Thứ Sáu, 22 tháng 5, 2020

Poseidon, Tài Mệnh tương đố

Trăm năm trong cõi người ta
Chữ Tài chữ Mệnh khéo là ghét nhau

---Truyện Kiều- Nguyễn Du---------

Có 1 chòm sao rất lớn trên bầu trời phía Nam tên là Argo (con tàu lớn), đại diện cho tất cả các loại lợi ích mà chúng ta tin là mình có thể có được, cũng khao khát có được khi tham gia vào một cộng đồng (cùng hội cùng thuyền), bản thân nó còn được phân thành 4 chòm sao nhỏ hơn chủ về các lĩnh vực cụ thể, Carina đại biểu cho sự bảo hộ an toàn nhân thân và các lợi ích vật chất, Puppis đại biểu cho địa vị và quyền lực, Vela đại biểu cho quyền truy cập kho dữ liệu chứa tri thức văn hoá, thông tin nội bộ, kiến thức chuyên môn, kết tinh trí tuệ và triết học của cộng đồng, và Pyxis liên kết phối hợp qua lại các loại lợi ích vật chất với tinh thần. Mỗi cá nhân có thể nhận được sự thuận lợi đến từ 0 cho tới cả 4 chòm sao nhỏ của Argo. Cho nên trong cuộc sống, chúng ta thấy có người giàu về kiến thức nhưng nghèo vật chất, có người giàu có về vật chất nhưng nghèo nàn về trí tuệ, có người lại có được cả quyền thế, lợi ích lẫn học vấn và có người dường như chẳng có gì. Mỗi cá nhân trong chúng ta có được nhiều hay ít là tuỳ thuộc việc chúng ta chọn hay được chọn tham gia vào cộng đồng chung nào, cộng đồng đó lớn hay nhỏ, khả năng thu hút và tự tích tụ tài nguyên của cộng đồng đó có mạnh mẽ không, và chính chúng ta lại sắm vai gì, có thể cống hiến bao nhiêu cho đại cục. Cách nói nôm na của các cụ ta về loại đãi ngộ chênh lệch này của những người cùng tham gia 1 ngành nghề, lĩnh vực là, tổ đãi.

Ai xem phim Titanic chắc là biết rõ, trên con tàu khổng lồ vượt Đại Tây Dương có cả khoang hạng nhất và khoang hạng bét, người trả nhiều tiền để lên tàu thì nhận đãi ngộ như những ông hoàng bà hoàng, còn người trả ít tiền thì chỉ có thể nhận những tiện nghi ăn ở tối thiểu. Nếu ví một ngành nghề hay lĩnh vực như một con tàu mà ta cần phải đu theo để tới được bến bờ mong đợi, ta cũng phải trả tiền vé để lên tàu, và lượng công đức mà ta tích cóp được chính là số tiền có thể dùng mua vé của ta. Chính ta là người đã cân đo đong đếm lượng công đức của mình và quyết định mình sẽ ở phòng hạng mấy, ăn loại thực phẩm nào, có thể mua thêm những dịch vụ bổ sung gì...

Có những ngành nghề mà cha mẹ không muốn con cái tham gia vì thấy ngành ấy nó bạc, ví dụ nghề ca hát biểu diễn thường chỉ đãi người còn thanh xuân, nói chung là không an toàn, nhiều bất trắc, nghề thầy bói có truyền kì còn đáng sợ hơn, ăn được chén cơm ngành thì phải chấp nhận cả đời long đong lận đận, thậm chí thiếu hụt 3 thứ là tài sản, sức khoẻ và con cháu. Thực hư thế nào thì tôi không thể xác định, nhưng có 1 nhân tố tôi cho là mình biết rõ về vấn đề xác định xem một người có thể mượn đọc Thiên Thư hay không, đó là toạ độ của hành tinh giả tưởng Poseidon và transit của nó.

Gõ h47 vào manual entry trong extended chart của astro.com để hiển thị nhân tố Poseidon.

Theo cách hiểu của tôi, Poseidon là toạ độ cho phép đổi lợi ích vật chất thành trí tuệ, kiến giải, hiểu biết về lĩnh vực tương ứng, ở chỗ Poseidon, khi ta từ chối nhận hay giữ riêng một tài sản, một lợi ích vốn chắc chắn có thể thuộc về mình, một vị tổ ngành nào đó nếu đã thu nhận món lợi này về cho lĩnh vực của mình để phân phối lại cho con em trong ngành (những đứa không có lợi thì không dậy sớm nhưng vẫn cần cho đại cục) thì có trách nhiệm cấp lại cho ta một khoá học có tác dụng khai trí, dài hay ngắn tuỳ thuộc lượng học phí ta đã nộp lên, chất lượng cao hay thấp và nội dung cụ thể thì tuỳ thuộc bản chất của lĩnh vực đã bán ra khoá học, và một phần cũng phụ thuộc vào năng lực lĩnh ngộ riêng của ta nữa. Loại ân huệ hay trợ giúp mà ta cho tặng nguyên một cộng đồng như thế này thường được gọi là CÔNG ĐỨC.

Hay theo cách nói hiện đại, là cống hiến, đóng góp của một cá nhân cho một ngành nghề, lĩnh vực hữu ích cho xã hội và được cộng đồng xã hội ghi nhận.

Poseidon là một toạ độ có thể đem tới những linh cảm và nhận định không biết ở đâu ra nhưng chính xác và hiệu quả kì lạ cho cung vị và hành tinh tạo góc chiếu với sai số rất nhỏ với nó. Tuy nhiên, bản thân nó lại hoạt động kiểu khi linh khi mất linh cho nên không thể nào tạo ra một thống kê và khẳng định kiểu 100% người có Poseidon tạo góc chiếu với hành tinh abcxyz trên lá số gốc thì có linh cảm chính xác về chuyện abcxyz. Vấn đề linh cảm này thì biên độ quả thực rất rộng, Mendeleev đã ngủ mơ thấy bảng tuần hoàn các nguyên tố hoá học mà ông cho biết là mình chỉ việc chép lại. Jean Francois Champollion nghe nói đã mơ thấy có người đọc cho ông nghe toàn bộ tấm bia đá ghi chép bằng chữ tượng hình Ai Cập mà ông đã nỗ lực giải mã rất lâu. Hai vị này đều có đóng góp to lớn cho loài người nói chung, công đức của họ đương nhiên là nhiều. Những người có ít công đức để đổi hơn đương nhiên cũng chỉ tiếp cận được với những tài nguyên thông tin giới hạn hơn.

Những người khôn ngoan thực sự thì dùng thông tin mình đổi được về để bồi dưỡng năng lực tự thân nhằm đi làm công đức tiếp, gỡ lại vốn gốc. Những người không khôn ngoan lắm thì say mê trong cảm giác ưu việt về trí tuệ, nhận thức, không muốn hoà mình với nhân loại ngu xuẩn thấp kém ngoài kia, hoặc cũng đôi khi mắc  bệnh thương xót nửa vời như cụ Du, tức là thương để chứng minh ta là người có lòng trắc ẩn thôi chứ giúp thì... thật ngại quá!!! Người khác cũng sống và cống hiến tầm tầm như họ thì an ổn vững vàng, bởi vì người ta không dùng công đức mua khoá học nên còn dư dả. Còn họ, tuy rằng có thêm cái mác người có tài, nhưng không có công đức hộ thân thì họ giống như thể một kẻ đi tàu lâụ vé, ăn nhờ ở đậu, bất kể có bao nhiêu sắc sảo khôn ngoan, thông minh tài trí, nhưng vẫn là đi không yên ổn ngồi không vững vàng.

Phải biết rằng nếu bạn chấp nhận giả thuyết này của tôi về Poseidon, vậy thì bạn sẽ phát hiện đây là một nhận định rất khó chứng minh bằng thống kê. Bởi vì đổi công đức hay không đổi công đức, đổi ít hay đổi nhiều, có nhiều hay ít công đức để đổi đều là nhân tố tăng thêm nhiễu. Những người có nhiều nhận định sáng suốt kì lạ trong một lĩnh vực thì thường có vẻ long đong lận đận thấy rõ nếu cứ đi sâu vào lĩnh vực đó, cách nói của các cụ ta về chuyện này là, có một cái giá phải trả nếu muốn dòm ngó thiên cơ. Nhưng trong một trường hợp hiếm có, giả sử như phúc nhà người ta to bằng cái đình, kiếp trước người ta là anh hùng giải phóng dân tộc, chiến sĩ cứu vớt ngân hà gì đó, tóm lại người ta là đại gia công đức, vậy thì vài ba cái món học phí lẻ tẻ sao có thể làm khó được anh? Và trong một trường hợp không hiếm hoi khác, ở chỗ Poseidon ta vốn đã là người vô phúc sẵn, vậy thì cũng chả có khoá học khai trí nào để mà kích hoạt ra cả.

Cũng có một trường hợp cuối cùng, đó là những người noi theo anh Thành, tức Bác Hồ sau này, chìa ra một đôi bàn tay trắng và nói, "tiền đây" sau đó rất chi là bình tĩnh lên tàu viễn dương đi xa như thật. Nói gì thì nói, công đức ấy mà, cứ làm là khắc có thôi. Học phí không nộp cả cục được thì ta trả góp. Những lĩnh vực đã hình thành loại cơ chế vừa học vừa làm ổn định này có thể kể đến toán học, vật lý, hoá học, sinh học, sử học ... trong đó nhan nhản những nhân tài có cống hiến to lớn cho nhân loại mà cuộc sống thì không dư dả cho lắm.

Phật dạy, nếu ta chịu hy sinh quyền lợi, tài sản của mình để đổi lấy trí tuệ, thì đó là parami trí tuệ bậc hạ, trí tuệ đã có được này là phước vô lậu, sẽ không bị rò rỉ, xói mòn, mất mát theo thời gian, đó là tài sản thực sự của riêng ta có thể tuỳ ý vận dụng trong tất cả các kiếp sống sau này.

Cho nên, từ góc độ nhận định của mình, tôi không cho rằng có một sự trừng phạt đày đoạ nào dành cho những nhân tài muốn dòm ngó thiên cơ. Anh muốn đổi một thứ hữu hạn chỉ được tuỳ ý vận dụng trong 1 kiếp người để lấy một thứ khác được phép vận dụng trong nhiều nhiều kiếp người thì giá cả làm sao mà rẻ được, vậy anh mệnh bạc, anh nghèo khổ khó khăn là đúng quá rồi, còn muốn thế nào nữa? Muốn không nghèo thì như trên đã nói, học phí đáng 7 đồng thì cũng phải ráng mà làm ra được 10 đồng, như vậy ít nhất ta còn có 3 đồng phòng thân. Nhưng về tính chất làm nhiều hưởng ít thì vẫn là y nguyên, không thể thay đổi được. Nếu muốn được hưởng thụ cuộc sống ở mức của người bình thường, vậy cứ cống hiến gấp đôi, gấp 3, thậm chí gấp 10, gấp trăm lần họ là yên tâm hưởng thụ (nếu ta còn rảnh để mà lo vụ này) Tôi cho rằng đây mới là bản chất đích thực của hiện tượng Tài Mệnh tương đố.

Cái gọi là tổ đãi, nó không giống như việc nhà có 3 đứa con, đứa út sẽ được cưng hơn vì mẹ cháu thích thế. Để sát với hiện thực nhất có thể, hãy hình dung vị Tổ Nghề mà ta đang xét giống như thể tổng giám đốc nhân sự của một công ty (thường là đa quốc gia). Tất cả những lĩnh vực đã tồn tại hàng trăm hàng ngàn năm hay lâu dài hơn thế trên trái đất của chúng ta đều có đạo lý của mình trong quản trị và sử dụng nhân sự cả. Trong đó, logic bất kể mèo đen mèo trắng, con nào bắt được chuột thì chính là mèo hay nhìn chung là thường được quán triệt còn hơn cả DCS Trung Quốc nữa. Cho nên những chuyện hố cha kiểu như nhạc sĩ thiên tài nào đó sáng tác hàng trăm bài hát động lòng người nhưng luôn sống cận kề ngưỡng chết đói, còn nhà sản xuất nào đó nhờ bán băng đĩa thu các bài hát đó mà thành triệu phú, tỷ phú vẫn thường xảy ra ở đâu đó quanh ta. Bởi vì nếu bài hát đó ở trong tay anh nhạc sĩ, điều lớn nhất anh ta làm được là ôm đàn đi hát rong, ai nghe được thì nghe. Nhưng nếu nó ở trong tay nhà sản xuất, vậy thì nó sẽ được chọn cho một ca sĩ có chất giọng oanh vàng, sân khấu và biên đạo hoành tráng, các màn quảng cáo rùm beng, cơ hội phát đi trên sóng radio và truyền hình. Tóm lại, nó sẽ đến tai nhiều người nghe nhất có thể. Nhưng động lực làm việc cho cộng đồng của nhà sản xuất lại chạy bằng lòng tham tiền. Trên nền một kịch bản như thế, chỉ cần nhạc sĩ chưa tức hộc máu mà chết, Tổ Nghề Nhạc vẫn sẽ tiếp tục gửi các khoá học nâng cao về âm nhạc chất hơn nước cất vào sóng não của anh ta vì công đức của anh ta với cộng đồng người yêu nhạc đã trở nên vô cùng to nhớn nhờ sức lan toả của nhà sản xuất tham lam, và anh ta sẽ viết càng ngày càng hay, càng động lòng người, nhưng anh vẫn sẽ không sờ được vào tiền bán đĩa nhạc của mình. Poseidon tạo góc với cả Neptune lẫn Pluto hân hạnh tài trợ kịch bản này. Còn chuyện đây là tổ đãi hay tổ trát thì quả thực là một câu hỏi lớn không lời đáp!!!

Có lẽ sau kiếp sống này, nhạc sĩ của chúng ta sẽ chuyển hộ khẩu lên viết nhạc ở thiên giới, nơi có yêu cầu rất khắt khe về trình độ chuyên môn, nhưng đãi ngộ thì hơn xa trái đất, còn nhà sản xuất nọ, sau khi bỏ lại khối tài sản kếch xù của mình vơ vét được trên trái đất không cách nào ôm theo được, sẽ tay trắng đi tới cảnh giới tiếp theo dành cho mình. Nhưng đó chỉ là những phán đoán không cách nào kiểm chứng được. Các bạn cứ nghe cho vui vậy thôi nhé!

Nếu bạn tin vào luận cứ về Poseidon, vậy thì đó có thể là một gợi ý cho bạn để thử tìm hiểu lại về một số cảnh ngang trái bất công đã xảy ra ở đâu đó quanh ta, theo tiết tấu của kịch bản chữ Tài chữ Mệnh khéo là ghét nhau mà cụ Nguyễn Du từng ngậm ngùi than thở. Nhưng nếu linh hồn ta không có từ trước một sự cố chấp lớn lao sâu nặng với việc có được một tài hoa cụ thể bất chấp mọi giá, có lẽ ta sẽ không sinh ra với một hay nhiều hành tinh có góc với Poseidon. Nhưng không phải ai cũng có mức tham muốn một tri thức nào đó đến độ bất chấp mọi giá, và ngay cả khi ta có tham muốn bất chấp mọi giá, khả năng thanh toán thực tế mới là đạo lý cứng quyết định cuối cùng mỗi chúng ta đổi được bao nhiêu.

Nếu bạn có đọc loại truyện xuyên nhanh mang theo hệ thống, hãy hình dung như thể Poseidon là 1 cái bug hệ thống mà bạn có thể thông qua nó nhận làm nhiệm vụ lấy tích phân rồi dùng tích phân đó mua bí kíp trong thương thành, chỉ là giá của bí kíp thì... có thể khiến ta nhìn mà nghẹn họng.

Và việc kiên trì làm điều tốt cho mọi người với những hiệu quả lộ rõ, không chán nản, không bỏ cuộc dù chỉ toàn được cảm ơn suông hoặc bị phỗng tay trên thành quả lao động, nhưng vẫn muốn làm ra kết quả ngày càng tốt hơn là một trạng thái tâm lý mà 2 chữ người tốt là quá đơn giản để hình dung.

Nó là 1 trạng thái cố chấp và hoan hỉ với tri thức của linh hồn trong xung đột với những bất mãn hậm hực của phàm ngã vì cảm thấy bị cuộc đời đối đãi bất công có thể làm người ta cảm thấy sắp tâm thần phân liệt, cho tới khi đôi bên tìm được 1 tiếng nói chung trong vấn đề phàm ngã cố gắng tích thêm được bao nhiêu công đức và linh hồn đem đổi bao nhiêu là vừa phải.

Nhưng ta không thể phủ nhận, tài hoa ở nơi Poseidon chạm vào là loại tài hoa được nuôi lớn bằng rất nhiều rất nhiều sức lao động và thiện ý.

Đấy là trong trường hợp ta đủ vận khí để thực sự gặp được một người được đào tạo ra tấm ra món. Trong đại đa số trường hợp, toạ độ Poseidon chỉ thi thoảng bật cho ta một chiếc bóng đèn gọi là gợi ý mỗi khi ta tích được đủ công đức để đổi lấy quyền liếc nhìn một dòng Thiên Thư.

Thứ học phí bậc cao này thực sự đắt phát khóc lên được!

Nhưng đó chính là cách thiên phú và tài hoa sinh ra trên trái đất này.

Thứ Năm, 21 tháng 5, 2020

Neptune, ảo mộng và giấc mơ có thể thành sự thật

Có 1 từ khoá cho Cự Giải là root, gốc rễ. Về căn bản, cái cây muốn phát triển khoẻ mạnh thì rễ phải sâu, gốc phải bền. Con người cũng vậy, muốn an ổn, khoẻ mạnh thì phải giữ cho gốc rễ ở chỗ Cự giải và cung 4 (nơi ta nhất định phải quay về khi mệt mỏi) được an ổn, lành mạnh, bền vững.
Chủ tinh cấp 1 của Cự giải là Moon, lấy thân làm gốc. Có câu còn rừng xanh không lo không có củi đốt. Có sức khoẻ là có cơ hội để có tất cả, còn thân thể, còn sống là còn cơ hội để có tất cả. Cho nên phải an thân trước, sau đó từ từ mưu tính những thứ khác. Cho nên Cự giải cấp 1 đều luyện 1 môn là rụt vòi nếu đánh hơi thấy sát khí sau đó cảm thấy an ổn lại ngo ngoe rục rịch vươn xúc tu ra bám bám quấn quấn.
Chủ tinh cấp 2, cấp 3 của Cự giải là Neptune. Ở cấp 1, năng lượng của Neptune không tụ được, nó cứ tụ rồi lại tan như bong bóng xà phòng, như sương đêm gặp nắng, không có trạng thái tồn tại ổn định bền vững, nói chung là mong manh như trứng nước, như mầm non, tuy chứa đựng sinh cơ vô hạn nhưng lại thiếu tính dai, độ bền của Cự giải mãn cấp 1. Ghi nhớ, nếu Cự giải có là best of nhây lầy hay dai như đỉa thì chắc chắn không phải vì Neptune đâu. Trước khi gặp Neptune, Cự giải vốn đã thế rồi!!!
Neptune thường được dùng làm chất tẩy rửa tâm hồn do đặc tính dễ hoà tan, dễ xâm nhập của nó. Ta tưới dung dịch vào rừng mơ bắt con tưởng bở Neptune tài trợ xuống, để các hạt giống cả tốt cả xấu trong lòng ta nhận thấy hy vọng mà nảy mầm, sau đó thất vọng mà chết đi trước kịp ra hoa kết trái để lại thế hệ sau (dưới dạng một chấp niệm ngủ ngầm). Tất cả những mầm mống đã nảy mầm lên dưới tác động của Neptune nếu không được cố ý giữ lại thông qua nỗ lực che chở, bảo hộ thì đều lăn ra chết thẳng cẳng khi gặp phải hiện thực hết. Ta gọi chúng là những ảo mộng hão huyền.
Nhưng nếu ta che chở, bảo hộ thành công một mầm hy vọng ở chỗ Neptune, nó sẽ lớn thành cây và cho 1 loại quả gọi là kì tích. Giống như Hellen Keller, một phụ nữ bị mù, câm và điếc từ khi còn rất nhỏ, có cuộc sống hoang dại và hỗn loạn, nhưng khi hy vọng kết nối giao lưu và lý giải thế giới trong tim bà được thắp lên năm 16 tuổi, nó đã được nuôi lớn bằng 1 nghị lực phi thường và tính nhẫn nại hiếm có. Bà đã học ngôn ngữ kí hiệu, chữ nổi, dùng xúc giác thay thế tất cả những gì mình thiếu hụt và kiên trì tập nói, bà không những thành công tốt nghiệp đại học Havard, hơn nữa còn trở thành nhà văn, diễn giả, nhà hoạt động xã hội nổi tiếng ở Mỹ và trên thế giới.
Kì tích thường sinh ra ở chỗ Neptune, nhưng Neptune không bảo đảm cho sự vững bền, hành tinh này bảo trợ cho khả năng tăng trưởng vô hạn phẩm chất được nó chúc phúc, nhưng việc che chở, bảo vệ, nuôi lớn mầm hy vọng bé nhỏ yếu ớt lúc ban đầu và tiếp tục bảo vệ nó trong tiến trình tăng trưởng mãi mãi về sau là trách nhiệm của chúng ta, phụ thuộc quyết tâm sinh ra từ tự do ý chí của chúng ta.
Bởi vì chỉ có những gì còn sinh động, tươi sống mới có thể tiếp nhận sự chúc phúc của Neptune.

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2020

Câu chuyện của trái tim

Kỷ niệm ngày xưa, vẫn còn đâu đó
Những bạn bè chung, những con đường nhỏ
Hoa sữa vẫn ngọt ngào đầu phố đêm đêm
Có lẽ nào anh lại quên em? 
Có lẽ nào anh lại quên em?

Có lần, một cô bạn mọc Bảo Bình hỏi tôi, thế nếu thực sự có kiếp trước kiếp này thì con người trong 2 kiếp sống đó có gì liên quan tới nhau nhỉ? Tôi trả lời rằng, thì cứ thử tưởng tượng như việc mình đã từng vô cùng cảm động khi xem một bộ phim và bây giờ vẫn xem bộ phim ấy, mình vẫn còn nhớ mình đã cảm động thế nào, nhưng hiện tại chính là cảm thấy không cảm động gì cả, chỉ thấy nhảm vl chẳng hạn. Con người đã cảm động vì bộ phim kia và con người không hề cảm động vì bộ phim đó đều là mình cả. Lúc còn đang cảm động, ta cảm thấy cảm xúc đó là của ta, tạo thành con người ta, là thực tại mà ta đang sống, nhưng chờ đến lúc không cảm động nữa thì ta lại cảm thấy con người đó có gì đó khoa trương, làm quá, thậm chí kì cục và không thể nói lý. Và thế là con bạn gật gù. Tất nhiên, tôi nghĩ nó gật gù được là vì Moon và Kim tinh của nó chả liên quan mẹ gì đến nhau cả, giống tôi.

Trên đời vẫn còn một kiểu người khác được chúng ta gọi là những người lãng mạn, sẽ thích nghi hơn nhiều với loại đời sống có tiết mục ôn lại kỉ niệm xưa, sống lại ngày tháng cũ, như chưa từng có cuộc chia ly. Tôi lấy một ví dụ, có một bộ truyện tranh đã từng làm mưa làm gió từ năm 1975 tới nay, hố phẩm thấp kém nhưng vẫn kéo không biết bao nhiêu anh chị em sa hố dù đã nghe cảnh báo không chừng đến chết tác giả cũng không chịu lấp cho xong cái hố này đâu, ấy là Glass Mask. Một nhân vật phụ khá ấn tượng trong đó là lão Hayami, đã đem lòng yêu nhân vật Hồng Thiên Nữ do nữ diễn viên Tsukikage thủ vai, cho nên mỗi lần vở kịch công chiếu ông ta đều đi xem, chiếc kimono nhân vật đã mặc được ông ta mua về đặt ở vị trí trang trọng trong nhà và khi nhà cháy thì ông ta chỉ lo bộ kimono kia bị liên luỵ còn những thứ khác thì sao cũng được, kể cả vợ và con trai nuôi. Yêu một nhân vật chỉ sống trên sân khấu quả thực là một chuyện còn vô vọng hơn cả Romeo yêu Juliette. Khi rời sân khấu thì Tsukikage không phải Hồng Thiên Nữ, và khi lên sân khấu thì Maya và Ayumi cũng không phải Hồng Thiên Nữ đã làm ông ta tương tư đến tuyệt vọng. Tác giả Suzue Miuchi có Pluto Sư Tử tạo góc bQ với Kim tinh song ngư, một cấu trúc dễ kéo người ta vào những kịch bản ái tình kiểu tình yêu vô vọng và đồng thời Pluto của tác giả đồng vị với mặt trăng ở Sư Tử, mặt trăng tạo góc 135 với Kim tinh, cho nên, yêu trong vô vọng và yêu đến chết với bà chính là 2 từ đồng nghĩa. Cho nên, tôi e là việc tình yêu của bạn Hayami Masumi và bạn Maya Kitajima xuất hiện ánh sáng hy vọng chính là lý do tác giả bị art block nghiêm trọng. Các nhân vật đã yêu trong vô vọng khác trong Glass Mask còn có Tsukikage, Koji, Shiori... Ban đầu tôi cũng chả có cảm giác cô tiểu thư Shiori sẽ thích Masumi được bao nhiêu, vì ngoài đẹp trai ra thì thanh niên này vừa độc miệng, vừa nghiện công việc vừa thiếu lãng mạn lại còn hơi già, nhưng sau đó cô ta phát hiện ra hôn phu của mình thầm yêu một người khác và còn có ý định huỷ hôn, và thế là 1 cọng dây thần kinh nào đó của tác giả liền bị giựt. Cứ như thể không vô vọng bất thành lãng mạn, và hễ yêu trong vô vọng là phải dính thêm cái mác cả đời vào mới chịu được vậy! Sau đó thì em thích anh, anh thích cô ta, chúng ta cả đời không thay đổi, nghe đã thấy bế tắc vl.

Có một sự thật là những gì không liên kết được với mặt trăng trên lá số chiêm tinh, những thứ ấy liền không thể sống trong ta cả đời. So với trạng thái nhiệt thành có chút bùng nổ và gây rạo rực rộn ràng của sư tử hay cung 5, Kim tinh có thể tạo ra một trạng thái cảm xúc phù hợp để ta cam tâm tình nguyện đắm chìm vào trong đó, tuy rằng trạng thái đó không phải lúc nào cũng là yêu, nó còn là bất cứ thứ gì khác nghe có mùi văn nghệ, nhưng dù sao, tình yêu thế gian của chúng ta là không thể tránh được bàn tay đạo diễn của vị đại thần kịch bản này. Còn tình yêu đến từ Sun thì nói thật là nó xoắn quẩy lắm, kiểu như khao khát ánh sáng nhưng lại không dám bay tới gần mặt trời sợ mình sẽ tiêu tùng như một con thiêu thân ngu ngụk nào đó ấy. Nói chung, nếu yêu ai đó bằng Sun, ta sẽ không thấy mù quáng mà thậm chí còn trở nên rất tỉnh, đồng thời ý thức rõ ràng về sự kém cỏi, xấu xa của mình đâm ra rất tự ti mặc cảm và có nhu cầu giấu mình, đứng ở đằng xa, tạo khoảng cách phù hợp để vẫn được sự tốt đẹp của rạng ngời mặt trời sưởi ấm và truyền cấp động lực sống, nhưng không bị mặt trời thiêu cháy, huỷ diệt cái tôi. Tóm lại, nó là loại tình yêu khiến ta vừa thích lại vừa sợ đối tượng mà ta yêu. Về cái nhu cầu che dấu kia, thực ra nó vốn là cái ý tưởng che hết những gì khiếm khuyết không hoàn mỹ của ta đi, chỉ để lộ ra những mặt tốt đẹp hấp dẫn nhất cho người kia nhìn thấy (ừm, nếu như ta có thứ đó). Và tất nhiên, nếu như ta có những mặt đáng yêu, hấp dẫn, tốt đẹp như vậy thật thì ngay cả chính ta cũng thấy yêu mình đến không thể tự kiềm chế, cho nên vòng 1 vòng, Sun luôn là nơi cung cấp kịch bản để ta tự luyến và xoè đuôi như một con công nếu ta thực sự có một cái đuôi hoa hoa lệ lệ để xoè, lúc đó ấy hả, nếu mà có người còn ghét bỏ ta, không thích ta thì nhất định là mắt nó có đờm. Còn nếu ta không có... ưu điểm gì hết, vậy thì tình huống có thể khá rối rắm, khi mà ta che đậy bản thân kín mít đứng trong chỗ tối sợ bị người ta bắt quả tang... khụ, nhầm, bị người ta ...trông thấy, rồi sau đó u oán vì người kia chẳng nhìn thấy mình bao giờ. Ngược với Sun, Kim tinh là nơi ta phùng má giả mập, tức là dù ta không tốt đẹp, không hoàn mỹ cũng chả làm sao, chỉ cần ta có thể diễn được thành hình tượng tốt đẹp, hoàn mỹ và cái người mà ta thích cũng chịu tin tưởng vào cái bộ dạng không chân thật đó là đủ.

Kiểu như ban ngày thì ta dùng son phấn, lông mi giả các kiểu để cosplay mỹ nhân, khi đêm xuống tẩy trang đi cho da được hít thở khí giời thì chúng ta có thể tắt đèn để tiện u mê tiếp ấy. Trong Glass Mask thì vì con Kim song ngư của tác giả đưa đường dẫn lối, anh Masumi Hayami tới gần trái tim bạn Maya và xoát đủ tồn tại cảm bằng cách tạo ra 1 nhân thiết chỉ tồn tại trong trí tưởng tượng của bạn, ấy là Mr Purple Rose. Vì con Kim này có góc với Moon nên anh đã nuôi ý định lặn thật sâu để diễn vai này cả đời, tuyệt đối không muốn nói ra sợ làm bạn vỡ mộng, thất vọng. Đừng hỏi tôi, nếu tiếp cận người ta bằng 1 vai diễn chỉ có thể sống trong giấc mơ và trí tưởng tượng của người ta như vậy thì rồi cưới xin kiểu gì? Về cơ bản thì nếu đứa kia cũng muốn chốt với bạn, nó sẽ biết giả ngu đúng lúc và trông như thể không bao giờ nhìn thấy bạn lòi đuôi ra cả. Ừm, giống như bạn Maya đã rất hùng dũng kết luận, tất cả những chuyện xấu xa tồi tệ mà ông Masumi đã làm trước đây, thực ra đều là em hiểu lầm, ông ấy là người rất tốt rất tốt ấy!!!

Tôi thì tôi thấy kiểu người vì tính toán tối ưu hoá lợi ích mà bỏ qua những cái nhỡ đâu có thể làm tổn thương người mà mình quan tâm là loại người cần thận trọng khi tiếp xúc.

Nói chung, góc Moon Kim là một bảo đảm rằng người có nó có đủ khả năng lừa ai đó cả đời nếu họ thực lòng muốn, còn nếu kỹ thuật diễn của họ quá tệ nên không lừa được ai thì ít nhất là họ vẫn tự lừa mình rất thành công. Lời khuyên rằng trước khi thuyết phục được người khác, trước hết ta phải thuyết phục được chính mình chính là để dùng cho Kim tinh. Cho nên cảm xúc ở chỗ Kim tinh luôn có đặc thù là đắm đuối, mù quáng, phi lý, tràn trề một loại niềm tin không chịu nổi kiểm chứng, rất hay tự mình cảm động, cho nên tuy là giả mà người đã chìm vào trong cảnh lại cảm thấy y như thật. Nếu Kim tinh không đồng cung, hay có góc với Sun thì tôi có thể bảo đảm là gọi thế nào họ cũng không tỉnh luôn.

Cho nên Sun Kim thường không hiểu Moon Kim gợi lại chuyện cũ, với mong mỏi người khác sẽ niệm tình xưa để làm cái nồi gì??? Ngày đó tao đã yêu và hận, thích và ghét hết mình rồi, giờ kí ức của tao về ngày đó chỉ còn một đống tro tàn không thể cháy lại thôi, tao chỉ u mê mỗi kiểu 1 lần rồi thôi, mày làm ơn đừng cố thổi lửa không thành rồi nhìn tao kinh hãi nữa. Nhưng Moon Kim chính là sinh vật mà chỉ phóng xe qua cửa nhà người yêu cũ cũng có thể thấy lòng rung rinh khi nhớ lại những tâm trạng, tâm tình ngày ấy khi ta vẫn còn yêu. Tuy rằng độ rửng mỡ nếu có của một Moon Kim mới chính thức quyết định vấn đề có cho cuộn băng kí ức ấy vào máy chiếu để xem lại bộ phim tình cũ không rủ cũng tới hay không, thậm chí, có dựng mới lại vở diễn này luôn hay không. Tôi bảo đảm là nếu đang có 3 cái deadline dí sát mông, mấy cái đèn của đầu máy chiếu chỉ loé loé vài cái rồi sẽ tắt ngóm ngay, sau đó nằm yên chờ ngày Moon Kim có rảnh.

Về cơ bản, Kim là nơi nói về những chuyện ta sẽ rục rịch muốn làm, những kỹ năng, ý tưởng, suy nghĩ, hành vi hướng tới một đối tượng mà ta đang để trong lòng, cho nên ta chỉ được thắp sáng những điều đó sau khi đã đặt ai đó hay cái gì đó vào lòng, chứ lúc bình thường thì ta không phải là người như thế đâu!

Còn Neptune là nơi ta quyết định xem có đặt ai đó, chuyện gì đó vào lòng không hay là cho nó lượn, chính là khi ta còn nuôi hy vọng về 1 đối tượng thì đối tượng vẫn được chiếm một chỗ trong tim ta, khi nào hết hy vọng thì nó lập tức bị out ra ngoài luôn không nói nhiều ấy mà.

Vậy trên transit Neptune tạo 1 góc với Kim thường vừa được luận là hạn có gấu, vừa có thể luận là hạn bỏ gấu. Nói chung, tuỳ tình huống thực tế mà phán đoán. Và khi tình yêu tan vỡ vì Neptune, Moon Kim thường oán trách vì sao người kia không chịu lừa mình cả đời? Bạn nói xem, với tinh thần đó thì còn nói chuyện kiểm chứng các phán đoán và ảo cảm kiểu gì???

Còn Kim Sun về cơ bản là muốn mượn tình yêu dành cho người khác làm phương tiện thiện xảo để mông má lại chính mình một lần nhằm tự yêu chính mình nhiều hơn. Tóm lại, họ chính là say mê trong cảm giác em (hay anh) đã vì anh (hay em) mà thay đổi rất nhiều rất nhiều và đang trở nên tốt hơn từng ngày. Khi nào không thể vì người kia mà thay đổi thêm chút nào nữa vì người kia thấy đủ rồi, tốt rồi, không chê vào đâu được, cứ giữ nguyên hiện trạng này nhé, hoặc nặng kí hơn thì đau lòng mà trách móc, rằng họ đang thay đổi, trở thành con người mà người kia không thể nhận ra, tóm lại, hãy cứ là em của ngày hôm qua, vậy đó chính là lúc người kia bị đá. Ưu điểm là, nếu người này có thay đổi theo hướng mẹ đẻ của họ cũng không nhận ra đồng thời có lợi cho bạn thì bạn cũng không cần ôm gánh nặng tâm lý, bạn không nợ gì họ cả, ngược lại nếu họ thay đổi theo hướng không như bạn mong đợi, vậy thì cứ để họ ra đi là xong. Nói nghe thì dễ nhưng e là bạn khó tránh hậm hực nếu gặp phải mẫu này.

Vậy nếu cả Moon, Kim và Sun đều dính chùm với nhau hết thì sao? Thì rất có khả năng họ sẽ có 1 bộ sưu tầm người yêu cũ và (hoặc) sở thích cũ chứ sao nữa! Ai cũng là phong cảnh đáng ghi nhớ, đáng công hoài niệm trên con đường đời của họ cả, nhưng mà họ ... tuyệt... đối... không... quay... đầu!!! Tuyệt... đối... không... quay... đầu!!!!!

À, nhưng mà cùng đi ăn, cùng đi chơi, ôn lại chuyện cũ thì vẫn có thể, lúc đó khả năng cao là họ sẽ thả thính qua nụ cười và ánh mắt nhưng các bạn cố nhân tốt nhất là đừng đớp, vì họ trở mặt không nhận người nhanh lắm luôn. Không phải vì họ nghĩ cho đương nhiệm, mà vì nhớ đinh ninh bạn chính là tiểu tam đã từng làm đủ trò phá đám mối tình dành cho bản thân của họ. Bạn có thể là Nàng Thơ đã truyền cho họ cảm hứng đề học yêu bản thân, nhưng đó là yêu bản thân họ, là để họ tự mình cảm thấy tốt đẹp, còn đánh giá của bạn thì họ cũng chả quan tâm lắm đâu!!!

Về cơ bản thì tôi thấy Kim Sun đều có tý máu M, vì con đường thay đổi để trở nên tốt hơn nói chung là thường chông gai gian khổ, và nếu họ không tự giác xông pha ngược đường ngược nắng vì một sở thích, công việc hay con người vốn bảo trì thái độ sao cũng được với họ thì họ nhất định là sẽ không tự giác mà bị hút về phía những người sẽ châm chọc, công kích, khó dễ, làm tình làm tội họ đủ đường, mà nếu họ không nâng cấp mạnh cung có Sun rồi đưa vào áp dụng điều tiết ở cung có Kim thì bảo đảm là không thể đỡ được. Những hễ đỡ được rồi là họ tự sinh chán và muốn đi tìm một con S mới.

Điều bế tắc nhất ở đây là cái thể loại đã ngại khó ngại khổ thì thường cũng chả làm được cái mẹ gì đáng kể để tự thay đổi cả, dù từ sâu thẳm bên trong, họ muốn mình trở nên tốt đẹp hơn, cho nên ngoài chuyện lượn lờ trước bạn S nọ để show off bằng hết các mặt vô duyên tiêu cực của bản thân ra và bị cà đến hoài nghi nhân sinh, sau đó bưng mặt chạy đi, rồi lại ton ton chạy về để bị cà tiếp, tình hình là không có gì mới!

Kim sư tử khác với Kim Sun ở chỗ sư tử ngày nay có Orcus, cho nên các bạn kim Sư tử nào đó thường nhắm rất chuẩn một bạn S cố định như thể đã có hẹn từ kiếp trước, sau đó ton ton chạy đến để bị ghét bỏ từ đầu đến chân. Cho tới lúc bạn học được về cách tự yêu lấy con người chân thật của mình thay vì ảo tưởng về một người sẽ yêu thương bạn bất chấp những sự thật về bản thân mà đến chính bạn cũng không ngửi được. Không phải cứ giả vờ tự trọng là sẽ thuyết phục được người khác xem trọng mình, cái nên làm là phải giả vờ rằng bạn có những phẩm chất đáng mến trọng, sau đó cố mà biến giả thành thật.

Và câu chuyện, sau này chúng ta sẽ có tất cả, chỉ là không có nhau chắc chắn là thuộc về 2 Moon Kim đã không đến được với nhau nào đó. Bởi vì Moon Kim vốn hay ngoảnh đầu nhìn lại.

Mỗi chúng ta đều dựa theo văn cảnh và phân vai của Kim tinh để sắm vai trong một hoặc nhiều vở diễn có tên chung là cuộc đời tôi tập thứ X, và mỗi lần transit Pluto kích thích vào Kim tinh, chúng ta lại đứng trước một vở diễn có nguy cơ kết thúc kiểu dở dang, để lại nhiều tiếc hận và thương tổn. Nếu không cẩn thận thì Sun Kim lại sắp đi tới một cái kết như thế, hoặc là Moon Kim cần gặp lại người xưa cảnh cũ để đặt cho câu chuyện cũ một dấu chấm hết thực sự.

Vấn đề ở đây không phải là cố gắng để có HE, BE hay OE. Đoạn kết nói chung là không nhất thiết phải theo đúng mong muốn ban đầu, điều quan trọng là nó phải tạo ra một câu chuyện hay và hoàn chỉnh có đầu có cuối. Sau đó Sun Kim sẽ buông chuyện đó xuống để đi tìm một vở diễn hoàn toàn mới, còn Moon Kim thì có thể ôn lại kỉ niệm xưa với tâm an bình và không còn thấy bất cứ dấu hiệu nhói đau hay rỉ máu nào bên trong.

Một ngoại truyện trong Glass Mask đã thể hiện được khía cạnh tạo ra kết thúc hoàn mĩ từ bể máu chó mà Pluto ship tới chính là tình cha con của Masumi Hayami. Vốn chỉ là cha và con nuôi, nhưng lại hy vọng xa vời vào tình cha và cảnh phụ từ tử hiếu (góc Moon Kim), sau đó chú bé phát hiện ông bố nuôi của mình là một gã điên tình (Pluto sư tử), đã yêu 1 ảo ảnh trên sân khấu trong vô vọng, hoàn toàn thờ ơ với kịch bản gia đình hạnh phúc ấm áp mà chú đã nỗ lực chuẩn bị để diễn chung với ông ta (Góc Pluto Kim), và cái chết của người mẹ (Pluto Moon) đã đẩy quan hệ cha con hờ yếu ớt kia sang phong cách báo thù rửa hận, với quyết tâm cướp đi thứ ông ta để ý nhất. Nhưng rồi khi trưởng thành, chính chú bé năm xưa lại tự mình rơi vào tình yêu vô vọng với một cô bé kém mình 11 tuổi, và mối hận bắt đầu từ tình yêu bị cho là sai trái của ông ta bỗng trở thành có thể thông cảm được, trong cú cua gắt thần kì này, chàng trai đã chọn tha thứ cho cha nuôi của mình, đúng vào thời điểm sự thật phơi bày là chả có gì để mà tranh cướp cả vì thứ mà ông ta để ý nhất, việc tái hiện lại vai Hồng Thiên Nữ giống hệt của nữ diễn viên Tsukikage là không thể thực hiện.

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, người có góc 180 giữa Kim (ma kết) và Pluto (cự giải) đã nói: “Có những ngày tuyệt vọng cùng cực, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau. Từ buổi con người sống quá rẻ rúng, tôi biết rằng vinh quang chỉ là điều dối trá. Tôi không còn gì để chiêm bái ngoài nỗi tuyệt vọng và lòng bao dung. Hãy đi đến tận cùng của tuyệt vọng để thấy tuyệt vọng cũng đẹp như một bông hoa. Tôi không muốn khuyến khích sự khổ hạnh, nhưng mỗi chúng ta hãy thử sống cùng một lúc vừa là kẻ chiến thắng, vừa là kẻ chiến bại. Nỗi vinh nhục đã mang ta ra khỏi đời sống để đưa ta đến những đấu trường.”

Điều mà Pluto đem tới là cảm giác tuyệt vọng, còn điều mà chúng ta vẫn làm ở chỗ Pluto và transit thường là giãy dụa bám víu trong vô vọng. Chấp nhận, buông xả và tha thứ là những lời khuyên dành cho vị trí Pluto và transit, nhưng tham và sân thúc giục ta làm khác, ta nói rằng, bởi vì ta không thể cam tâm chấp nhận hiện trạng không như mong đợi. Và chỉ khi đấu tranh với chính mình thay vì với cuộc đời, ta mới có thể vừa là kẻ chiến thắng, vừa là kẻ chiến bại.

Và khi cảm xúc chiến thắng lý trí, thế nhân cảm thấy ta y như đồ khùng, tự tay làm nát bét những gì mình có thể có vì cố chấp theo đuổi thứ không thể có. Chẳng hạn như hồi ức tình yêu của một Kim tinh không có quan hệ với Moon. Chẳng hạn như, một cái ngoảnh đầu, một chút nhượng bộ, thoả hiệp trong tình yêu của Kim Sun...

Đó chính là một vài câu chuyện của trái tim!

Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2020

Lạc lối với Mộc tinh

"Trăm năm trong cõi người ta
Chữ Tài, chữ Mệnh khéo là ghét nhau
Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Lạ gì bỉ sắc tư không
Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen"

---- Đoạn trường tân thanh---------Nguyễn Du - Mộc tinh Sư tử-----

Trong bài viết trước về Mộc tinh, tôi nghĩ là tôi đã nói về anh giai này theo hướng quá tích cực, thứ tiêu cực nhất về anh có vẻ như chính là sự kiện Chúa sẽ thu hồi hạt giống tình yêu được chôn xuống mà không thấy nảy mầm. Thực ra thì chuyện đời nó không tuyệt đối như vậy, bởi vì nếu Mộc tinh là người Thầy sẽ đưa ta nhập Đạo thì trên đời này vẫn có Tà Đạo, nếu Mộc tinh nói về con đường nuôi lớn 1 tình yêu thông qua cống hiến, sẻ chia, truyền cảm hứng thì trên đời này vẫn có những mối tình sai trái, bị xã hội lên án, cấm đoán. Một tình yêu lầm lạc nếu được thu hồi lại thì thực ra đó là chuyện tốt, và ngược lại, nếu nó trở nên dồi dào, phong phú, dư thừa quá mức thì chúng ta có thể có đám biến thái hay bệnh thần kinh cũng không biết chừng.

Tôi là người có cấu trúc Mộc tinh gặp Pluto, cho nên tôi dám nói là tôi hiểu chuyện này hơn so với nhiều người khác. Bởi tôi biết, luôn có một tình yêu sâu nặng và lớn dần theo thời gian, khó lòng mà trông mong Chúa đến thu hồi giùm chúng ta đi được, ấy là tình yêu bản thân, nói đúng hơn là tình yêu dành cho Ngã mạn, cho hình ảnh sơn son thiếp vàng của ta về bản thân mình, và nếu không cẩn thận thì, đây là mối tình sẽ đào hố cho ta phi thẳng xuống tận Địa ngục vô gián... (Như cô Kiều chẳng hạn). Tất nhiên, tôi không nói là không nên yêu bản thân, nhưng yêu cái gì, yêu phần nào trong con người mình là cả 1 môn học vấn. Ta có thể yêu 1 phần bị xấu, nhưng đang dần trở nên tốt đẹp hơn trước, ta gọi đó là phần hướng thượng, cái này đúng. Ta cũng có thể yêu một phần đã từng rất đẹp, rất đáng yêu, nhưng mà nó đang trở nên xấu dần, vì vậy ta cũng hoàn toàn không nhận ra nó đang dần trở nên xấu xí khó nhìn, cho nên ta sẵn lòng cào toạc mặt đứa nào dám thành thật bảo với ta rằng mày cư xử như l... Mọi tình yêu dạt dào ở chỗ Mộc tinh bất kể đúng sai đều tạo hiệu ứng mở rộng kì kinh bát mạch, bảo đảm đủ chỗ cho một năng lượng dồi dào mãnh liệt chảy qua để ta có thể thuận lợi thể hiện và bảo vệ tình yêu của mình càng tốt, càng hiệu quả. Cho nên mức năng lượng hay nội lực của những người sẵn lòng cào toạc mặt ai chê họ xấu là tuyệt đối không thể khinh thường được đâu.

Lãng là sóng, Lãng Mạn là sóng tràn bờ, và sóng là đại diện cho xao động của mặt hồ cảm xúc. Còn Ngã là ta, tôi, và Ngã Mạn có nghĩa là tự đánh giá mình quá cao so với tiêu chuẩn thực tế khách quan chấp nhận được. Khi quá yêu mình, khi tự đánh giá mình quá cao, ta phủ nhận phán xét của người ngoài. Đó là lúc ta bành trướng cái tôi ở chỗ Mộc tinh và biểu hiện ra ngoài từ khoá "larger than life". Tôi không nói là mọi phán xét của người khác đều đáng tin, nhưng đáng tin hay không là phải dựa vào những bài test đủ độ khách quan và hợp logic. Chẳng hạn, đã từng có lúc, tôi cảm thấy tôi đã đối xử với một người quá tốt, quá hào phóng, nhưng người đó thì ghét bỏ cực kì, tôi cố gắng đến đâu họ cũng không cảm thấy vừa lòng, bởi vì họ cho rằng những gì tôi bỏ ra thật sự chả là gì so với lòng tốt và sự tử tế, hào phóng họ dành cho tôi. (Mộc Thiên Bình là rất để ý vấn đề có qua có lại và công bằng nhé!) Sau đó tôi bảo, OK, từ giờ chúng ta không thuộc về nhau, cô không cần tử tế với cháu nữa, cháu cũng sẽ không tử tế với cô nữa, chúng ta coi nhau như người qua đường đi. Đứa nào hối hận thì đứa ấy là con chó nhé!

Một thời gian sau, bà cô kia nhắn với tôi rằng, cô tìm được Đệ mới rồi, ngoan lắm, ngoan hơn mày nhiều. Tôi bảo, OK, chờ qua vài tháng mà Đệ mới của cô không bị hội khác câu đi mất cháu mới phục. Sau đó quả nhiên Đệ mới bị câu đi mất. 4 năm sau, bà cô kia lại gọi cho tôi và lần này tự thấy mình rất rộng rãi mà thông báo là có công việc thích hợp dành cho tôi, giá cả tôi tuỳ tiện mở. Tôi mới nhẹ nhàng hạ mức thu nhập thực tế hiện tại của tôi xuống còn 80% rồi báo lại. Sau đó không có sau đó. Người ta lại cảm thấy tôi hạ công phu sư tử ngoạm rồi!!! Vì tôi đòi cao hơn mức hồi xưa bà cô ấy thường trả cho tôi dễ đến 10 lần, Vàng có tăng giá cũng không tăng kiểu ấy, hừ hừ!!!

Nhưng mà Mộc tinh cung 2 thì hoàn toàn có thể tăng giá kiểu ấy ...thật ...đấy ...nhé!

Bà cô đó là 1 Mộc tinh Bò cạp cung 4. Câu chuyện của cung 4 liên quan tới dưỡng thành, cảm hoá, và Bò Cạp là hình thức dưỡng thành, cảm hoá, uốn nắn tính tình, điều chỉnh phẩm tướng, đào tạo trung khuyển thông qua việc nghĩ cho lợi ích của người ta còn nhiều hơn mức người ta có thể tự mình suy xét cho mình. Mộc tinh cung 4 có thể phát triển thành Gà mẹ vĩ đại hay Gấu mẹ vĩ đại nếu dưỡng thành được 1 harem đủ bự, nhưng bà cô đó thì thường xuyên ở tình trạng Đệ là thứ mà cứ sểnh ra là mất. Nhưng vì tình yêu dành cho bản thân của cô quá lớn và nồng nhiệt nên cô nghĩ mãi vẫn không hiểu vì sao thiên hạ lại toét mắt không biết tốt xấu nên khăng khăng không chịu yêu chiều một con người tuyệt vời như mình. Ngoài ra tôi cũng học được ở chỗ bà cô ấy khá nhiều về tinh thần cảnh giác và nhiều cách chính xác để suy xét, kiểm chứng nỗi nghi ngờ khi nghe người khác nói chuyện và chơi bắt cóc đạo đức. Không phải vì được người ta cầm tay chỉ việc một cách sáng suốt thân thiện, mà vì không nghi ngờ và tự mình đi đào ra sự thật thì sẽ bị hố chết người không đền mạng luôn, hơn nữa còn là chết trong tai tiếng quấn thân khó gỡ. Mà chuyện xảy ra theo hướng ấy cũng không phải vì người ta tâm cơ bài vở cố tình lừa gạt mình, tất cả đôi khi chỉ là vì người ta quen đánh giá bản thân quá cao, đánh giá người khác quá thấp (Kế đô Bạch Dương hân hạnh tài trợ chương trình) cho nên 1 triệu của họ nó tự nhiên to lớn vĩ đại hơn 10 triệu của người khác một cách thuyết phục vì 1 triệu ấy có aura của Phật quang phổ chiếu còn 10 triệu kia dính đủ tam độc tham sân si, logic của người ta nó tự thành một tiểu thế giới không quan hệ gì với thế giới hiện thực bên ngoài. Xong người ta lại còn ngồi uống trà ngâm thơ. Rằng thì là mà:

"Ta cứ ngỡ trần gian là cõi thật
Thế cho nên tất bật đến bây giờ!!!"

Ầy!!!

Vấn đề của Mộc cung 2 hay Mộc kim ngưu là, ta phải yêu và hiểu rõ giá trị cống hiến thực sự của con người mình thì mới mong người khác yêu quý, coi trọng và hiểu rõ giá trị những cống hiến của ta được. Đại loại bạn có thể tiến bộ theo hướng trở thành cái gì đó giống như vàng ròng, người gặp người thích (tại vì có lợi thấy rõ mà). Con đường yêu chính mình để được mọi người yêu mến chính là tự mình phải đánh giá được giá trị đúng của những thứ mà mình cho tặng, cống hiến, chia sẻ hay thậm chí bán ra. Tức là nó phải là của nhà trồng được và nó phải đủ tốt, và nó phải được đưa cho đúng người thực sự cần đến nó.

Khi còn nhỏ, tôi từng bị viêm xoang dị ứng thời tiết nhiều năm, vì vậy tôi cảm nhận được sự quý giá của không khí sâu sắc hơn người khác, dù rằng không khí là thứ chúng ta vẫn thường nhận được miễn phí. Có rất nhiều thứ quý giá mà chúng ta được trao cho dễ dàng như vậy nên chúng ta dễ có tâm lý coi nó như... không khí. Để người ta xem trọng những gì mình cung cấp, đôi khi gây khó dễ một chút là cần thiết, nhưng phải nắm chắc chừng mực. Cái gì quá dễ dàng có được thì người ta thường không quý trọng, nhưng cái gì quá khó có được thì người ta diễn vở Con cáo và chùm nho, mà thái độ xa lánh ngay từ đầu rất bất lợi cho tiến trình lan truyền tình yêu của Mộc tinh bởi vì càng hiểu mới càng yêu, và không hiểu thì sẽ không thể nào mà yêu được.

Để gây khó dễ trong việc trao truyền kiến thức Chiêm tinh, tôi mở lớp học thu học phí, thi thoảng mới viết bài hoặc làm live stream chia sẻ kiến thức, nhưng mà số lượng luôn luôn có hạn. Thường thì, ai hiểu được và dùng được các bài viết hack não trên Blog này thì đều được tôi tặng không, còn ai không hiểu, hoặc góp ý rằng nó dài, nó phức tạp, nó không đánh đúng vấn đề họ quan tâm, thì bình thường tôi cũng lười quan tâm nếu họ không cho tôi xem được 1 thành ý với Chiêm tinh đủ khiến tôi vừa lòng, nếu không người ta lại nghĩ thời gian và chất xám của tôi nó là hàng giá rẻ, nguồn mỏ dồi dào muốn đào bao nhiêu cũng được thì chết dở.

Ngược lại, con đường của Mộc cung 4 hay Mộc Cự giải là ta phải bày tỏ được niềm hạnh phúc chân thật khi được trao đi tình yêu thương, sự quan tâm, chăm sóc dành cho người khác rồi người khác mới được truyền cảm hứng từ ta mà học theo để nhiệt thành yêu thương, quan tâm, săn sóc những người khác nữa, trong đó có ta. Con đường của Mộc cung 8 hay Mộc Bò cạp nên bắt đầu từ sự hào hứng nhiệt tình khi quan tâm thật lòng, vô tư đến lợi ích của người khác, mà dù không đủ thật lòng vô tư thì ít ra cũng cần phải xem lợi ích của người khác là quan trọng, đủ để có những thời điểm ta phải biết nhường và nhịn nhu cầu, ý thích, hay kìm chế bớt những ham muốn nhất thời của mình lại.

Có những Mộc bò cạp tăng trưởng khả năng kìm chế, nhẫn nhịn, nhưng cũng có những Mộc Bò cạp chỉ thấy tăng trưởng lòng ham muốn. Tất nhiên, nếu khả năng nhẫn nhịn không phải nỗi đau ngọt ngào mà họ cam tâm tình nguyện đón nhận, vì muốn giữ hình tượng tốt đẹp của mình trong lòng người khác, vậy thì họ cũng có thể thực lòng cảm thấy không chiều theo dục vọng, khao khát của mình càng nhanh càng tốt là có lỗi với bản thân, vậy thì hứng thú với việc kìm chế nhẫn nhịn cũng có thể bị thu hồi và đường kinh mạch dẫn năng lượng cho hành vi này sẽ dần co lại, chỉ có dòng chảy năng lượng dành cho việc tìm cách thoả mãn mau chóng các nhu cầu đòi hỏi bản thân là vẫn liên tục khuếch trương và tăng trưởng đều đều mà thôi.

Sau đó họ có thể nuôi lớn tình yêu với việc tăng xin, giảm mua, tích cực cầm nhầm, rồi từ đó dẫn năng lượng dồi dào vào phát triển các chiêu trò để trộm cắp, vay mượn, nhờ vả, xin tài trợ, chính là vì muốn bản thân được hưởng thụ tốt hơn, thoả mãn nhiều hơn, nhưng cùng lúc họ lại không tìm được chút xíu nhiệt tình nào với việc trả nợ, đáp lễ, báo ân chẳng hạn. Hãy tưởng tượng khi ta muốn càng ngày càng nhiều, sự thôi thúc khi đang khao khát, mong muốn thứ gì đó càng ngày càng mãnh liệt mà những người sẵn lòng đáp ứng ta, trợ giúp ta, mắc bẫy ta lại càng ngày càng ít dù ta có trong tay bao nhiêu là chiêu trò, đó là 1 tâm trạng và hoàn cảnh thế nào?

Việc lừa gạt còn tạo ra 2 loại kết quả khác ở Mộc bò cạp hay cung 8. Một số người sau khi bị lừa sẽ muốn tính sổ đến cùng và áp dụng các biện pháp đeo bám, trả đũa. Một số khác sau khi bị lừa sẽ tự trách mình cả tin, dại dột và quyết tâm phát triển tinh thần cảnh giác, tuy không có tâm hại người nhưng có tâm phòng người, còn những gì đã mất thì coi như trả ngu phí để học khôn. Và loại kết quả thứ 2 này mới là mặt tối khủng bố nhất của Mộc tinh. Kẻ lừa gạt đã thành công gia nhập gói chương trình đào tạo trở thành Bậc Thầy lừa đảo và đã tự nhân đôi sự hứng thú của mình với việc dạy người ta môn câu chuyện cảnh giác hoặc thế sự khó lường thu học phí giá cao. Sau đó Thầy mới của y sẽ mau chóng được ship tới cùng với giáo trình nâng cao và cho y 1 vố đau điếng, cao tay hơn cách y đã đùa bỡn với người khác rất nhiều để cho y được mở rộng tầm mắt.

Hiện tượng ấy ở chỗ Mộc tinh gọi là Thiên ngoại hữu thiên. Bất cứ khi nào ta cảm thấy phẩm chất gì đó của mình ở chỗ Mộc tinh là ngầu lòi, lợi hại, nguy hiểm, ghê gớm cực kì, nói chung là bắt đầu bành trướng, Đời sẽ lập tức đưa đến trước mặt ta một vị còn ngầu lòi, lợi hại, nguy hiểm, ghê gớm gấp mấy lần luôn.

Đôi khi, nhân vật ấy đến vô ảnh, đi vô tung, và ta chỉ có thể nhận ra họ đã từng ghé thăm ta dựa vào ...linh cảm. Ví dụ như vị hôm qua đã giảng Kinh Mathew.

Just Kidding :))))

Ờm, tuy nhiên đừng ngạc nhiên nếu bạn cảm thấy bài hôm nay chất lượng thua bài hôm qua. Đây mới chính là bài viết mà ban đầu tôi định viết đó! Còn bài viết kia, tôi cũng không biết nó ở đâu mà ra luôn!

Thế cho nên mọi sự hiu hiu ở chỗ Mộc tinh cần phải được thận trọng đối đãi. Tôi chỉ hiu hiu vì mình nấu canh rong biển ăn ngon và hay nấu món đó để mời bạn bè thôi, kết quả là bây giờ tủ bếp nhà tôi chất đầy rong Kombu không biết phải ăn tới đời nào mới hết, mỗi lần bố tôi mở tủ nhìn thấy là lại mắng tôi 1 trận. Một bạn Blogger nọ có lẽ đã hiu hiu vì mình dịch được nhiều bài viết chất lượng sang tiếng Việt và đem share cho cộng đồng rất được hoan nghênh, tuy rằng không hề được tác giả gốc cho phép, sau đó liền có đứa nhảy nhót trước mũi bạn ấy hiu hiu vì đã bưng được bài của bạn ấy về trang của nó và bán lấy tiền đàng hoàng, mặc dù chỉ là chút tiền lẻ, tất nhiên cả nó cũng không xin phép rồi.

Mượn hoa hiến Phật, của người phúc ta ở chỗ khác trên lá số có thể không sao, nhưng ở chỗ Mộc tinh thì cũng không khác đi vay nặng lãi cho lắm.

Mộc Kim thường hay gặp những tấm gương khuếch đại những khuyết điểm tự thân mà họ ảo tưởng là ưu điểm lên, và khi nhìn vào và cảm thấy người kia vô duyên hay mất nết thấy ớn, đồng thời thấy hình ảnh tương lai của mình trong đó, họ thường tịt luôn không bao giờ dám để cho mình tiến hoá theo cái hướng kì cục đó nữa. Tuy nhiên, tôi không chắc về khả năng nhìn thấy hình ảnh tương lai của mình cho lắm, vì sau khi nhìn thấy rồi là tôi không bao giờ gặp lại thể loại cực phẩm đó nữa. Nhưng có nhiều bạn trẻ khác có cấu trúc này thì vẫn than phiền về việc trong đời có quá nhiều cực phẩm đánh không đi đuổi không chạy, bất lực không biết phải làm gì???

Chém 1 chém về dụng ý nghệ thuật của Nguyễn Du, từ đầu tới gần cuối truyện cô Kiều hẳn là vẫn cảm thấy việc "Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa" của mình là rất tuyệt, có thể thể hiện rõ nhiều phẩm chất bên trong một trái tim một tâm hồn, nhưng kiểu người thương mà không giúp được tới nơi tới chốn như Thúc Sinh hẳn là chưa đủ đô để cô cảm thấy tính chất thương tiếc nửa vời này nó rất là không hay ho, mãi cho đến khi cô nhận được sự thương cảm nửa vời chân thành của Mr Hồ Tôn Hiến. Đừng nghĩ anh Hiến không thương hương tiếc ngọc hay không chân thành, anh mà không thì anh đã cho chém Kiều như Khương thái công chém Đắc Kỷ để thành toàn cho hình ảnh mưu mô lãnh khốc của mình chứ không làm ra 1 dây hành động khiến người ta sa mạc lời như trong truyện chúng ta được đọc rầu!!!

Nhưng mà việc Nguyễn Du sau đó lại viết tiếp trong Độc Tiểu Thanh kí rằng:

"Bất tri tam bách dư niên hậu, 
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như?"

Khiến tôi không chắc lắm về vụ cụ Du cụ có khả năng chữa được dứt điểm cái thú đau thương nhà cụ chưa hay chỉ thẽ thọt tỉa bớt đi vài nhánh mọc không cân xứng.

Cùng là không được lòng Boss lớn, nhưng Nguyễn Công Trứ dám đắc tội người khác và cậy tài ngông nghênh, nhưng mà vẫn luôn sống kiểu ông ngất ngưởng bất chấp việc đại Boss nhà có việc thì thăng mình lên mà hết việc thì biếm mình xuống, một đường gập ghềnh mà rộng thoáng. Boss đối với cụ Trứ có thể nói là giận thì giận mà thương thì thương. Còn cụ Du, cụ có gan đắc tội quyền quý nhưng khi người ta ghét bỏ cụ ra mặt thì cụ lại tủi thân. Thật tình là chuỗi hành vi này khiến tôi phải liên tưởng 2 lần đi sứ của cụ với câu "mắt không thấy, tâm không phiền!"

Vậy chuyện tiếp theo cần ghi nhớ nằm lòng, ở vị trí mà Mộc tinh tác động tới, tuyệt đối đừng mê đắm những cái thú đau thương, dù là cái thú làm người khác đau thương hay thú tự làm mình đau thương. Tuy đau thương có thể trui rèn ý chí, làm ta bớt viển vông ảo tưởng và còn nhiều tác dụng khác, nhất là nó có thể cho ta loại cảm giác thoả mãn rằng mình là người từng trải, mình có cái gì đó hơn hẳn những đoá hoa trong nhà kính tươi đẹp đơn thuần chưa từng biết gì về gió táp mưa sa. Sau đó ta còn tìm cách mở rộng tầm mắt cho những kẻ ngây thơ đơn thuần chưa rành thế sự, thiếu tỉnh thức kia, để chúng nó hiểu rằng cuộc đời này không đơn giản. Sau đó Vũ trụ ghi nhận thông tin là ta hứng thú với việc chia sẻ dạng trải nghiệm gió táp mưa sa, và thế là mưa đá nó tới, thậm chí còn có thể có cả bão tố cuồng phong, gió giật cấp 12.

Ernest Hemingway có Mộc tinh bò cạp cung 3, tôi thì tôi cho rằng nội dung của những tác phẩm của ông và những thông điệp truyền tải qua văn chương của ông đã không chỉ mang tới danh lợi và sự ngưỡng mộ rộng rãi mà còn chiêu cảm đến nhiều điều làm ông không thể vừa ý với cuộc đời. Nếu không thì phải giải thích thế nào về việc một thanh niên rõ là đẹp trai, rõ ràng đã tiến hoá từng bước thành một mỹ đại thúc, lại còn có danh vọng, có địa vị xã hội, giàu có, thành đạt, ấy thế mà cuối cùng lại rối loạn thần kinh và còn đi tự tử.

Khi Mộc tinh của bạn gặp Pluto, hoặc ở Song Ngư hay cung 12, đừng bao giờ coi ai là cái thùng rác để bạn thoải mái ngồi phỉ nhổ, xả ra những bức xúc bất mãn khó ở, lo âu, sợ hãi của mình dù làm thế chả giải quyết được vấn đề gì. Việc xả ra có thể làm bạn thấy nhẹ lòng và dần thích cảm giác đó, nhưng cái gốc sinh ra rác ở bên trong vẫn còn nguyên và có khả năng sẽ càng ngày càng sinh thêm nhiều rác mới cho bạn tha hồ mà xả.  Cho nên hành vi đúng là phải diệt trừ nó. Ngược lại, sự mở kênh để phát tán bức xúc trong trường hợp này có thể tạo ra một từ trường tiêu cực đến mức ma quỷ cũng phải khiếp hãi không dám lượn tới gần luôn. Ấy là tôi đoán bừa vây thôi, còn về thực tế thì nó kiểu như Sadako trong The Wallflower ấy, có thể không đến mức làm cháy bóng điện các thứ, vì thường là trước khi đạt chỉ số bức xúc nội tâm để gây ra hiện tượng này thì thanh niên đã điên cmnl rồi. Nhưng tôi thì tôi đã tiếp vài thanh niên lương thiện thú nhận với tôi là từng rất muốn ném đá, bóp cổ hoặc cho ai đó ăn đập mặc dù ai đó kia còn chưa từng làm gì mình cả, vì vậy họ rất bối rối và khộ tâm. Những lần tôi đào được lá số, ai đó kia đều thuộc 3 mặt hàng Mộc tinh này cả. Còn cái gọi là aura của họ thì, 1 lời khó nói hết.

Nói ngắn gọn là người mang loại aura đặc thù này thường khiến cho những người tiếp xúc muốn gây khó dễ cho họ, xua đuổi, xa lánh, chèn ép, chống đối các kiểu các thứ... Sau đó họ lại càng cảm thấy tồi tệ, sau đó aura của họ sẽ càng xấu, sau đó mọi người xung quanh bất kể thân sơ càng dễ hắc hoá khi tiếp xúc với họ, phải cà họ và cà người khác để lấy lại thăng bằng tâm lý, thế là họ cảm thấy càng tệ, sau đó... cái vòng luẩn quẩn bắt đầu chạy theo hướng càng lúc càng be bét nhoe nhoét. Họ là dạng người mà 1 khi đã độc hại lên thì khẳng định có thể tự độc chết chính mình chỉ bằng việc nghĩ quẩn hay buồn lo vô cớ. Họ cũng là 1 bằng chứng cho thấy nỗi buồn và các thể loại tâm trạng nói chung là 1 thứ có thể lây lan qua bầu không khí.

Nếu nỗi buồn là nhỏ nhặt, hãy tìm cái gì đó vui vẻ để làm tâm trạng mình khá lên. Nếu nỗi buồn đó là nghiêm trọng, hãy tìm đến người có thể hướng dẫn ta cách xử lý nó một cách lành mạnh. Thiền định, nghe giảng pháp, đọc Kinh và Luận, học Tâm Lý hay Chiêm tinh đều là những gợi ý tốt để giúp bản thân tự xây dựng một sức khoẻ tâm thần tốt đẹp. Nhưng trong mọi trường hợp, tuyệt đối đừng bán than hay bán thảm.

Bất kể là làm chuyện tốt hay chuyện xấu, cái nhân quan trọng nhất để làm cho mọi hoạt động ở chỗ Mộc tinh bắt đầu là niềm vui, một niềm vui sẽ lớn dần theo thời gian. Nếu ta lấy việc giúp người làm vui, Mộc tinh sẽ đưa ta đi theo con đường của niềm vui, con đường tới thiên đàng. Nếu niềm vui của ta không được lành mạnh như vậy, còn rất nhiều người có niềm vui càng thiếu lành mạnh hơn ta đang nóng lòng được chia sẻ chúng với ta. Và vòng lặp học hỏi và gia tăng mức độ bất hạnh sẽ tăng mãi cho tới khi ta không tài nào vui nổi nữa. Như Alice Bailey bình luận về cung Bò Cạp, cảm thấy mình đã tới đáy cùng của tuyệt vọng là một dấu hiệu tốt bởi vì không còn chỗ nào thấp hơn như thế nữa, và lúc đó chỉ còn có 1 con đường duy nhất để đi là hướng thượng.

Cổ nhân nói, buông hạ đồ đao, lập địa thành Phật. Tức là nơi mà ta buông con dao đồ tể xuống cũng là nơi ta cho mình 1 vị trí để được thành Phật. Nhưng giây phút ta buông con dao đồ tể kia xuống, mới chỉ có những cây đại thụ của sự thích làm chuyện xấu trong lòng ta đồng loạt chết khô mà thôi, nhưng hạt giống của hứng thú với những việc làm tử tế thì có thể mới chỉ vừa nảy mầm và nhỏ bé yếu ớt vô cùng. Con người đã ngao ngán với những tham vọng và ảo tưởng thôi thúc họ tranh đoạt, đấu đá có thể trải qua những ngày trầm hơn bass và thực sự thấy không quen khi phải sống chỉ với 1 chút xíu hứng thú nhỏ nhoi. Nhưng đó cũng là tình yêu duy nhất mà họ có thể nuôi lớn đến vô hạn, nếu như lòng tin của họ với ân huệ của Trời cao lớn được bằng hạt cải.

Trong thực tế, kiểu người không việc ác nào là không làm, chưa từng hứng thú với một việc thiện nào như vậy là cực đoan và hiếm gặp, mỗi chúng ta chỉ cần có ý thức nhiều hơn một chút để quan sát, cảm nhận và nghiệm vị trí Mộc tinh của mình rồi điều chỉnh lại thái độ, hành vi, lối sống thường xuyên liên tục, ta sẽ thấy rằng Mộc tinh có thể giúp chuẩn hoá hành vi của cung vị và những hành tinh mà anh ấy chạm vào, bởi vì chỉ cần sai 1 ly ở chỗ Mộc tinh, nhất định phải đi thêm 1 dặm.

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2020

Mộc tinh, học, học nữa, học mãi

25:24 Rồi người đã lãnh một nén cũng tiến lại gần và nói: "Thưa ông chủ, tôi biết ông là người hà khắc, gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi.
25:25 Vì thế, tôi đâm sợ, mới đem chôn giấu nén bạc của ông dưới đất. Của ông đây, ông cầm lấy!"
25:26 Ông chủ đáp: "Hỡi tên đầy tớ tồi tệ và biếng nhác! Ngươi đã biết ta gặt chỗ không gieo, thu nơi không vãi,
25:27 thì đáng lý ngươi phải gởi số bạc của ta cho các chủ ngân hàng, để khi ta đến, ta thu hồi của thuộc về ta cùng với số lời chứ!
25:28 Vậy các ngươi hãy lấy nén bạc khỏi tay nó mà đưa cho người đã có mười nén.
25:29 Vì phàm ai đã có, thì được cho thêm và sẽ có dư thừa; còn ai không có, thì ngay cái đang có, cũng sẽ bị lấy đi.


Mathew- Kinh Tân Ước

Đây là câu chuyện trong Kinh Mathew kể về 3 người đầy tớ, được Chủ giao phó tài sản tuỳ theo năng lực coi sóc, quản lý riêng. Người được giao 5 nén bạc đã mượn sức 5 nén bạc ấy mà làm ra thêm 5 nén, sau đó được Chủ uỷ thác cho giữ 10 nén. Người được giao 2 nén đã mượn sức 2 nén bạc ấy làm ra thêm 2 nén, sau đó được Chủ uỷ thác cho giữ 4 nén. Người được giao 1 nén không làm được gì nên bị tước đoạt luôn quyền sở hữu 1 nén bạc kia và thế là người có 10 nén thành người có 11 nén bạc.

Có lẽ có nhiều suy ngẫm và bình luận xoay quanh câu chuyện này đã được nói ra, nhưng bình luận chính thức của tôi là, ông chủ trong câu chuyện kia từ đầu tới cuối vẫn chả thu hồi cái gì về cho mình cả, kể cả vốn gốc. Vốn liếng chỉ đơn giản là đi từ chỗ người không thể học cách vận dụng nó sinh lời sang chỗ người biết vận dụng nó để sinh lời. Chúa trời được ví như vị chủ nhân, và chúng ta là những kẻ tôi tớ của ngài.

Tiền tài, vàng bạc là dạng đơn vị đo lường của cải được thừa nhận rộng rãi trên thế gian, nhưng nếu ý tưởng hay nhu cầu của nhân loại thay đổi, vậy thì rất có khả năng đơn vị đo lường của cải cũng có thể biến thành thứ khác. Như là linh thạch trong truyện tu tiên, tích phân hay điểm danh dự trong thể loại khoa học viễn tưởng về vũ trụ. Có lần tôi kể chuyện đùa trên facebook của mình, là nhà tôi là cái cây ATM của thôn, cả làng đều biết cứ đút trứng gà tươi vào đó là sẽ nhả ra tiền, vì nhà tôi không nuôi gà mà mua lại của dân làng. Tiền hay vàng nhìn chung chỉ là dạng trung chuyển giữa các hình thức trao đổi mà toàn xã hội chấp nhận là cần thiết và tiện lợi để ta đẩy vào xã hội những thứ ta có dư và thu về từ xã hội những gì ta còn thiếu, dựa trên 1 thang vật giá chung. Chỉ cần bạn sở hữu 1 năng lực mà xã hội cần đến, cho dù chỉ là kỹ năng rửa sạch bát đĩa, bạn đều có thể đổi nó lấy tiền tiêu mà năng lực ấy không hề hao mòn hay mất đi, thậm chí còn trở nên ngày càng thuần thục. Tất nhiên, nếu bạn không bằng lòng với loại thu nhập do rửa bát mang tới, bạn cũng có thể chọn nâng cấp chính mình thành 1 người càng có ích hơn. Và để trở thành người có ích hơn, ta cần học hỏi thêm nhiều điều từ cuộc sống.

Thuỷ tinh với tư cách chủ tinh cấp 1 của Xử nữ hân hạnh tài trợ chương trình này.

Tuy nhiên, bởi vì Mercury còn bảo trợ cho đám con buôn và dân trộm cắp nữa, cho nên có đôi khi, người ta cảm thấy bỏ sức lao động ra để kiếm tiền quá vất vả, và cái gọi là kỹ năng bắt đầu đi lệch khỏi mục đích đáp ứng nhu cầu xã hội sang các hoạt động có tính chất lừa đảo hoặc móc túi.

Tất nhiên là chả có ai thích chuyện mình nai lưng ra làm cho thằng khác không làm mà hưởng, nhân tiện còn ở sau lưng bình luận là mình ngu ngốc. Cho nên về mặt chính thức, trộm cắp và lừa đảo bị lên án gay gắt và chỉ được phép tiến hành trong âm thầm, bí mật, luôn yêu cầu cẩn thận che đậy tai mắt của quần chúng, khoác lên cho mình những lớp vỏ đúng lý hợp tình. Cho xã hội 1 ảo giác rằng sự tồn tại của những cơ chế bóc lột, lạm dụng nào đó là từ thiện, hữu ích. Trang Tử mượn miệng Đạo Chích chửi Khổng Phu Tử là cái thứ không cày mà ăn, không dệt mà mặc, vì sao lại không bị thiên hạ gọi là thằng trộm Khâu? Họ Khổng là 1 thế gia Trung Hoa, tồn tại theo dòng lịch sử hơn 2000 năm, bởi Khổng Phu Tử là người sáng lập Nho Giáo, đào tạo nhiều nhân vật có ảnh hưởng tới lịch sử (72 vị hiền giả), viết những cuốn sách giáo khoa quan trọng nhất của giới sĩ phu Trung Hoa có thời gian thịnh hành đến 2000 năm, cho nên dòng chính của họ Khổng đời đời đều được phong công, phong hầu, tuỳ theo mức độ rộng rãi của nhà cầm quyền. Nhưng chúng ta không thể phủ nhận một sự thật là 2 chữ tham ô, 3 chữ nhận hối lộ trong lịch sử Trung Hoa đều liên quan tới người có học, cụ thể là học để ra làm quan theo giáo trình đào tạo của Nho gia, Nho giáo. Càng không thể phủ nhận rằng bên cạnh những con sâu làm rầu nồi canh, giới sĩ phu cũng có những đóng góp quan trọng vào tiến trình phát triển của những đất nước coi trọng Nho giáo trong một thời gian dài.

Mọi sự chơi lớn ở đời, đều có Mộc tinh đến góp vui. Có thể tin rằng góc giữa Mộc và Thuỷ trên một lá số liên quan rất lớn tới mẫu người không cày mà ăn, không dệt mà mặc giống Khổng Phu Tử và học trò. Bộ phim Sói già phố Wall có một câu thoại gây ám ảnh, đó là để trở thành 1 người bán hàng giỏi, hãy tạo ra nhu cầu cho người mua. Khổng Phu Tử đã tạo ra một sản phẩm tuy rằng không ăn được, nghe nói tiền mua trả góp còn rất đắt, nhưng vẫn liên tục có nhu cầu đặt mua rộng rãi suốt 2000 năm, bây giờ, các tư tưởng Nho gia được coi như 1 trường phái triết học để nghiên cứu nên là, nhu cầu đặt mua cũng vẫn còn tiếp diễn, chỉ là không còn rầm rộ đến độ cả nước coi ngài là Idol quốc dân như ngày xưa mà thôi.

Trang Tử nói, kẻ trộm nhỏ thì bị bắt giam, kẻ trộm lớn thì làm vua chư hầu.

Còn tôi thì tôi nghĩ rằng, kẻ tạo ra loại sản phẩm không ăn được và nhu cầu đặt mua chỉ được một mùa xét cho cùng là dạng lừa đời lấy tiếng, còn người tạo ra loại sản phẩm không ăn được mà nhu cầu đặt mua có thể kéo dài hàng trăm, hàng ngàn năm thì nên được gọi là danh nhân, thậm chí, thánh nhân.

Bởi vì cuộc đời nếu chỉ có mỗi chuyện ăn ngủ đụ, ỉa thì con người có khác gì con vật?

Quay lại với câu chuyện trong Kinh Mathew, nếu hình dung rằng Chúa trời là vị chủ nhân, và chúng ta là những kẻ tôi tớ của ngài, thứ mà Chúa thực sự gửi gắm vào tay chúng ta thường không phải là tiền tươi thóc thật đâu, mà là một thứ gì đó có thể chuyển hoá thành lợi ích, thậm chí quy đổi thành tiền bạc cụ thể. Lý do chúng ta có thể đổi những thứ đó thành tiền là bởi vì ở trên đời này có người cần đến nó và thậm chí không ngại tốn kém, không ngại đường xá xa xôi, không ngại mất công mất sức để đổi lấy, chiếm được. Mộc tinh trên lá số gốc là nơi mỗi chúng ta tìm cách nhân rộng, phát triển, khuếch trương những kỹ năng tạo ra sản phẩm, dịch vụ mà ta cho rằng xã hội sẽ cần đến, còn Vertex trên lá số gốc là nơi ta không ngại trả giá để có được những sản phẩm, dịch vụ mà ta thấy rằng ta cần đến. Chúng ta sẽ không xét đến Vertex ở đây mà chỉ tập trung vào Mộc tinh, có thể nói, Mộc tinh là nơi cung cấp động lực để ta học tập, thay đổi, tiến bộ, trưởng thành không ngừng, không hẳn vì muốn kiếm nhiều tiền, không hẳn vì thanh danh, quyền thế, mà đơn thuần là vì khát vọng được phụng sự xã hội tốt hơn. Có người thì dùng số tiền mình kiếm được, có người thì dùng số thẻ người tốt mình sưu tầm được, có người thì dùng địa vị xã hội mình có được làm thước đo để tự mình ước lượng cho đúng khả năng phụng sự thực tế này. Dù là mỗi người có dùng đơn vị đo lường nào đi chăng nữa, ta đều có thể thấy 1 điểm chung là tất cả chúng ta đều theo đuổi số lớn, và ở đây không có giới hạn, không có điểm dừng cho cái gọi là "số lớn" này.

Trong khi ta theo đuổi con số lớn ở chỗ Mộc tinh theo phán đoán của ta, vị chưởng quầy quản lý kiểu phủi tay mặc kệ gọi là Chúa trời ở trên kia cũng đến hẹn là online chờ xem sổ sách và lấy của người không có khả năng làm cho tài sản của ngài sinh sôi đem cho những ai có năng lực khuếch trương tốt hơn làm cho họ đâm ra có được dư thừa. Và tôi nhắc lại 1 lần nữa, tiền bạc là sản phẩm con người sáng tạo ra để giúp hàng hoá trên mặt đất dễ lưu thông, không phải là hàng của Chúa, nó có thể bay hơi giá trị theo lạm phát, cho nên Chúa đủ sáng suốt để không dựa vào số dư tài khoản mà phán đoán khả năng quản lý tài sản của chúng ta đâu!!!

Giả sử Chúa cho một em nhỏ mức IQ là 110,  nhờ thế em thường xuyên được điểm 10 môn Toán và thực ra điều này chả làm lợi cho ai khác ngoài chính bản thân em,vì học giỏi thì thường sẽ được khen thưởng. Nếu em nhỏ muốn nhân đôi nó lên thì nhà trường tuyệt đối sẽ không nhân đôi số bài kiểm tra, cho nên cách duy nhất là dạy kèm cho mấy cái đứa IQ thấp hơn 110 học cùng lớp và có thể ngồi cùng bàn với mình, tiến trình thông não cho bạn học này sẽ kích phát ra một loại năng lực mà ta gọi là "ôn cố tri tân", chương trình thông não bạn này chạy càng thường xuyên, năng lực ôn cố tri tân sẽ càng củng cố và kiến thức của em nhỏ sẽ trở nên sâu sắc vững chắc từ căn bản, làm em cảm nhận được vẻ đẹp của tri thức và càng thích học, thực ra thì tiến trình này còn có thể kích phát thêm một số nhu cầu và khát vọng rất thực tế như ước gì mình nói phát chúng nó hiểu ngay, làm gì để biết bạn bắt đầu mắc kẹt từ đoạn nào...

Đừng coi thường những khát vọng như vậy, nó có thể là nguồn gốc ban đầu của khả năng giảng giải một thứ trừu tượng như Vật Lý Thiên Văn thành những câu chuyện mà người bình thường đều có thể đọc hiểu, biên soạn sách khoa học thường thức, trở thành người phát ngôn cho chương trình bạn của nhà nông ...v.v...

Và ai cũng biết có 1 sự thật là có những bạn nhỏ rất lanh lợi thông minh và học giỏi nhưng càng lớn thì càng ngu độn tầm thường, và ngược lại cũng có những bạn nhỏ có vẻ chậm chạp, không khôn lanh, thông minh cho lắm, nhưng càng lớn thì học càng giỏi, đầu óc càng sáng suốt, linh hoạt. Nói theo kiểu trong truyện Tu Tiên, ở đây có tiến trình mở rộng và thu hẹp kinh mạch. Ở chỗ Mộc tinh, nếu chỉ giữ gìn cái sẵn có thì sớm muộn ta cũng để mất nó, nhưng nỗ lực phát huy cái sẵn có để đem lại nhiều lợi ích cho cộng đồng hơn nữa thì ta sẽ có được càng lúc càng nhiều. Đừng nghĩ về tiến trình này như một cái gì huyền bí hay đáng sợ. Bạn phải hiểu rằng, để trở nên ngày càng thông minh, dù rằng tất cả chúng ta đã từng có IQ thấp như nhau, tài sản ban đầu mà chúng ta thực sự được ban cho chỉ đơn thuần là lòng nhiệt tình đối với việc động não và trợ duyên là những người thầy. Người được 11 nén bạc trong trường hợp này là người đã nhân đôi nhiệt tình động não của mình từ con số 5 và được cho thêm 1. Còn người bị tước đoạt nén bạc duy nhất chính là người đã đánh mất hứng thú đối với chuyện động não này. Tiếp đó nói đến thầy, những giáo viên giỏi nhất có 2 loại, loại cực kì thông minh hiểu biết nhưng nói chuyện cực kì hack não, khó hiểu, chỉ dạy được loại học sinh IQ rất cao, tầm gần gần bằng mình, loại còn lại cũng thông minh, hiểu biết và nói hay viết đều minh bạch, dung dị, dễ hiểu, cho nên toàn viết sách, dạy học trên truyền hình, đứng giảng cho những hội trường hàng trăm hàng ngàn sinh viên, họ xa cách và lười quan tâm xem học sinh có đi học hay vắng mặt, cho nên chỉ dạy được loại học sinh chăm chỉ và tự giác. Vậy nên, một người mà không có cả nhiệt tình lẫn IQ thì mọi cánh cửa của lâu đài học vấn đều đóng lại trước mặt họ.

Người có dư thừa nhiệt tình với học tập cũng là người IQ cao và có thể hạnh phúc lâng lâng vì được tặng cho 1 bộ đề khoai lòi mắt, còn người đã đánh mất nhiệt tình đối với việc học cũng sẽ biểu hiện 1 mức IQ thấp và thường chỉ cần phải động não thôi cũng thấy đau đầu. Có lẽ chúng ta đã gặp không ít người thuộc cả 2 mẫu này ở trong thực tế và họ không nhất thiết phải có cấu trúc Mộc tinh gặp Thuỷ tinh trong đời này. Nhưng một cấu trúc Mộc Thuỷ thực sự có thể tăng giảm dung lượng não và cường hay nhược hoá các mạch logic có sẵn trên những nếp nhăn vỏ não của ta rất rõ ràng, trong 1 tiến trình nhìn thấy được bằng mắt thường, tuỳ thuộc vào việc mỗi chúng ta đã sử dụng nhiệt tình đối với toán học như thế nào trong suốt 5 năm cấp 1, tiếp đó là 4 năm cấp 2 và 3 năm cấp 3.

Từ góc nhìn kế đô cung 5 như tôi, nhiệt tình và hứng thú là một mặt hàng rất dễ sử dụng. Năm tôi học lớp 3, tôi là loại học sinh lấy 90:30=30, đến năm tôi học lớp 12, tôi có thể tính nhẩm đạo hàm và kết quả tích phân trong đầu mà không cần viết nháp, nhưng đến khi tôi học năm thứ 5 đại học, toàn bộ nhiệt tình của tôi đối với toán học đã khô cạn. Và sau khi transit kế đô đi qua Mộc tinh, Pluto rồi Thuỷ tinh trên lá số gốc của tôi, tôi có thể cảm nhận rõ việc tăng đột biến số lượng thầy cô cho môn Thiền là gì mà tôi đã đầu tư khá nhiều hứng thú trong pha 7, 8 của tuần trăng toán vận, ngược lại, toàn bộ thầy cô dạy toán đã biến mất khỏi cuộc đời tôi, hoặc nếu có xuất hiện trở lại thì chúng tôi cũng tuyệt đối không bao giờ nói chuyện với nhau về toán học cả. Tất nhiên, Thuỷ tinh không chỉ quản việc bạn học Toán có tốt không, bởi vì việc bạn học Toán tốt thường kéo theo việc bạn học Lý, Hoá, Sinh cũng tốt. Trộm vía, nghe đồn chuyển đổi sang học Công nghệ thông tin,  Kinh tế, Thương mại, Tài chính cũng tốt luôn.

Bạn có thể luận tương tự cho cấu trúc Mộc Kim, nhưng thay toán bằng văn là xong. Tất cả những môn mà nếu học giỏi văn thì bạn sẽ dễ học được về sau thường là Nghệ thuật và các môn xã hội học.

Well, phát hiện tính hữu ích là một lý do khá thuyết phục để sinh ra yêu thích, nhưng đó chỉ là mức sàn thấp nhất. Việc nghiên cứu phát triển tính hữu ích cũng là một cách không tồi để nuôi lớn nhiệt tình. và sau đó thì chúng ta phải truyền cảm hứng, nhân rộng tình yêu này lên trong cộng đồng nữa.

Và trong mọi trường hợp, Mộc tinh sẽ quản 2 thứ: một là việc làm cho nhiệt tình của ta với việc học một điều gì đó trở nên phong phú dư thừa hoặc cắt đứt luôn hứng thú với nó - hai là tăng giảm trợ duyên bên ngoài với những người có thể làm thầy của ta, dạy ta bài học cần học để đạt được mục đích và nguyện vọng.

So với góc Thuỷ Mộc, góc Kim Mộc của tôi yếu hơn rất nhiều nhưng sự thật là cuối cùng tôi lại trụ lại được với việc viết Blog câu like thay vì học Toán, vì quả thực đến tận giờ tôi vẫn không hình dung được việc phải dùng Toán học để câu like thế nào sau khi vào Đại học, ít ra thời cấp 3 thì mỗi lần đạt điểm cao còn thấy cô giáo toán cảm động, bố mẹ vui mừng, lên bảng giải được 1 bài tập khó còn thấy bạn học đang cắm cúi chép lại, hơn nữa học giỏi toán còn có lợi cho việc thi vào đại học như ý nữa chứ! Nhưng thi đậu đại học rồi thì sao đây? Cho nên tôi có thể hiểu được vì sao có mấy vị giáo sư viện sĩ Toán học nào đó lại thích soạn tạp chí Toán học, viết các thể loại Toán học vui cho thiếu nhi. Vì không nghĩ cách câu like chắc sớm muộn cũng bỏ nghề vì chán mất. Còn về chuyện cái like này dành cho Toán hay dành cho thầy thì tôi cho rằng cái like dành cho Toán nó có giá trị trong cuốn sổ của Chúa hơn.

Có một sự thật là nếu muốn ở lại lâu dài trong một lĩnh vực với một tình yêu lâu dài, hứng thú tìm hiểu dạt dào không suy giảm thì nhất định phải lập chí trở thành Bậc Thầy trong lĩnh vực đó.

Bạn nói xem, có ai lập chí làm Thầy mà lại không chịu dạy học không?

Như trên đã nói, chương trình câu like từ xã hội ở chỗ Mộc tinh đòi hỏi bằng chứng cụ thể để kích phát hứng thú. Ví dụ, trong trường hợp bài viết này được quá ít like, tôi còn có thể đếm view để biết chắc vẫn có ối người có nhu cầu đọc nó, vì nó có chút dài và mệt não, cho nên chịu đọc cũng đã thể hiện 1 cái gì đó rồi. Nhưng rất nhiều chủ Blog có mộc tinh cung 3, song tử hay gặp Kim tinh nào đó đã set private Blog của mình và cách tìm pass thì thường là ai không đọc truyện tử tế, không thích truyện, thích nhân vật, thích tình tiết nào đó ở trong chắc là cũng chịu chết không tìm ra nổi, do các thánh ấy thích chơi kiểu, pass là câu trả lời cho câu hỏi sau đây... :)))

Và nói chung, đây là lý do Blog của tôi thường hay chọn đăng những đề tài không phù hợp với số đông đang tìm hiểu Chiêm tinh trong xã hội cho lắm, nhưng mà mỗi lần tôi up xong, lượng like vẫn khá nhiều và ổn định. Vì tôi chỉ thích viết cho những người hay thả like cho tôi và Chiêm tinh bằng đủ loại hình thức đọc thôi, còn đám đông ngoài kia, có khi đến 1 cái like trên facebook, một cái đánh giá trên Blog, 1 câu comment tích cực người ta còn keo kiệt với tôi thì tôi không cảm thấy có hứng thú chia sẻ những đề tài họ có hứng thú muốn biết cũng là vô cùng bình thường.

Tất nhiên, đừng nói với tôi rằng thực lòng em rất yêu chiêm tinh, em rất muốn theo học lớp chị mở nhưng mà em không có tiền, em rất muốn tự tìm hiểu nhưng em không có thời gian, em rất muốn hiểu được điều gì đó khi đọc bài chị viết nhưng mà em cảm thấy quá sức. Chị có thể trả lời ngắn gọn dễ hiểu giúp em cái cấu trúc này trên lá số của em nó có nghĩa là gì không?

Ahihi, tôi *éo tin là bạn yêu Chiêm tinh đâu, bạn chỉ yêu những tiện lợi mà Chiêm tinh đem tới nhưng bạn lại không muốn cố gắng để có được khả năng làm chủ nó, cho nên bạn muốn lợi dụng Chiêm tinh và tôi thì có.

Thiên chúa giáo dạy các tín đồ của mình rằng, Thượng đế là tình yêu. Thứ tài sản quý báu thực sự mà Chúa ban cho những kẻ tôi tớ của người là tình yêu dành cho các lĩnh vực khác nhau trong cuộc sống, nhưng người cũng rất bao dung và nhân từ mà thu hồi tình yêu đó khi một người bày tỏ là họ không biết phải làm trò gì ở đó để trở thành một người được hoan nghênh chào đón luôn. Rời khỏi một nơi không phù hợp với mình, chúng ta sẽ lại gây dựng một tình yêu mới ở một lĩnh vực mới, tìm kiếm giá trị tồn tại của mình trong đó thông qua những cống hiến, chia sẻ, trao tặng vô tư, tình yêu ấy có thể bắt đầu từ một hạt mầm nhỏ bé, nhưng nó cũng có thể lớn dần lên cho tới lúc trở thành đại thụ che trời.

Bởi vì ai đã có (khả năng nuôi lớn 1 tình yêu) thì sẽ được cho thêm và có dư thừa. Còn ai không có (khả năng nuôi lớn một tình yêu) thì ngay cả những gì đang có cũng sẽ bị lấy đi.

Và đừng quên, tình yêu của ta chỉ thu hút vật chất và lợi ích đến với ta khi mà ta sử dụng nó để phụng sự cộng đồng, làm ra những điều hữu ích được cộng đồng công nhận.

Với toán học, việc tự mình nỗ lực nuôi lớn hạt giống ấy bắt đầu bằng việc tập đếm, rồi cộng đúng và thuộc lòng bảng cửu chương. Với Chiêm tinh, việc đó bắt đầu bằng việc, tập lấy lá số, sưu tầm lá số người quen, lên mạng nhặt bài và đối chiếu với người thật việc thật để có phán đoán bước đầu về nguồn đọc tin cậy. Khi tình yêu của bạn mới chỉ lớn bằng hạt cải, đừng lạm dụng 2 chữ rất yêu. Khi tôi học lớp 1, tôi thực sự không thích Toán, khi lên lớp 12, tôi thấy tôi khá là thích, nhưng nó chả là gì khi so với tình yêu Toán của những người như giáo sư Ngô Bảo Châu chẳng hạn. Ở nơi Mộc tinh có mặt, bạn sẽ không thể nào yêu một thứ gì đó thật nhiều nếu như bạn không hiểu gì nhiều về nó. Càng hiểu thì sẽ càng yêu. Đó là lý do, chúng ta sẽ phải nỗ lực học hỏi không ngừng để nuôi lớn tình yêu của mình.

Một tình yêu to lớn, trường tồn sẽ thôi thúc ta học, học nữa, học mãi <3