mất tích, cho nên muốn có hỗ trợ từ bên ngoài cho các ý tưởng dự tính của mình, bạn phải hết sức chịu chi hoặc chịu đi kéo đầu tư của người lạ, hơn nữa phải luôn cảnh giác đề phòng bị lừa. Ngược lại, làm con nợ hay kẻ đào mỏ, kẻ bóc lột chuyên nghiệp ở chỗ Makemake, một người cũng phải thường xuyên thay đổi đối tượng lợi dụng, không thể lặp lại, còn phải chú ý vòng tránh các khu vực bị chủ nợ chiếm đóng. Có thể thấy, dù là người tốt hay người xấu gì thì đời sống ở chỗ Makemake đều tương đối vất vả, đã vậy còn rất khó tìm được tình yêu lao động.
Tất nhiên so với lăn lóc vào nghề để chịu đày đọa, bà con tương đối thích chọn việc đi đường vòng hơn. Makemake xét cho cùng chỉ là một hành tin lùn không quản lý một lĩnh vực sống nào cụ thể, cho nên lờ nó đi mà sống cũng không có vấn đề gì. Miễn nó không bị dính vào Sun, Moon, Venus, Thủy, Hỏa, Vertex, AC, IC, MC, kế đô gì đó là được. Còn về transit Makemake, mỗi lần tạo một góc quan trọng cùng lắm nó cũng chỉ duy trì độ dăm bảy năm thôi.
Cứ như vậy, muốn hài lòng thỏa dạ mà sống thì chỉ có một con đường có thể đi, ấy là mong sao Makemake nhà bạn nó không trội, tức là tiền sử va chạm với đội ăn quịt ít, tiền án phủi mông không nhận nợ của bạn cũng ít, chấp niệm với việc phát triển năng lực ở chỗ Makemake cũng ít ít thôi.
Có một sự thật là, ở chỗ Makemake, có những lúc rất khó khăn để phân biệt cho rõ, lúc nào bạn mất tiền là do nghiệp quật, lúc nào bạn mất tiền là do gặp phải lưu manh. Nhưng dù sao, bạn cũng có thể nhờ lương tâm của mình trả lời thử xem sao, tức là tự đánh giá xem mình có phải thể loại lầy nợ, ham tiểu tiện nghi, hay dựa dẫm, thích xài đồ chùa không là rõ. Ngoài ra, còn một nguyên tắc là ở chỗ Makemake, mỗi người chỉ lừa được bạn duy nhất một lần, nếu bị cùng một người lừa đến lần thứ 2... Ừm! Tuy không phải ngày nào cũng có nguyệt thực kế đô ở makemake, nhưng bạn có biết trong từ điển còn có từ cảnh giác, đề phòng, phán đoán thận trọng không?
Có thể nói, do đặc tính có thể tha hồ gây chuyện mà không cần gánh vác hậu quả, ở nơi transit Makemake đi qua, loài người được khuyến khích để sống thật tình nhất, tùy hứng nhất, ít cố kị nhất, thậm chí, bản năng nhất, đã thế còn không bị đổ thuốc lú tý nào. Nếu ở đó bạn không tự cầm cương ước thúc chính mình lại để nhìn cho ra dáng con người một chút thì chả có ai làm giúp cả. Tất nhiên điều này không có nghĩa là người lương thiện sẽ như cá nằm trên thớt mặc người ta tùng xẻo, lợi dụng, lừa gạt. Nếu bạn bị gài một lần, đó không phải lỗi của bạn, nhưng nếu bạn bị gài đến 2 lần trở lên ở cùng một chỗ, đó chắc chắn là lỗi của bạn.
Việc nhìn thấy rõ ràng minh bạch bản chất, nhân phẩm của một người trong transit Makemake là một việc đương nhiên đến nỗi, phải tự lừa mình dối người kinh lắm thì bạn mới ... không nhìn ra nổi. Điều đó sẽ khiến bạn vỡ mộng, thất vọng, tan nát trái tim hay đâm ra tin yêu cuộc đời và muốn cống hiến thanh xuân cho ai đó, sự nghiệp nào đó? Câu trả lời tùy thuộc vào mức độ chân thành, cởi mở, hiến dâng của bạn khi hướng tới những mối quan hệ. Nếu bạn coi việc người ta xấu xa, tham lợi, ích kỉ, hèn nhát, atsm... v.v... là nhân chi thường tình, biết đề phòng, cảnh giác sớm là đủ và muốn quý trọng gấp bội những con người có nhân cách tốt đẹp, thường là ít ỏi, hiếm hoi, vậy thì transit Makemake không thể đảo lộn cuộc sống của bạn, thậm chí, nó còn giúp bạn có cái nhìn minh bạch rõ ràng hơn về lòng người và nhân tình thế thái cùng cả cách đối đãi ứng xử thích đáng hơn xưa, tuy rằng dù có đề phòng cách mấy, bạn vẫn không thể tránh được cảnh mất tiền mỗi khi nấn ná quá lâu ở đây.
Điều an ủi duy nhất là, nếu bạn đủ cẩn thận thì, mỗi kiểu người chỉ lừa gạt được bạn duy nhất một lần.
Cho dù có bao nhiêu là cái không cam tâm thì sự thật ở chỗ Makemake vẫn là, chỉ có cách nén giận bỏ qua, còn bao giờ công bằng với nhân quả chịu sờ tới chỗ này thì chỉ có anh Thổ mới biết. Còn trong giờ phút hiện tại, hoặc đối tượng không có khả năng dọn cái đống mà nó bày ra, hoặc bạn không có khả năng bắt đối tượng đi dọn cái đống mà nó bày ra. Và vì đại cục, vì nền thịnh vượng chung, vì tốt cho tất cả, bạn ... phải ... dọn... chứ... sao... nữa!!!!!!
Còn "nó", nó chỉ cần làm có mỗi một việc là biến khỏi đời bạn là xong. Một thân nhẹ nhàng.
Trong bối cảnh của Makemake mở ra, món quà của việc không bị nhuộm đen dù đã ở trong vũng bùn là Trí Tuệ Bát Nhã. Nhưng thề có cái bóng đèn làm chứng, chẳng có mấy ai hứng thú với cái thứ hư vô mịt mờ gọi là Trí Tuệ Bát Nhã gì đó, đa phần mọi người sau khi bị phụ lòng, bị tổn thất, bị thiệt hại đều chỉ quan tâm một chuyện, ấy là bao giờ thì mình đòi lại được tiền?
Sự phụ lòng mà ta gây ra hay gặp phải ở chỗ Makemake và transit Makemake không phải vì kẻ phụ lòng cố tình lừa gạt ngay từ đầu. Chỉ là kẻ bị phụ lòng tưởng rằng người kia hướng thượng hơn thế, có trách nhiệm, có lòng biết ơn, trọng lời hứa hơn thế, xem trọng mối quan hệ với mình hơn thế, và về thực tế thì nếu không có cơ hội gây chuyện, nếu dự định ban đầu không đổ vỡ, việc làm ăn không thất bại, mấy con đề đều chịu về... v.v... người kia thực sự có thể tốt đúng như thế. Về khả năng phủi sạch trách nhiệm khi có cơ hội trong hiện thực ấy, khéo ngay cả chính họ cũng thấy bất ngờ. Nói chung, kẻ bị phụ lòng thường là người tin vào sự hướng thượng của con người còn kẻ phụ lòng chính là loại hướng hạ ngay khi có cơ hội, và bản chất hướng hạ ấy nó bộc lộ rất rõ ràng dưới sự tham gia của giấy quỳ Makemake.
Sau đó, thể theo ý chí tự do của 2 bên, bọn họ không cách nào gặp lại nhau được nữa cho tới khi bên mắc nợ chịu trả tiền.
Với tinh thần chốt nợ nhanh gọn dứt điểm như vậy, tin tốt là ở vị trí của Makemake trên lá số gốc, chúng ta có thể không gặp chủ nợ nào đến từ kiếp trước cả, tức là họ vẫn ở ngay đấy, trên trái đất, nhưng là ở trong một kết giới mà ta không dám bén mảng vào thôi. Ngược lại, những kẻ không muốn trả nợ cho ta cũng sẽ đi đường vòng để tránh ta từ sớm luôn. Cho nên con nợ cũng không có ở đây nốt.
Không có nợ thì cũng chẳng có duyên, cho nên những nhân tố chịu ảnh hưởng của Makemake trên lá số gốc của ta ở đời này sẽ thường dùng để chỉ thị người xa lạ. Nếu Makemake là nhân tố trội trên lá số, như gặp Sun, Moon, AC, MC, Vertex, tạo nhiều góc với dãy hành tinh chính, cái sự mỏng duyên này nó sẽ thể hiện thành đặc trưng của cuộc đời luôn. Nếu Makemake của bạn trụ ở cung 4 chẳng hạn, vậy thì, ừm...
Ở chỗ Makemake, chúng ta sẽ liên tục bị thôi thúc tìm hiểu cách xoay xở để thực hiện cho được ý tưởng, nguyện vọng bất chấp lực cản của hiện thực, trước tiên là trong tình huống một mình xoay xở trong tình hình kinh tế khó khăn, không đầy đủ. Tiếp đó, vẫn là bài học này, có thêm phụ tải là một cục nợ đời cực kì khó nuôi, mỹ danh, Lovely Complex. Ở chặng cuối, ta phải có quyết tâm đi một con đường mà ta biết chắc từ đầu là có thể dẫn tới diệt vong. Nói vậy thôi, nhưng tôi nghĩ hoàn thành được bước hai cũng đã rất không tồi rồi. Tuy rằng, một số kỹ thuật của loài người đã chẳng bao giờ ra đời nếu không có những thanh niên dám liều mình như chẳng có này, chẳng hạn chế tạo và lái máy bay. Xét cho cùng, trí tuệ của Makemake chính là để giúp con người liên tục rút ngắn khoảng cách giữa không thể và có thể.
Về lý thuyết, nếu tình yêu nảy mầm ở chỗ Makemake, nó nhất định phải là chân ái, vì rằng ở đó không có ảo tưởng nào cả, chúng ta nhìn thấy con người chân thật nhất của nhau không giả tạo, hư cấu chút nào. Nhưng cũng không có quy định nào là nhìn thấy con người thật của nhau thì sẽ làm phát sinh tình yêu. Có thể nói, vũ trụ cũng thật kì công bài bố thu xếp để ta có thể gặp được một người xa lạ, không cần thuốc lú tạo ảo giác này kia mà vẫn có thể hấp dẫn ta nhiều đến thế. Tiếc là những cuộc gặp gỡ ngoạn mục đó rất có khả năng không chỉ đem lại một đoạn tình cảm oanh oanh liệt liệt mà còn cả bóng ma tâm lý không nhẹ nữa. Vì cách kết thúc của nó thường là không có hậu. Đến đây, tâm lý cảnh giác, phòng bị của Makemake đã nâng cấp lên thành tâm trạng sợ phải sống hết mình rồi tất cả vẫn hoàn không. Con người trở nên nửa vời, bị ép mới ứng phó cho qua chuyện, không dám hành động, không muốn dấn thân, nhưng lại thường xuyên lấy đôi mắt chuyên gia mà nhìn sự vụng về của những kẻ đang hăm hở dấn thân. Sau đó tuy bản thân không chịu làm gì nhưng thường dạy đời rõ lắm.
Đến giai đoạn này, một công án thiền đáng suy tư ở Makemake là câu hỏi: đâu là bài thi và đâu là tờ nháp? Bóng ma của sự hoài công, của những lần thả mồi bắt bóng đã tạo ra câu hỏi, cái gì cần đối đãi dụng tâm tỷ mỷ không thể chấp nhận chút sai lầm nào và cái gì có thể tùy tiện một chút cũng không có gì đáng lo? Thực ra đáp án chính xác không phải là bí quyết giúp phân chia mức độ dụng tâm đối đãi giấy nháp hay bài thi mà phải là cách tìm lời giải đúng. Nếu lời giải bị sai hoặc không có lời giải thì giấy nháp hay bài thi có bị đối đãi thế nào rồi bạn cũng thi trượt cả thôi. Vậy thì cố mà phân biệt cho được hai thứ đó để làm gì cho đời?
Với Makemake cự giải, cái mà họ cần làm được là biểu lộ sự từ ái, bao dung ra ngoài theo cách mà người bình thường có thể cảm thụ được, trong mọi dạng hoàn cảnh không thuận lợi.
Với Makemake sư tử, họ cần tìm ra yếu quyết để có thể sống lạc quan vui vẻ được trong mọi hoàn cảnh, nuôi dưỡng được niềm tự hào về giá trị nội tại và không cần cúi gằm mặt xuống trước bất kì ai.
Với Makemake Xử nữ, nếu hoàn cảnh không thể ngăn cản họ trở thành một người khỏe mạnh, hữu ích, được cần đến và giỏi chuyên môn, họ đã thành công.
Tôi biết 1 anh đại gia có Makemake sư tử nọ. Theo tin tức nội bộ, lần đầu làm ăn của anh thua lỗ vỡ nợ, anh trốn mẹ nó mất luôn để bố mẹ già nhà mình lại lạy lục đội đòi nợ thuê thay anh. Sau này anh trở lại và lợi hại hơn xưa, ăn nên làm ra, vênh váo trưng trổ không để đâu cho hết, nhiều lúc gắt cả bố mẹ. Đời anh tính ra chưa phải cúi đầu trước ai bao giờ. Cứ theo ý tôi thì, nếu anh dám kể lại câu chuyện cũ nghĩ lại mà kinh kia cho người khác nghe mà vẫn có thể vênh váo được thì tôi mới phục. Còn mặt ai bôi kem che khuyết điểm xong mà chả không có tỳ vết.
Thông thường, số người vẫn hăng hái thả bay bản thân và show off phần bẩn bựa nhất của mình ra cho người ta giám định qua Makemake gốc và transit tương đối nhiều vượt trội so với số người có thể nhìn thấu nhân tình thế thái thông qua những lần bị lừa gạt ở chỗ hành tin lùn này. Không có lý do gì đặc biệt, đơn giản là họ lười. Với họ, cái khó không làm ló cái khôn mà chỉ bó cái khôn. Nếu có chút khôn nào ló ra ở đây, nó rất có thể chính là khôn vặt. Liền mượn sức mỗi nơi một chút, đục khoét mỗi người một chút. Đến khi nào thành chúa Chổm lúc đó hẵng hay.
Tọa độ của Makemake và góc chiếu chỉ thị những tờ nháp mà ta đã dùng qua, những kiểu người trong những mối quan hệ đặc thù mà ta đã thành công khi đá bay khỏi đời mình. Nếu ta điều chỉnh tốt tâm thái, để dù thất vọng về người yêu nhưng vẫn không mất đi niềm tin vào tình yêu, thất vọng về một vài con người nhưng vẫn không mất đi niềm tin vào tình người. Vậy thì những con người đã từng làm ta thương tâm thất vọng sẽ chẳng là gì khác ngoài một tờ nháp, và nhờ công phu tính toán bỏ ra trên đó, ta sẽ có được một lời giải minh bạch, rõ ràng, sạch sẽ nhất cho bài thi thực sự của mình. Không có ai làm tốt được ngay từ lần thử đầu tiên, cho nên chúng ta vẫn cần dùng nháp, thậm chí phải dùng nhiều tờ nháp, và dùng nháp thì vẫn phải trả phí. Nhưng dù đã phải tốn kém bao nhiêu tiền bạc, tâm tư, công sức vào một tờ giấy nháp, nó vẫn là thứ cần được bỏ đi để cuộc đời ta có thể sang trang. Và như vậy thì dù đã từng tốn kém bao nhiêu công sức, thời gian cho một người, một việc, một mục tiêu, ta cũng có thể buông chuyện cũ xuống nhẹ nhàng mà không thấy mình đã uổng công vô ích.
Học phí cho khóa học về nhân tâm này có thể không rẻ, nhưng tính về lâu về dài, nó là đáng giá.
Nếu mỗi cuộc gặp đều bắt đầu bằng tình yêu, tình bạn, tình thân, tương tác trong nguồn cảm hứng về sự trường tồn vĩnh cửu, nếu ta luôn biết quý trọng người trước mắt và nỗ lực đem đến cho họ tất cả những gì tốt nhất ta có thể cho. Cuối cùng, dù có thể hay không thể chia tay trong hòa bình, dù ta có bị lợi dụng, phụ bạc, ruồng rẫy, ta vẫn biết ơn khoảng thời gian tràn đầy nhiệt huyết đó vì đã nâng tầm cho ta thành một con người mới, chín chắn, thấu suốt, hiểu người, hiểu đời và biết cách yêu người, yêu đời hơn. Vậy thì yêu đúng là một sự kiện không đến nỗi khiến người ta phải nói rất tiếc.
Như vậy, bạn có thể tìm được đủ dũng khí để yêu thêm một lần nữa không?
Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018
Game Luân Hồi và tiền tệ Vũ Trụ
Hồi đó có 1 người chị giới thiệu với tôi cuốn Nhà Giả Kim, chị nói đó là cuốn sách thay đổi đời chị. Tôi cũng lơn tơn lấy về đọc thử, và biết ngay đó không phải cuốn sách có thể thay đổi đời mình. Sau đó thì tôi hay thấy trên news feed nhà mình những bạn trẻ share câu, khi bạn thực sự mong ước một điều gì đó thì cả vũ trụ sẽ hợp sức lại để giúp đỡ bạn thực hiện ước mơ.
Ừm, có lẽ cuốn sách ấy không thể thay đổi đời tôi là vì tính từ trước khi đọc nó luôn, tôi cũng đã rất nghiêm túc mà ước mơ vài lần, nhưng mỗi một lần đều lấy tình huống có thể ví với máu chảy đầu rơi làm kết thúc, không, đừng nghĩ là tôi không được thành toàn mong muốn, thực tế thì tôi muốn gì đều có được hết đó. Cho nên điều tôi tự tổng kết ra là, khi bạn mong muốn điều gì, vũ trụ sẽ gửi thử thách xuống để biết chắc bạn có thật mong muốn những thứ ấy không. Sau khi bạn đã vượt qua thử thách thành công và xác định mong ước của mình là chân thực, kiên định. Lúc đó vũ trụ mới gửi tiếp các điều kiện khác xuống để giúp bạn hoàn thành ý nguyện. Và đây mới là thời điểm bạn dần dần thấy được bản lai chân diện mục giấc mơ của mình khi cháu nó biến thành hiện thực. Chuyện đáng nói ở đây là đến tận thời điểm này rồi, bạn rất có thể mới bàng hoàng mà phát hiện ra, bạn không muốn mọi chuyện biến thành bộ dạng như vậy chút nào cả. Mọi chuyện rất có thể không hay ho như bạn đã tưởng tượng, kỳ vọng lúc đầu.
Tôi thường bảo với học sinh của mình, cẩn thận với những điều bạn ước. Thực sự thì cuộc đời sẽ rất buồn tẻ khi người ta không ôm ấp giấc mơ nào, nhưng khi người ta không biết chắc giấc mơ của mình sẽ dẫn đến cái gì, vậy thì con đường hoàn thành giấc mơ cũng đồng thời có thể chính là đường xuống địa ngục. Tôi nghĩ cuốn sách ấy là cần thiết với những con người có trái tim trong sáng nhưng sống quá mức quên mình nên không dám nuôi dưỡng ấp ủ một ước mơ riêng. Bản chất của tôi khá ích kỉ và lúc cần thì mặt mũi ai tôi cũng không cho, nên rất nhiều phen phải chờ chuyện sắp đến hồi kết rồi tôi mới nhận ra, cứ tiếp tục như vậy thì không tài nào mà vui cho nổi. Bởi con người sinh ra không chỉ để sống một mình. Điểm cân bằng giữa 2 thái cực là sống vì mình và sống vì mọi người là không dễ tìm. Và tôi cho rằng một câu chuyện có thể nói với tôi một cách thuyết phục rằng vì sao cần phải sống vì người khác nhiều hơn, chứ không phải khuyến khích sống thật với lòng mình nhiều hơn, có lẽ sẽ tốt hơn là Nhà Giả Kim, tất nhiên là cho trường hợp của tôi.
Tất nhiên, trên đời này còn có loại người không thích sống vì mình cũng không thích sống vì mọi người - họ chỉ muốn mọi người sống vì họ, và nếu không được như vậy thì họ sinh ra hận đời, hờn cả thế giới, u uất, hậm hực. Tuy nhiên, bọn họ không phải nhân vật mà chúng ta sẽ bàn đến trong bài viết này. Mặc dù, suy diễn ra điều mà họ gặp từ nội dung bài, hẳn là không quá khó.
Có một câu chuyện của Hans Christian Andersen kể về một bà mẹ đau khổ vì mất con nên đã theo đuổi việc đi tìm khu vườn của Thần Chết để cầu xin cho con mình sống lại, bà đã trả giá bằng tuổi trẻ, nhan sắc, đôi mắt để đến được khu vườn kia. Ở đó, Thần Chết trả cho bà đôi mắt đã được rửa sạch (ám chỉ nhận thức sáng suốt) và chỉ cho bà một bông hoa, bông hoa ấy là sinh mệnh của đứa bé con bà, giờ đã sống lại nhờ sinh ra trong một cuộc đời mới, trong một gia đình khác. Nếu bà đào bông hoa ấy lên và giữ cho riêng mình, nó sẽ héo tàn, tuy nhiên, bà có thể chọn chúc phúc cho cháu bé và cầu nguyện để nó có một cuộc đời mới an vui, dù không còn là ở bên cạnh bà nữa.
Những câu chuyện có hậu của Andersen luôn là như vậy, nàng tiên cá không có được tình yêu của hoàng tử nhưng lại có được linh hồn bất tử, đứa con sống lại nhưng không quay về nữa, nữ thần băng giá giữ được thân xác chàng trai nhưng linh hồn chàng được chúa đón đi... Những câu chuyện luôn vẽ ra hai lựa chọn, một bên dẫn về cái hữu hạn, một bên hướng về cái vô hạn. Chấp nhận mất mát về vật lý để chạm tới điều cao thượng hay cố gắng níu kéo một cách tuyệt vọng để nhận toàn cay đắng tủi hờn. Chúng ta thường cảm thấy đó là những câu chuyện buồn vì chúng ta không quan tâm điều nhân vật theo đuổi là gì, chúng ta quan tâm điều chúng ta mong muốn nếu như ta là nhân vật đó là gì? Nếu thứ ta quan tâm là nuôi dưỡng tâm hồn chứ không phải hạnh phúc trên trần thế, ta cần phải học nhiều hơn về đức hy sinh, không phải trong lý thuyết, mà là trong thực hành.
Và chuyện là tôi phát hiện, 2 sự kiện thiên văn thường báo trước những mất mát không thể chống lại theo sau nó là Nhật thực và Nguyệt thực dường như không gây ảnh hưởng gì lên những người đã có thực hành ít nhiều đức hy sinh.
Nhìn chung, theo kiểu luận mì ăn liền không giải thích nhiều thì nguyệt thực hay nhật thực gì cũng đều đem lại mất mát, hụt hẫng cả. Khác là toàn phần thì mất nhiều, bán phần thì mất ít. Và Nhật thực thì đem mất mát đáng chú ý đến cho đội giàu sang quyền chức, ăn trên ngồi trốc. Nguyệt thực thì đem mất mát hụt hẫng cũng rất đáng chú ý đến cho đội bình dân, nghèo túng, ăn bữa hôm lo bữa mai.
Nói dễ hiểu hơn, Nhật thực thường gây mất ô, mất dù, mất ghế, mất nhà, mất nguồn tài chính lớn. Nguyệt thực thường dùng các hình thức khác nhau đưa một người đến chỗ mất việc hoặc đổ bệnh. Vì không có cách nào đánh kinh tế người nghèo nhanh hơn là thất nghiệp và bị bệnh.
Nguyệt thực bảo bình thì có cái gì đó sẽ đến ở cung Bảo bình. Ừm, chúng ta đang sắp đón một kì nguyệt thực toàn phần mới tại cung Bảo bình vào đêm 27, rạng sáng 28/7 tới đây. Đầu năm nay ta đã có 1 lần Nguyệt thực toàn phần khác ở cung Sư tử. Có thể nói là dân ta đang ở trong một năm đầy biến cố. Những cái khác không nói, nhưng giá cả chắc chắn là một vấn đề liên quan tới Sư tử và Bảo bình. Trong đó Sư tử liên quan giá tiêu dùng xa xỉ phẩm và Bảo bình liên quan giá hàng tiêu dùng bình thường. Cho nên, để việc bay hơi một lượng giá trị tài sản có thể làm người nghèo có cảm giác điêu đứng thành công thì, có lẽ ta vẫn là nín thở chờ lạm phát hoặc tăng thuế gì đó đi. Còn kịch bản gần đây nhất tôi được nghe là trả giá đền bù giải tỏa rẻ mạt rồi bán lại lô đất giải tỏa với giá gấp trăm. Nhưng đây nên tính là nhân họa, một chuyện tổn cả âm đức lẫn dương đức do nhóm lợi ích nào đó tiến hành chứ không phải cách tính sổ sách của trời. Lát nữa chúng ta sẽ bàn về thứ mà ta sẽ mất ở cung Bảo bình sau.
Trong cảm quan của tôi, chúng ta không sống trong một vũ trụ cầu được ước thấy muốn gì được nấy. Chúng ta nỗ lực sống và trong tiến trình đó, tích các loại điểm âm đức, dương đức, sau đó có thể dùng số điểm tích lũy được ấy để đổi quà. Quà có thể có sẵn, có mẫu, có thể đặt hàng riêng, có thể trả luôn, trả trước một cục, trả góp, trả sau. Nói ngắn gọn, khi bạn ước mong điều gì và thử thách của vũ trụ đưa xuống đã xác minh xong, mong ước ấy là chấp nhất, kiên định. Bạn sẽ có được cơ hội để được thành toàn mong ước. Vũ trụ cẩn thận như vậy luôn đó. Hình thức trả sau là, bạn cứ xông pha cưỡng cầu đi tranh đi đoạt, làm những chuyện mà các cụ ta nói là thất đức. Sau đó vui lòng thanh toán cả cục dương đức, âm đức ra vào thời điểm Nhật thực hay Nguyệt thực. Hình thức trả trước là, bạn cứ ấp ủ một ước mơ cho chính mình nhưng luôn vì đủ loại nguyên nhân mà chọn nhường nhịn, cố gắng thành toàn cho người khác trước, bạn sống vì mọi người nên là, tích đức không ít. Sau đó, được đổi quà bằng số điểm tích được khi đến ngày đổi điểm nhận quà kia.
Trong nhịp điệu vận hành ấy, Nhật thực là thời điểm ta có thể đổi điểm dương đức, Nguyệt thực là thời điểm ta có thể đổi điểm âm đức. Tất nhiên, nếu bạn là đại gia trong vụ tích đức thì hẳn là cuộc sống cũng không khác gì cầu được ước thấy muốn gì được nấy. Tuy nhiên, giang hồ từ ngàn xưa đã đồn đại rằng, Nhật thực và Nguyệt thực là điềm báo rủi ro, cũng không phải không có lý của nó. Bởi vì ta xông pha trong đời bao năm an ổn vô ưu vô hoạn chính là nhờ vào âm đức dương đức hộ thể. Đem ra đổi quà hết rồi thì... hộ thể bằng niềm tin à? Cho nên, làm người không thể quá tham lam, câu chuyện về những người phất lên rất nhanh rồi sau đó cuộc đời tan nát thực ra vẫn luôn nhan nhản quanh ta đó thôi. Tất nhiên, nhìn một cách tích cực thì cứ lo tích đức cho nhiều vào, rồi thì bạn muốn gì cũng được, không cần lo trước lo sau. Game Luân Hồi server Trái Đất chính là để chơi như vậy. Còn về vụ log out khỏi Game thì, khi nào đọc truyện của Andersen mà thấy toàn kết thúc có hậu là bạn log out được rồi.
Thông thường, dương đức bảo hộ cho danh dự, công danh, tài sản, quyền lực, địa vị xã hội, cơ hội thăng tiến của một người. Âm đức bảo hộ cho an toàn thân thể và sinh lộ của người đó và dòng họ, nó có thể biểu thị trong các chủ đề sức khỏe, tuổi thọ, hậu vận, điều kiện để an cư lạc nghiệp của người đó và gia đình. Âm đức và Dương đức là hai lực lượng tương hỗ, không tách rời. Khi ta không đem âm đức dương đức ra tiêu xài mất thì, đây chính là lực lượng tạo nên thần công hộ thể, lực phản dame thần kì mà tôi từng nhắc đến trong bài về tử khí Bò cạp trước đây. Cái khác là, tử khí bò cạp thường không cần chờ ngày đổi điểm, họ muốn đổi qua đổi lại lúc nào cũng được.
Đại ý thì đổ vỡ, được mất của Nhật thực là chính sử, là thời sự. Đủ dương đức thì thuận thiên thừa vận ...
Được mất, đổ vỡ của Nguyệt thực là kịch máu chó. Yêu hận tình thù, bệnh nan y mới là âm hưởng chính, thất nghiệp, phá sản, đỗ đạt đều chỉ là tình tiết làm nền. Nếu đủ âm đức thì lập tức biến thành điền văn.
Quay lại với câu chuyện Nguyệt thực Sư tử hồi đầu năm, hẳn là chúng ta chưa ai quên vụ bắt giam và truy tố ông trùm cá độ của miền Bắc mới vừa xảy ra không lâu. Một trong những lĩnh vực tổn âm đức tương đối mạnh ở cung Sư tử chính là cờ bạc. Cái mà tôi muốn lưu ý ở đây là, việc tính lại sổ sách điểm âm đức thì xảy ra vào thời điểm Nguyệt thực. Nhưng các mối nguy hiểm đến từ việc không còn âm đức hộ thể thì lại đến muộn hơn mốc thời gian đó. Và lùi về thời điểm xa hơn nữa, ảnh hưởng của Nhật thực bán phần 9/3/2016 cùng toàn bộ hệ lụy của nó lên chính trường nước ta cũng góp phần không nhỏ vào biến cố này. Tuy rằng, tôi phải lưu ý tiếp với các bạn, là Nhật thực 2016 ảnh hưởng lên nước ta rất yếu. Hai nhật thực mạnh nhất gần đây là Nhật thực toàn phần 1/8/2008 và Nhật thực toàn phần 22/7/2009, tiếp đó, là 2 Nhật thực vành khuyên 15/1/2010 và 21/5/2012. Tất cả đều đi qua các lãnh thổ khác và Việt nam chỉ tính là vùng chịu ảnh hưởng mạnh. Tôi chỉ bình thêm một câu về ảnh hưởng của chuỗi Nhật thực này, ấy là: làm ít sai ít, làm nhiều sai nhiều, không làm không sai.
Quay lại với giới bình dân, Nguyệt thực ở La Hầu thường thành toàn cho nguyện vọng có được một khởi đầu mới, Nguyệt thực ở Kế đô thường thành toàn cho nguyện vọng hoàn thành một công việc cũ. Thêm tình tiết chiết tổn âm đức. Vậy vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản là câu chuyện của Nguyệt thực Sư tử lần này. Còn ở Bảo bình, cách mạng có thể thành công nhưng muốn giữ thành quả cách mạng thì không phải khó bình thường. Ừm, thay từ khóa khác của Bảo bình vào từ cách mạng để luận tiếp.
Tiếp theo là bình luận kỹ hơn về cung Bảo bình. Hoạt động thất đức nhất ở Bảo bình là những hành vi tạo ảnh hưởng xấu không thể chối cãi lên tương lai được dự kiến của người khác. Điều đáng nói là âm đức ở đây không còn bảo hộ cho tương lai được dự kiến của một người chứ không phải hiện tại. Cho nên ngoài tổn thọ hoặc chết bất đắc kì tử nếu quá biết gây chuyện ra, thường thì họ chỉ bị cái dớp tâm đã tưởng là sự không thành, muốn thế nào là sẽ không được thế ý nó ám. Tất nhiên ngược lại, người đã tích đức tương đối ở Bảo bình muốn có một tương lai thế nào, trong tương lai ấy họ làm gì, sẽ sống trong một cộng đồng thế nào là câu chuyện chỉ cần muốn và đủ điểm chi trả là được. Đây là nói về những phi vụ bạc tỷ. Còn ở đa số người bình thường, chọn lựa sẽ bày ra trước mắt họ thường là một đoạn thời gian phải sống vì người khác, thuận theo các dự định, mong mỏi, bài bố của người khác hoặc một đoạn thời gian không có cách nào sống theo ý mình, hai chọn một.
Vầng, tự mình cho hoặc bị tước đoạt. Hai chọn một.
Lão Tử dạy, đem thân ra sau mà thân lại được ở trước. Người nghe Lão Tử còn chủ động cho luôn từ trước kì đổi điểm, cho nên đến ngày đến tháng họ chỉ còn mỗi việc chọn quà.
Giúp cho người khác giữ được, có được những thứ liệt kê trong chuỗi đối tượng mà dương đức, âm đức bảo hộ trên kia một cách chính đáng là thuận theo đức hiếu sinh của trời, là tích đức. Khiến cho người ta mất mát, tổn hại những thứ này là thất đức. Tức là nếu bạn giữ cho người, trời sẽ giữ cho bạn, bạn thành toàn cho người, trời thành toàn cho bạn. Bóp nghẹt sinh cơ, chặn đường sống tử tế lương thiện của người khác là cực kì tổn hại âm đức. Cậy quyền cậy thế cướp đoạt quyền lợi, mua bán chức quyền, tham ô hối lộ là cực kì tổn hại dương đức. Tuy nhiên, điểm dương đức, âm đức lại không bị trừ hay được cộng ngay vào khoảnh khắc ta phạm tội hay lập công mà chờ mãi đến ngày đổi điểm đã nói ở trên lúc ấy trên kia mới đè ta ra mà trừ, mà cộng. Lúc đó thể theo mong muốn của ta, nếu điểm dư nhiều thì ta được tham gia chương trình đổi quà theo mong muốn. Nếu ta không có mong muốn gì hay mong muốn quá nhỏ nhoi thì số điểm còn dư kia biến thành tầng bảo hiểm vô hình che chở cho ta khỏi mọi ý đồ không tốt bên ngoài. Còn nếu lỡ bị trừ hết sạch hay âm luôn thì ... có thể lây nhọ sang tận tài khoản kiếp sau luôn cũng có.
Ngắn gọn thì ta có 2 kiểu mất mát. Một là sống thất đức quá nên đến ngày đổi điểm bị trừ sạch tồn dư luôn, cho nên không còn tầng bảo hộ trên những gì sẵn có nữa, thế là vỡ mồm. Hai là sống không đến nỗi nào nhưng tham vọng to nhớn quá, đến ngày đổi điểm tuy được như nguyện nhưng cũng bị trừ sạch điểm luôn. Cho nên tuy có thêm tài sản nhưng không đủ tiền mua bảo hiểm cho tài sản, kết quả vẫn là nguy cơ hoàn không. Thậm chí, bị âm.
Đảo lại, ta cũng có thể làm chuyện tốt vậy thôi mà không mong muốn gì, từ đó mỗi kì đổi điểm quỹ phúc đức của ta đều tăng trưởng khiến ta đâm ra đao thương bất nhập. Còn nếu mong ước của ta là tìm thấy con đường để làm người có ích, sống cống hiến cho cộng đồng xã hội thì ... ngay cả thầy dạy nghề vũ trụ cũng chuẩn bị sẵn sàng cho ta luôn. Tiếc là số người sống kiểu ngã cây... khụ, kiểu cao thượng như này rất ít. Vấn đề không phải là kịch bản sống theo kiểu này bất khả thi, vấn đề là làm thế *éo nào mà sống sót được lại còn tích đủ điểm và chờ được đến ngày đổi điểm mà chưa đói chết, bị khi dễ chết, uất ức mà chết, nhục chết trong khi xã hội ngày nay cứ gọi là nhan nhản những kẻ không biết điều cứ được đằng chân lân đằng đầu, hơn nữa không đánh giá con người dựa trên nhân phẩm mà là trên số tiền y ta bưng được về nhà thành công?
Các cụ ta cũng có 2 câu, tiên tích đức hậu tầm long và có đức mặc sức mà ăn. Có sức mà ăn thì tốt, nhưng không có gì mà ăn thì sức ăn tốt nhất định là nỗi đau âm thầm.
Tuy nhiên, cũng cần nhớ có ân điển thì cũng phải xem có phúc mà tiêu thụ ân điển hay không. Ý tôi là, đổi quà thì đổi quà nhớ chừa lại đủ điểm để làm bảo hiểm tài sản.
Chưa kể, cần tìm hiểu thật kỹ về ước nguyện của mình, bởi vì hàng đã nhận miễn trả lại. Có bán gỡ vốn cho người khác cũng chưa chắc tìm được người mua, mà có tìm được người mua thì cũng phải chờ đến đúng kì đổi điểm mới được thanh toán đó. Tôi không nói thứ ta nhận được không tốt nhé, chỉ là nếu vô phúc tiêu thụ thì có hơi nghẹn, nếu không muốn nói là có thể gây ...chết nghẹn.
Môn quản trị tài chính của Thái Dương Hệ dùng 2 loại đơn vị tiền tệ là đồng Dương đức và đồng Âm đức, và sinh ra trên Trái Đất, ít nhiều gì chúng ta đều nên học môn này cho tử tế một chút. Bởi vì Nhật thực với Nguyệt thực toàn phần thì lâu lâu mới thấy chứ nếu tính hết cả các loại bán phần thì năm nào cũng có độ 2 cái Nhật thực, 4 cái Nguyệt thực cả đấy. Chỉ là sự kiện thiên văn quét qua vùng địa lý nào thì ta mới tính cho khu vực đó, cho nên khu vực tổ chức đổi điểm là có giới hạn. Số lượng điểm được phép quy đổi mỗi lần thường cũng là có giới hạn. Nếu muốn giữ điểm hộ thân thì cũng không khó, đừng ước gì là được. Tuy nhiên, chơi thế thì còn gì là vui nữa.
Sống trên đời, tôi nghiệm ra được một điều là người có phúc thì nhận được thứ tốt nhất, phù hợp nhất, còn người có tiền thì mua được thứ đắt nhất. Dịch vụ của Vũ trụ luôn làm ăn có tâm và công chính hơn dịch vụ của con người. Trong đó có nhiều món đồ có tiền cũng không thể nào mua được. Vậy nên, không tham gia là rất dại còn muốn chơi ăn gian là rất liều.
Không có hình thức bảo hiểm nhân thọ nào mạnh hơn 2 gói Âm đức ở Bảo Bình và Xử nữ. Không có gói bảo hiểm tài sản nào mạnh hơn gói Dương đức ở Kim ngưu hoặc cung 2. Nếu bạn đã đóng đủ các gói ấy rồi thì cứ bình tĩnh mà sống thôi. Còn muốn nói chuyện chính trị thì chắc chúng ta phải cầu ra chương trình giáo dục chủ nhân tương lai của đất nước trước. Chúng ta đang sống trên đất nước này không phải như những vị chủ nhân chăm lo cho những gì mình sở hữu, mà giống như những con côn trùng kí sinh tạm bợ, cố nhặt nhạnh vơ vét cho mình càng nhiều tài nguyên càng tốt nhưng chẳng bao giờ hết lo âu phập phồng về một tương lai không an ổn.
Cứ làm một người biết chăm lo cho cộng đồng trước, rồi ta sẽ có một tương lai an ổn. Đó là lời hứa hẹn của Nguyệt thực toàn phần ở Bảo bình.
Ừm, có lẽ cuốn sách ấy không thể thay đổi đời tôi là vì tính từ trước khi đọc nó luôn, tôi cũng đã rất nghiêm túc mà ước mơ vài lần, nhưng mỗi một lần đều lấy tình huống có thể ví với máu chảy đầu rơi làm kết thúc, không, đừng nghĩ là tôi không được thành toàn mong muốn, thực tế thì tôi muốn gì đều có được hết đó. Cho nên điều tôi tự tổng kết ra là, khi bạn mong muốn điều gì, vũ trụ sẽ gửi thử thách xuống để biết chắc bạn có thật mong muốn những thứ ấy không. Sau khi bạn đã vượt qua thử thách thành công và xác định mong ước của mình là chân thực, kiên định. Lúc đó vũ trụ mới gửi tiếp các điều kiện khác xuống để giúp bạn hoàn thành ý nguyện. Và đây mới là thời điểm bạn dần dần thấy được bản lai chân diện mục giấc mơ của mình khi cháu nó biến thành hiện thực. Chuyện đáng nói ở đây là đến tận thời điểm này rồi, bạn rất có thể mới bàng hoàng mà phát hiện ra, bạn không muốn mọi chuyện biến thành bộ dạng như vậy chút nào cả. Mọi chuyện rất có thể không hay ho như bạn đã tưởng tượng, kỳ vọng lúc đầu.
Tôi thường bảo với học sinh của mình, cẩn thận với những điều bạn ước. Thực sự thì cuộc đời sẽ rất buồn tẻ khi người ta không ôm ấp giấc mơ nào, nhưng khi người ta không biết chắc giấc mơ của mình sẽ dẫn đến cái gì, vậy thì con đường hoàn thành giấc mơ cũng đồng thời có thể chính là đường xuống địa ngục. Tôi nghĩ cuốn sách ấy là cần thiết với những con người có trái tim trong sáng nhưng sống quá mức quên mình nên không dám nuôi dưỡng ấp ủ một ước mơ riêng. Bản chất của tôi khá ích kỉ và lúc cần thì mặt mũi ai tôi cũng không cho, nên rất nhiều phen phải chờ chuyện sắp đến hồi kết rồi tôi mới nhận ra, cứ tiếp tục như vậy thì không tài nào mà vui cho nổi. Bởi con người sinh ra không chỉ để sống một mình. Điểm cân bằng giữa 2 thái cực là sống vì mình và sống vì mọi người là không dễ tìm. Và tôi cho rằng một câu chuyện có thể nói với tôi một cách thuyết phục rằng vì sao cần phải sống vì người khác nhiều hơn, chứ không phải khuyến khích sống thật với lòng mình nhiều hơn, có lẽ sẽ tốt hơn là Nhà Giả Kim, tất nhiên là cho trường hợp của tôi.
Tất nhiên, trên đời này còn có loại người không thích sống vì mình cũng không thích sống vì mọi người - họ chỉ muốn mọi người sống vì họ, và nếu không được như vậy thì họ sinh ra hận đời, hờn cả thế giới, u uất, hậm hực. Tuy nhiên, bọn họ không phải nhân vật mà chúng ta sẽ bàn đến trong bài viết này. Mặc dù, suy diễn ra điều mà họ gặp từ nội dung bài, hẳn là không quá khó.
Có một câu chuyện của Hans Christian Andersen kể về một bà mẹ đau khổ vì mất con nên đã theo đuổi việc đi tìm khu vườn của Thần Chết để cầu xin cho con mình sống lại, bà đã trả giá bằng tuổi trẻ, nhan sắc, đôi mắt để đến được khu vườn kia. Ở đó, Thần Chết trả cho bà đôi mắt đã được rửa sạch (ám chỉ nhận thức sáng suốt) và chỉ cho bà một bông hoa, bông hoa ấy là sinh mệnh của đứa bé con bà, giờ đã sống lại nhờ sinh ra trong một cuộc đời mới, trong một gia đình khác. Nếu bà đào bông hoa ấy lên và giữ cho riêng mình, nó sẽ héo tàn, tuy nhiên, bà có thể chọn chúc phúc cho cháu bé và cầu nguyện để nó có một cuộc đời mới an vui, dù không còn là ở bên cạnh bà nữa.
Những câu chuyện có hậu của Andersen luôn là như vậy, nàng tiên cá không có được tình yêu của hoàng tử nhưng lại có được linh hồn bất tử, đứa con sống lại nhưng không quay về nữa, nữ thần băng giá giữ được thân xác chàng trai nhưng linh hồn chàng được chúa đón đi... Những câu chuyện luôn vẽ ra hai lựa chọn, một bên dẫn về cái hữu hạn, một bên hướng về cái vô hạn. Chấp nhận mất mát về vật lý để chạm tới điều cao thượng hay cố gắng níu kéo một cách tuyệt vọng để nhận toàn cay đắng tủi hờn. Chúng ta thường cảm thấy đó là những câu chuyện buồn vì chúng ta không quan tâm điều nhân vật theo đuổi là gì, chúng ta quan tâm điều chúng ta mong muốn nếu như ta là nhân vật đó là gì? Nếu thứ ta quan tâm là nuôi dưỡng tâm hồn chứ không phải hạnh phúc trên trần thế, ta cần phải học nhiều hơn về đức hy sinh, không phải trong lý thuyết, mà là trong thực hành.
Và chuyện là tôi phát hiện, 2 sự kiện thiên văn thường báo trước những mất mát không thể chống lại theo sau nó là Nhật thực và Nguyệt thực dường như không gây ảnh hưởng gì lên những người đã có thực hành ít nhiều đức hy sinh.
Nhìn chung, theo kiểu luận mì ăn liền không giải thích nhiều thì nguyệt thực hay nhật thực gì cũng đều đem lại mất mát, hụt hẫng cả. Khác là toàn phần thì mất nhiều, bán phần thì mất ít. Và Nhật thực thì đem mất mát đáng chú ý đến cho đội giàu sang quyền chức, ăn trên ngồi trốc. Nguyệt thực thì đem mất mát hụt hẫng cũng rất đáng chú ý đến cho đội bình dân, nghèo túng, ăn bữa hôm lo bữa mai.
Nói dễ hiểu hơn, Nhật thực thường gây mất ô, mất dù, mất ghế, mất nhà, mất nguồn tài chính lớn. Nguyệt thực thường dùng các hình thức khác nhau đưa một người đến chỗ mất việc hoặc đổ bệnh. Vì không có cách nào đánh kinh tế người nghèo nhanh hơn là thất nghiệp và bị bệnh.
Nguyệt thực bảo bình thì có cái gì đó sẽ đến ở cung Bảo bình. Ừm, chúng ta đang sắp đón một kì nguyệt thực toàn phần mới tại cung Bảo bình vào đêm 27, rạng sáng 28/7 tới đây. Đầu năm nay ta đã có 1 lần Nguyệt thực toàn phần khác ở cung Sư tử. Có thể nói là dân ta đang ở trong một năm đầy biến cố. Những cái khác không nói, nhưng giá cả chắc chắn là một vấn đề liên quan tới Sư tử và Bảo bình. Trong đó Sư tử liên quan giá tiêu dùng xa xỉ phẩm và Bảo bình liên quan giá hàng tiêu dùng bình thường. Cho nên, để việc bay hơi một lượng giá trị tài sản có thể làm người nghèo có cảm giác điêu đứng thành công thì, có lẽ ta vẫn là nín thở chờ lạm phát hoặc tăng thuế gì đó đi. Còn kịch bản gần đây nhất tôi được nghe là trả giá đền bù giải tỏa rẻ mạt rồi bán lại lô đất giải tỏa với giá gấp trăm. Nhưng đây nên tính là nhân họa, một chuyện tổn cả âm đức lẫn dương đức do nhóm lợi ích nào đó tiến hành chứ không phải cách tính sổ sách của trời. Lát nữa chúng ta sẽ bàn về thứ mà ta sẽ mất ở cung Bảo bình sau.
Trong cảm quan của tôi, chúng ta không sống trong một vũ trụ cầu được ước thấy muốn gì được nấy. Chúng ta nỗ lực sống và trong tiến trình đó, tích các loại điểm âm đức, dương đức, sau đó có thể dùng số điểm tích lũy được ấy để đổi quà. Quà có thể có sẵn, có mẫu, có thể đặt hàng riêng, có thể trả luôn, trả trước một cục, trả góp, trả sau. Nói ngắn gọn, khi bạn ước mong điều gì và thử thách của vũ trụ đưa xuống đã xác minh xong, mong ước ấy là chấp nhất, kiên định. Bạn sẽ có được cơ hội để được thành toàn mong ước. Vũ trụ cẩn thận như vậy luôn đó. Hình thức trả sau là, bạn cứ xông pha cưỡng cầu đi tranh đi đoạt, làm những chuyện mà các cụ ta nói là thất đức. Sau đó vui lòng thanh toán cả cục dương đức, âm đức ra vào thời điểm Nhật thực hay Nguyệt thực. Hình thức trả trước là, bạn cứ ấp ủ một ước mơ cho chính mình nhưng luôn vì đủ loại nguyên nhân mà chọn nhường nhịn, cố gắng thành toàn cho người khác trước, bạn sống vì mọi người nên là, tích đức không ít. Sau đó, được đổi quà bằng số điểm tích được khi đến ngày đổi điểm nhận quà kia.
Trong nhịp điệu vận hành ấy, Nhật thực là thời điểm ta có thể đổi điểm dương đức, Nguyệt thực là thời điểm ta có thể đổi điểm âm đức. Tất nhiên, nếu bạn là đại gia trong vụ tích đức thì hẳn là cuộc sống cũng không khác gì cầu được ước thấy muốn gì được nấy. Tuy nhiên, giang hồ từ ngàn xưa đã đồn đại rằng, Nhật thực và Nguyệt thực là điềm báo rủi ro, cũng không phải không có lý của nó. Bởi vì ta xông pha trong đời bao năm an ổn vô ưu vô hoạn chính là nhờ vào âm đức dương đức hộ thể. Đem ra đổi quà hết rồi thì... hộ thể bằng niềm tin à? Cho nên, làm người không thể quá tham lam, câu chuyện về những người phất lên rất nhanh rồi sau đó cuộc đời tan nát thực ra vẫn luôn nhan nhản quanh ta đó thôi. Tất nhiên, nhìn một cách tích cực thì cứ lo tích đức cho nhiều vào, rồi thì bạn muốn gì cũng được, không cần lo trước lo sau. Game Luân Hồi server Trái Đất chính là để chơi như vậy. Còn về vụ log out khỏi Game thì, khi nào đọc truyện của Andersen mà thấy toàn kết thúc có hậu là bạn log out được rồi.
Thông thường, dương đức bảo hộ cho danh dự, công danh, tài sản, quyền lực, địa vị xã hội, cơ hội thăng tiến của một người. Âm đức bảo hộ cho an toàn thân thể và sinh lộ của người đó và dòng họ, nó có thể biểu thị trong các chủ đề sức khỏe, tuổi thọ, hậu vận, điều kiện để an cư lạc nghiệp của người đó và gia đình. Âm đức và Dương đức là hai lực lượng tương hỗ, không tách rời. Khi ta không đem âm đức dương đức ra tiêu xài mất thì, đây chính là lực lượng tạo nên thần công hộ thể, lực phản dame thần kì mà tôi từng nhắc đến trong bài về tử khí Bò cạp trước đây. Cái khác là, tử khí bò cạp thường không cần chờ ngày đổi điểm, họ muốn đổi qua đổi lại lúc nào cũng được.
Đại ý thì đổ vỡ, được mất của Nhật thực là chính sử, là thời sự. Đủ dương đức thì thuận thiên thừa vận ...
Được mất, đổ vỡ của Nguyệt thực là kịch máu chó. Yêu hận tình thù, bệnh nan y mới là âm hưởng chính, thất nghiệp, phá sản, đỗ đạt đều chỉ là tình tiết làm nền. Nếu đủ âm đức thì lập tức biến thành điền văn.
Quay lại với câu chuyện Nguyệt thực Sư tử hồi đầu năm, hẳn là chúng ta chưa ai quên vụ bắt giam và truy tố ông trùm cá độ của miền Bắc mới vừa xảy ra không lâu. Một trong những lĩnh vực tổn âm đức tương đối mạnh ở cung Sư tử chính là cờ bạc. Cái mà tôi muốn lưu ý ở đây là, việc tính lại sổ sách điểm âm đức thì xảy ra vào thời điểm Nguyệt thực. Nhưng các mối nguy hiểm đến từ việc không còn âm đức hộ thể thì lại đến muộn hơn mốc thời gian đó. Và lùi về thời điểm xa hơn nữa, ảnh hưởng của Nhật thực bán phần 9/3/2016 cùng toàn bộ hệ lụy của nó lên chính trường nước ta cũng góp phần không nhỏ vào biến cố này. Tuy rằng, tôi phải lưu ý tiếp với các bạn, là Nhật thực 2016 ảnh hưởng lên nước ta rất yếu. Hai nhật thực mạnh nhất gần đây là Nhật thực toàn phần 1/8/2008 và Nhật thực toàn phần 22/7/2009, tiếp đó, là 2 Nhật thực vành khuyên 15/1/2010 và 21/5/2012. Tất cả đều đi qua các lãnh thổ khác và Việt nam chỉ tính là vùng chịu ảnh hưởng mạnh. Tôi chỉ bình thêm một câu về ảnh hưởng của chuỗi Nhật thực này, ấy là: làm ít sai ít, làm nhiều sai nhiều, không làm không sai.
Quay lại với giới bình dân, Nguyệt thực ở La Hầu thường thành toàn cho nguyện vọng có được một khởi đầu mới, Nguyệt thực ở Kế đô thường thành toàn cho nguyện vọng hoàn thành một công việc cũ. Thêm tình tiết chiết tổn âm đức. Vậy vạn sự khởi đầu nan, gian nan bắt đầu nản là câu chuyện của Nguyệt thực Sư tử lần này. Còn ở Bảo bình, cách mạng có thể thành công nhưng muốn giữ thành quả cách mạng thì không phải khó bình thường. Ừm, thay từ khóa khác của Bảo bình vào từ cách mạng để luận tiếp.
Tiếp theo là bình luận kỹ hơn về cung Bảo bình. Hoạt động thất đức nhất ở Bảo bình là những hành vi tạo ảnh hưởng xấu không thể chối cãi lên tương lai được dự kiến của người khác. Điều đáng nói là âm đức ở đây không còn bảo hộ cho tương lai được dự kiến của một người chứ không phải hiện tại. Cho nên ngoài tổn thọ hoặc chết bất đắc kì tử nếu quá biết gây chuyện ra, thường thì họ chỉ bị cái dớp tâm đã tưởng là sự không thành, muốn thế nào là sẽ không được thế ý nó ám. Tất nhiên ngược lại, người đã tích đức tương đối ở Bảo bình muốn có một tương lai thế nào, trong tương lai ấy họ làm gì, sẽ sống trong một cộng đồng thế nào là câu chuyện chỉ cần muốn và đủ điểm chi trả là được. Đây là nói về những phi vụ bạc tỷ. Còn ở đa số người bình thường, chọn lựa sẽ bày ra trước mắt họ thường là một đoạn thời gian phải sống vì người khác, thuận theo các dự định, mong mỏi, bài bố của người khác hoặc một đoạn thời gian không có cách nào sống theo ý mình, hai chọn một.
Vầng, tự mình cho hoặc bị tước đoạt. Hai chọn một.
Lão Tử dạy, đem thân ra sau mà thân lại được ở trước. Người nghe Lão Tử còn chủ động cho luôn từ trước kì đổi điểm, cho nên đến ngày đến tháng họ chỉ còn mỗi việc chọn quà.
Giúp cho người khác giữ được, có được những thứ liệt kê trong chuỗi đối tượng mà dương đức, âm đức bảo hộ trên kia một cách chính đáng là thuận theo đức hiếu sinh của trời, là tích đức. Khiến cho người ta mất mát, tổn hại những thứ này là thất đức. Tức là nếu bạn giữ cho người, trời sẽ giữ cho bạn, bạn thành toàn cho người, trời thành toàn cho bạn. Bóp nghẹt sinh cơ, chặn đường sống tử tế lương thiện của người khác là cực kì tổn hại âm đức. Cậy quyền cậy thế cướp đoạt quyền lợi, mua bán chức quyền, tham ô hối lộ là cực kì tổn hại dương đức. Tuy nhiên, điểm dương đức, âm đức lại không bị trừ hay được cộng ngay vào khoảnh khắc ta phạm tội hay lập công mà chờ mãi đến ngày đổi điểm đã nói ở trên lúc ấy trên kia mới đè ta ra mà trừ, mà cộng. Lúc đó thể theo mong muốn của ta, nếu điểm dư nhiều thì ta được tham gia chương trình đổi quà theo mong muốn. Nếu ta không có mong muốn gì hay mong muốn quá nhỏ nhoi thì số điểm còn dư kia biến thành tầng bảo hiểm vô hình che chở cho ta khỏi mọi ý đồ không tốt bên ngoài. Còn nếu lỡ bị trừ hết sạch hay âm luôn thì ... có thể lây nhọ sang tận tài khoản kiếp sau luôn cũng có.
Ngắn gọn thì ta có 2 kiểu mất mát. Một là sống thất đức quá nên đến ngày đổi điểm bị trừ sạch tồn dư luôn, cho nên không còn tầng bảo hộ trên những gì sẵn có nữa, thế là vỡ mồm. Hai là sống không đến nỗi nào nhưng tham vọng to nhớn quá, đến ngày đổi điểm tuy được như nguyện nhưng cũng bị trừ sạch điểm luôn. Cho nên tuy có thêm tài sản nhưng không đủ tiền mua bảo hiểm cho tài sản, kết quả vẫn là nguy cơ hoàn không. Thậm chí, bị âm.
Đảo lại, ta cũng có thể làm chuyện tốt vậy thôi mà không mong muốn gì, từ đó mỗi kì đổi điểm quỹ phúc đức của ta đều tăng trưởng khiến ta đâm ra đao thương bất nhập. Còn nếu mong ước của ta là tìm thấy con đường để làm người có ích, sống cống hiến cho cộng đồng xã hội thì ... ngay cả thầy dạy nghề vũ trụ cũng chuẩn bị sẵn sàng cho ta luôn. Tiếc là số người sống kiểu ngã cây... khụ, kiểu cao thượng như này rất ít. Vấn đề không phải là kịch bản sống theo kiểu này bất khả thi, vấn đề là làm thế *éo nào mà sống sót được lại còn tích đủ điểm và chờ được đến ngày đổi điểm mà chưa đói chết, bị khi dễ chết, uất ức mà chết, nhục chết trong khi xã hội ngày nay cứ gọi là nhan nhản những kẻ không biết điều cứ được đằng chân lân đằng đầu, hơn nữa không đánh giá con người dựa trên nhân phẩm mà là trên số tiền y ta bưng được về nhà thành công?
Các cụ ta cũng có 2 câu, tiên tích đức hậu tầm long và có đức mặc sức mà ăn. Có sức mà ăn thì tốt, nhưng không có gì mà ăn thì sức ăn tốt nhất định là nỗi đau âm thầm.
Tuy nhiên, cũng cần nhớ có ân điển thì cũng phải xem có phúc mà tiêu thụ ân điển hay không. Ý tôi là, đổi quà thì đổi quà nhớ chừa lại đủ điểm để làm bảo hiểm tài sản.
Chưa kể, cần tìm hiểu thật kỹ về ước nguyện của mình, bởi vì hàng đã nhận miễn trả lại. Có bán gỡ vốn cho người khác cũng chưa chắc tìm được người mua, mà có tìm được người mua thì cũng phải chờ đến đúng kì đổi điểm mới được thanh toán đó. Tôi không nói thứ ta nhận được không tốt nhé, chỉ là nếu vô phúc tiêu thụ thì có hơi nghẹn, nếu không muốn nói là có thể gây ...chết nghẹn.
Môn quản trị tài chính của Thái Dương Hệ dùng 2 loại đơn vị tiền tệ là đồng Dương đức và đồng Âm đức, và sinh ra trên Trái Đất, ít nhiều gì chúng ta đều nên học môn này cho tử tế một chút. Bởi vì Nhật thực với Nguyệt thực toàn phần thì lâu lâu mới thấy chứ nếu tính hết cả các loại bán phần thì năm nào cũng có độ 2 cái Nhật thực, 4 cái Nguyệt thực cả đấy. Chỉ là sự kiện thiên văn quét qua vùng địa lý nào thì ta mới tính cho khu vực đó, cho nên khu vực tổ chức đổi điểm là có giới hạn. Số lượng điểm được phép quy đổi mỗi lần thường cũng là có giới hạn. Nếu muốn giữ điểm hộ thân thì cũng không khó, đừng ước gì là được. Tuy nhiên, chơi thế thì còn gì là vui nữa.
Sống trên đời, tôi nghiệm ra được một điều là người có phúc thì nhận được thứ tốt nhất, phù hợp nhất, còn người có tiền thì mua được thứ đắt nhất. Dịch vụ của Vũ trụ luôn làm ăn có tâm và công chính hơn dịch vụ của con người. Trong đó có nhiều món đồ có tiền cũng không thể nào mua được. Vậy nên, không tham gia là rất dại còn muốn chơi ăn gian là rất liều.
Không có hình thức bảo hiểm nhân thọ nào mạnh hơn 2 gói Âm đức ở Bảo Bình và Xử nữ. Không có gói bảo hiểm tài sản nào mạnh hơn gói Dương đức ở Kim ngưu hoặc cung 2. Nếu bạn đã đóng đủ các gói ấy rồi thì cứ bình tĩnh mà sống thôi. Còn muốn nói chuyện chính trị thì chắc chúng ta phải cầu ra chương trình giáo dục chủ nhân tương lai của đất nước trước. Chúng ta đang sống trên đất nước này không phải như những vị chủ nhân chăm lo cho những gì mình sở hữu, mà giống như những con côn trùng kí sinh tạm bợ, cố nhặt nhạnh vơ vét cho mình càng nhiều tài nguyên càng tốt nhưng chẳng bao giờ hết lo âu phập phồng về một tương lai không an ổn.
Cứ làm một người biết chăm lo cho cộng đồng trước, rồi ta sẽ có một tương lai an ổn. Đó là lời hứa hẹn của Nguyệt thực toàn phần ở Bảo bình.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)