Thứ Hai, 9 tháng 3, 2020

Nessus Neptune và thế giới phù hoa

Trong hình dung của tôi về một đời người, nó cũng tương tự như vòng đời của một cái cây, từ lúc hạt được gieo xuống nảy mầm, đâm rễ, bật chồi, dần dần lớn lên, trải qua xuân hạ thu đông, vươn cành đẻ nhánh rồi đơm hoa kết quả. Và trong quả của cái cây đó có hạt. Như câu: "Trong mỗi hạt sồi có giấc mơ về một cây sồi cổ thụ", hạt giống đó là thứ chúng ta mang theo được sang kiếp sống tiếp theo, còn tất cả những thứ khác, chúng ta đã vay mượn của đất trời để tạo tác nên cuộc đời của chính mình, cái cây của chính mình, và chúng ta sẽ trả lại cho trời đất khi lâm chung. Chúng ta chỉ mang đến cuộc đời này thông tin về nghiệp quả của mình, giống như một hạt giống chỉ đến với mặt đất mang theo mã ADN và một ít dưỡng chất ít ỏi, tất cả những gì còn lại, phải chờ trời xui đất khiến. Nếu ví cuộc đời ta như một cái cây, lá số gốc và các progression của hành tinh trên lá số gốc là bản kế hoạch phát triển bản thân riêng của chính cái cây đó, bao lâu thì bật thêm chồi, bao lâu thì nuôi lá, nuôi cành, nuôi thân, nuôi rễ, bao lâu mới nuôi hoa nuôi quả. Và các transit sẽ đi qua đời ta thì giống như sự thay đổi của mùa tiết, thổ nhưỡng bên ngoài, tôi còn từng ví mỗi Nhật thực như một lần bón phân, và tuỳ theo loại phân này nó kích rễ hay kích chồi, ưu tiên nuôi thân hay nuôi lá, bộ dạng của cái cây sẽ thay đổi mãnh liệt, một cục diện mới trong tâm thức ta sẽ hình thành.

Tôi không bao giờ xem transit gì đi qua hay tạo ảnh hưởng lên hành tinh toán vận nào (progressed planets), tôi luôn xem hành tinh toán vận và tuần trăng toán vận sẽ tạo ra loại tăng trưởng gì mới từ nền tảng lá số gốc ban đầu trong kế hoạch tham gia đời sống dài hơi của con người, sau đó mới áp transit vào để xem hoàn cảnh bên ngoài và vận trình bên trong kia sẽ tương tác với nhau ra sao để trả ra kết quả cuối cùng mà chúng ta tạm gọi là số phận.

Bản thân tôi đang sống ở vườn, cho nên việc quan sát thiên nhiên xung quanh đem lại nhiều suy ngẫm thú vị về cách mà tự nhiên vận động. Tôi từng viết trong một status về việc đám hoa hồng ngoại của tôi là những kẻ không biết hạch toán và cân đối thu chi, cho nên dinh dưỡng đưa vào tạo lá luôn bị ít hơn tạo hoa, những người quá thích hoa hồng thường thấy hồng rất khó chăm, vì nó yếu ớt, dễ bệnh, dễ chết, nhưng sự thật có liên quan là tất cả lượng phân bón vào và hấp thu hầu như được nó dùng để ra hoa, thoả mãn ý thích của con người, cho nên mỗi thân hồng dự trữ được không nhiều dinh dưỡng, do vậy khi bệnh ở rễ hay lá làm nguồn thu dinh dưỡng từ đất, từ nắng gián đoạn, cây hồng thường không vượt qua được. Nếu nó có rất nhiều lá, rất nhiều rễ, rất nhiều dự trữ trong thân gốc để ra rễ mới, bật chồi mới, vậy thì lượng mà sâu rệp phá hoại đi sẽ chỉ là phần nhỏ không đáng kể, và cây sẽ vượt qua được dễ dàng. Và để làm được điều này, người chăm hồng phải bấm nụ non của hoa hồng suốt một thời gian dài để ép cây nuôi lá, nuôi rễ, nuôi thân. Tất nhiên, việc chăm bón bằng phân hữu cơ để làm đất tơi xốp thoáng khí nó cũng rất quan trọng. Một số cây hồng của tôi đang chuẩn bị lên nụ lại bị côn trùng ăn cụt ngọn, sau đó thì nó bật ra các ánh mới và nuôi ra được một cành to khoẻ hơn hẳn. Nhưng người làm vườn thường không thích loại sâu bọ ăn cụt ngọn hoa kia, vì như thế có nghĩa là một bông hay một chùm hoa xinh đẹp đã đi đời.

Mỗi mầm non, mỗi chồi mới trên một cái cây cũng giống như mỗi mầm mống của hy vọng nảy sinh trong lòng chúng ta. Mầm hy vọng là do Neptune và transit Neptune quản lý.

Trong tâm tưởng của mỗi cây tầm xuân, các mầm non mới nhú đều là giấc mơ về cành và lá, nhưng trong tâm tưởng của mỗi cây hồng ngoại, mỗi mầm non mới nhú là giấc mơ về một bông hoa hay thậm chí, một chùm hoa sai trĩu. Còn dinh dưỡng để tạo ra chùm hoa này lại lấy từ nội lực của cây, từ dự trữ của cây. Và một cây hồng sau nhiều lần ra hoa liên tục sẽ suy kiệt và lụi dần, dễ dàng gục ngã trước nấm bệnh, sâu rệp côn trùng tàn phá. Thu hoạch từ rễ và quang hợp từ lá của nó là không đủ để bảo đảm cho nó kiên trì chống chọi.

Nếu ví những mộng tưởng của chúng ta với những mộng tưởng của hoa hồng, nếu chúng ta cảm thấy cuộc sống của ta đang dần kiệt quệ, mòn mỏi, suy yếu, dễ tổn thương, đó là vì chúng ta đã dồn quá nhiều tâm lực của mình vào việc nuôi lớn những thứ có hoa không quả, đẹp đấy nhưng mà không xài được, nhưng lại bỏ ra quá ít tâm lực để nuôi lớn những thứ cụ thể, thiết thực, đem lại lợi ích và hồi báo rõ ràng, tạo ra cho ta tích luỹ quan trọng để vận dụng lúc thất cơ lỡ vận, giống như những cây tầm xuân, một năm nuôi cành lá suốt 12 tháng và chỉ nuôi thêm hoa trong vòng 3 tháng. Việc nở hoa quanh năm không phải là giấc mơ không thực tế, nó là có thể thực hiện, nhưng nó ăn mòn vốn gốc của mỗi chúng ta, khiến chúng ta khủng hoảng thu nhập, sa sút tinh thần, thậm chí suy nhược thần kinh, và tất nhiên, cả suy yếu cơ thể nữa. Cuộc sống hiện đại có rất nhiều thứ rất đẹp và rất thật, và quan trọng hơn là ta có thể có được nó, dù chỉ là trong thời gian ngắn ngủi, ví dụ như một kì nghỉ ở một khách sạn hay home stay chanh sả, những liệu trình chăm sóc da tóc, làm đẹp, những lọ nước hoa đắt tiền, những dòng mỹ phẩm mới làm ta trẻ đẹp hẳn ra, rồi những liệu trình tập Gym cho ta một dáng hình lý tưởng, bữa ăn đắt đỏ trong các quán hàng sang trọng... đó là những sinh hoạt gây kiệt quệ về kinh tế cho đa phần người bình thường. Và bên cạnh đó, còn có những sinh hoạt khác gây kiệt quệ cho thân thể, và những sinh hoạt khiến ta dần sa sút tinh thần.

Mọi sự hao mòn, suy kiệt đều chỉ có một nguyên nhân duy nhất, thu không đủ bù chi.

Tôi thường cười khi nghe ai đó xoắn xuýt cảm động về câu chuyện ngôn tình nữ chính thu phục một nam chính hoa tâm. Nguyên nhân nghe cũng có độ hợp lý của nó, vì tất cả những người đàn bà trước đó đều không phải là chân ái. Nhưng những thứ không phải chân ái kia lại hoàn toàn có thể vét sạch dự trữ của một người đàn ông, tôi còn chưa nói đến cạn tiền, vì phải công nhận là có những anh giai rất giỏi vơ vét tài sản cho nên giàu chảy mỡ, cũng chưa nói đến tình cảm, vì ta tạm tin những người xưa cũ kia là đồ chơi, không được đầu tư bao nhiêu tâm tư tình cảm, cũng không để lại bóng ma hay chấn thương tâm lý gì. Còn có một thứ mà đàn ông chắc chắn hao phí trong các cuộc chơi tình ái, đó là tinh trùng. Đông y nói, huyết sinh tinh, tinh sinh khí, khí sinh thần. Máu huyết và sinh lực của đàn ông không phải là cuồn cuộn vô tận như nước biển Đông, mỗi ngày nó chỉ sinh ra thêm một lượng giới hạn. Nếu một người đàn ông không biết quý trọng và nỗ lực dẫn đường cho bầu máu nóng sục sôi của mình, để nó biến thành khí lực và sức bật, thành tinh thần và ý chí của mình mà phung phí nó vào việc phóng tinh dạo.... Vậy thì xin lỗi, người đàn bà cuối cùng của anh ta chỉ là trạm tiếp thu phế liệu mà thôi, sau khi anh ta đã nỗ lực tàn phá thân xác, tâm tính và tinh thần của mình đến cực hạn. Chẳng lẽ thời nay, còn có loại kì tích biến mục nát thành thần kì gọi là nữ chính hay sao?

Cá nhân tôi thì không có loại bản lĩnh đó, và tôi cũng khuyên những bạn nữ nào tự xét thấy mình không có loại bản lĩnh đó nên coi các anh giai hoa tâm như quỷ thần mà kính nhi viễn chi.

Tuy rằng ăn kiêng, tập luyện thân thể, kiêng làm chuyện đó đó trong thời gian dài có thể trả lại hùng phong cho các anh giai chưa quá già và quá tã, nhưng còn phải xem anh ta có gom được đủ ý chí lực còn sót lại mà theo đuổi lối sinh hoạt buồn tẻ và có phần "mất hình tượng" đó hay không kìa.

Còn mối tình platonic với một người đàn ông đã để mất hùng phong là cái gì cơ? Xin hỏi kim tinh của anh ta có cao kinh nghiệm bằng mấy người chị em tốt của phụ nữ không? Anh ta có dịu dàng, kiên nhẫn, biết lắng nghe, thấu cảm và biết cách biến bầu không khí ủ dột thành tươi sáng lấp lánh như con bạn thân của phụ nữ không? Nếu anh không có một chiếc Hoả còn có giá trị nào đó đáng thưởng thức, vậy thì anh làm ơn đừng trách móc sự vô cảm, thờ ơ và thái độ ứng phó anh cho qua chuyện của cánh phụ nữ.

Một cô gái từng kể với tôi, việc chồng cô giúp cô rửa bát bị anh em chú bác trong họ tỏ ý rất không hài lòng, vì đàn ông thì không nên đi làm mấy chuyện của đàn bà. Lúc đó, tôi cũng cười và bảo, thì dùng vợ kiểu đó cho nên vợ mới nhanh tã đó. Nếu là gia đình thật sự khá giả thì việc thuê người giúp việc vốn không phải vấn đề gì to tát, cho nên phụ nữ vừa phải đi làm, vừa phải ôm đồm việc nhà là chuyện chỉ xảy ra trong những gia đình mà thu nhập của đàn ông vốn chẳng bằng ai. Người đàn ông biết tôn trọng và chia sẻ với vợ thì có cô vợ đến năm 40 tuổi vẫn còn xinh đẹp và thơm tho, và thông thường còn có kiến thức, có trình độ nhất định, vì có đủ thời gian để tự làm phong phú nội tâm của mình. Ngược lại, những người phụ nữ quá vất vả, quá ôm đồm dù nội tâm có còn giữ được nét mềm mại dịu dàng thì bề ngoài cũng thường trở nên thảm không nỡ nhìn sau chuỗi ngày dài không dám ăn, không dám mặc, vất vả cực nhọc, nhưng lại không phải để tích luỹ cho mình cái gì, mà là để nhường cho chồng cho con được hưởng thụ nhiều hơn một chút.

Nói chung, kiểu phụ nữ giỏi việc nước, đảm việc nhà, ăn ít, tiêu ít, lại còn thông minh, có học thức, biết dạy dỗ con cái, hơn nữa còn thanh xuân vĩnh trú, mãi đẹp như thủa mới về làm dâu là không có thật đâu. Mà lỡ có thật, chả lẽ ông chồng không bị câu bông hoa nhài cắm bãi *ứt trâu làm cho nhục chết?

Thủy nghịch hành ở song ngư khiến tôi có nhiều cơ hội nhìn lại 2 nhân vật đã thường trú ở song ngư rất lâu, Neptune và Nessus, thực ra còn 2007 OR10 nữa, nhưng ngoài chuyện làm mọi thứ thêm luẩn quẩn, bế tắc và dễ đoán trước thì chị gái này chả có tác dụng gì đặc biệt.

Nói chung, Neptune thường đem tới nguồn cảm hứng để ta yêu người, yêu đời và dâng hiến tấm chân tình của mình lên cùng với vô số hành vi làm minh chứng đi kèm, mặc dù, đoạn kết của câu chuyện thường là có một thanh niên phát hiện ra mình lại bị lừa, nhưng rồi nếu có lần sau, lại có người tới lừa gạt tình cảm của ta, xác suất lên tới 99,99% là ta lại nhảy hố mới, vì cái đứa đến lừa ta kia, nó hót thật cmn hay. Đấy là mô tả về Neptune ngày không có Nessus theo đuôi ám quẻ.

Từ khi Nessus theo chân Neptune ở bảo bình rồi đuổi luôn sang song ngư, chúng ta trở nên khó lừa hẳn đi. Không phải vì ta đột nhiên thông minh ra, mà tại vì đám lừa tình xuất hiện ở đây làm ăn không có chút dụng tâm nào cả. Lúc không có Nessus, ta chẳng thấy Neptune có gì là tốt, nhưng khi không cách nào sa hố, chúng ta ngồi ngáp ruồi trong safezone của mình và đôi khi ... ước gì có ai dụ mình chạy ra ngoài, bởi ngoài kia không chỉ có đau thương mà còn có cảm hứng và nhiệt huyết cùng với những thu hoạch ngoài ý muốn. Nhưng vì ngoài kia có đau thương nên đánh chết chúng ta cũng không tự mình chủ động mò ra vô cớ, như thế quá ngu xuẩn, chúng ta kiên quyết chờ ai đó đến lừa mình ra ngoài.

Dù sao, một mầm non khi đã thức dậy và vươn lên, tuy rằng có nhận ra thế giới bên ngoài không chỉ có nắng gió và tiếng chim ca mà còn có sâu bọ, nấm mốc, mưa gió và mấy đứa trẻ ranh đi bẻ cành hái hoa chơi cho vui, nói chung là đầy rẫy nguy cơ, nhưng chỉ cần nó nỗ lực tồn tại, trưởng thành, nó cũng vẫn có thể tự hào khi nhìn lại những gì mình đã làm được.

Nhưng ai bảo thời nay, chúng ta đều ở trong tâm thái bỏ ra thì ít mà muốn thu về thì nhiều, cho nên ai muốn chứng mình là họ yêu chúng ta đều phải đứng trước nguy cơ thu không đủ bù chi, sớm muộn cũng tàn tạ, kiệt quệ. Tất nhiên chiều ngược lại cũng đúng khi ta đi chứng minh tình yêu ta dành cho người khác. Cứ thế, cứ thế, ngay cả việc đi lừa tình người khác cũng được thiên hạ ngày nay làm với một phong cách rất nôn nóng, rất sốt ruột, rất thiếu dụng tâm che đậy động cơ, ý muốn chân thật. Nếu tất cả đều cho rằng người nên cố gắng nhiều hơn một chút là người khác, lý do là để đáp ứng các kì vọng của mình tốt hơn. Đây đúng là loại suy nghĩ rất đáng thả ha ha. Từ việc công ty nên tăng lương và giảm giờ làm, nhân viên nên làm nhiều hơn và đòi hỏi ít đi, cho tới cha mẹ nên làm gì, con cái nên làm gì, chồng nên làm gì, vợ nên làm gì, bạn bè nên làm gì để đáp ứng trông đợi ở nhau, tuỳ theo việc transit Neptune và Nessus đang đóng vào cung nào trên mỗi lá số, chúng ta kì vọng và thất vọng, và chúng ta cũng làm người khác kì vọng và thất vọng. Cho nên sinh hoạt ở khu vực của Neptune và transit Neptune thời nay thường không đem lại cảm hứng sống và động lực sung mãn nữa, mà thường làm ta thấy mệt mỏi và kiệt quệ, mỗi ngày thêm một chút, mỗi ngày thêm một chút. Và cách để cứu một cái cây đang trên đà suy kiệt như trên đã nói, là cắt nụ hoa và ép nó nuôi lá, nuôi rễ, nuôi thân. Điều này không đem lại hy vọng gì cho đời, nhưng nó cứu chúng ta khỏi nguy cơ kiệt quệ sinh lực và sụp đổ tinh thần.

Nói ngắn gọn lại là, bớt những mộng mơ phù phiếm đi và quay về với các nghĩa vụ và trách nhiệm cần làm ngay trong đời sống thực tế. Hãy liệt kê những gì ta chắc chắn phải bỏ ra và những gì ta có thể thu về được nếu làm một chuyện, và đừng hão huyền rằng vì việc đó quá sức ta, cho nên có ai đó phải giúp đỡ ta hoàn thành, chỉ vì đó vốn là một dự định vô cùng tốt đẹp, vĩ đại, cao thượng. Và ngược lại, hãy kệ mẹ, hoặc thậm chí, đôi khi nên mạnh tay hát bài, hãy ngắt một nụ hồng, khi có ai đó gửi gắm kì vọng không thực tế vào ta. Nếu ta không trách một người vì đã làm ta thất vọng, ta cũng sẽ không tự trách mình vì đã làm họ thất vọng. Kinh nghiệm cá nhân của tôi cho thấy, đừng quá xem trọng vai trò của mình đối với cuộc đời của một ai đó, tôi đã từng nỗ lực đáp ứng các loại kì vọng của một số người vì không muốn họ phải thương tâm thất vọng, và sau đó nhận ra việc mình làm được chỉ khiến họ tăng lòng tham và đòi hỏi càng nhiều hơn, ngược lại, họ không hề có ý định thành toàn các kì vọng của tôi, cho dù đôi khi thứ tôi mong chờ nó vô cùng nhỏ nhặt, dễ dàng với họ. Sau khi thương tâm chán thì tôi nhận ra, thương tâm một chút cũng không chết được, và tôi bắt đầu nói không, thậm chí, nói đéo trước các thể loại yêu cầu mà tôi cho là quá phận. Sau đó thì sự thật chứng mình là không có tôi tham gia vào, 90% người trong số họ vẫn sống tốt và rất tốt, trời nhà họ không sụp và đất nhà họ không nứt, tuy rằng họ có phát rồ lên với tôi 1 thời gian. Còn tôi thì bớt được bao nhiêu là việc.

Và sự thật là 10% còn lại kia có vật vã trách móc và trút oán khí lên đầu tôi suốt một thời gian dài, thậm chí còn kể lể, lôi kéo đồng tình, làm ầm làm ĩ, thao túng dư luận nhằm ép tôi quay về với những lề lối cũ, đó là những tháng ngày phiền nhiễu và mệt mỏi thực sự, nhiều lúc muốn buông tay đầu hàng cho rồi, nhưng nghĩ tới viễn cảnh bản thân mình sẽ sụp đổ và chết đi như một miếng giẻ rách sau khi bị vắt kiệt chút giá trị lợi dụng cuối cùng, tôi ngoan tâm giữ lại chút sinh lực và ý chí cuối cùng của mình, kiên quyết không dành cho bất kì ai khác mà chỉ cho việc phát triển những sinh hoạt có lợi cho tôi và ít nhất phải có lợi cho tôi nhiều hơn mà thôi. Nếu một người không thể tự chịu trách nhiệm về cuộc đời của chính mình, vậy thì họ không đáng được giúp đỡ. Cho nên tôi thường xuyên lặp đi lặp lại tự hỏi, nếu người này người kia ruồng bỏ mình, quay lưng với mình, vậy cuộc đời mình sẽ ra sao, nếu đáp án là chả sao, vậy thì yên tâm, mà nếu đáp án là có sao, vậy thì phải mau chóng bồi dưỡng ra kỹ năng, phẩm chất hay thói quen sinh hoạt cần thiết để bảo đảm khi chuyện đó xảy ra thật, đáp án sẽ lại là không sao.

Tôi không cảm thấy hành vi tuyệt tình khi ấy của mình có gì là đúng đắn hay chân lý, nó là một hành động cực đoan, một thứ bạo lực tinh thần không cho người khác chút ít thời gian giảm xóc hay thích nghi nào, và vì vậy nó cực kì không tốt, nhưng lúc đó, nếu không cực đoan như vậy, tôi sẽ chết, hơn nữa còn chết cực kì khó coi. Tôi còn chưa tu đến trình độ có thể vì nghĩ cho người khác mà nhường ra tính mạng của mình. Cho nên lúc đó, thứ tôi thực sự đã kiên quyết vứt đi chính là tình cảm. Tôi đã không chỉ nhẹ tay bấm đi vài nụ hoa của những mộng mơ phù phiếm mà đã mạnh tay chặt bỏ những cành cây rất to, nơi chứa đựng rất nhiều mầm chồi của hy vọng và mộng mơ, nhưng không đem lại hồi báo gì đáng kể mà chỉ dần làm tôi thấy kiệt quệ, hơn nữa còn bởi tôi cũng không còn tinh lực lẫn kiên nhẫn mà chọn cách nhẹ nhàng xử lý từng nụ hoa một nữa. Đó là nơi tôi đã từng dồn vào rất nhiều tâm huyết, tình cảm, nỗ lực, mong chờ. Và tôi cảm thấy mình đã qua được bài kiểm tra của transit Nessus Neptune, chỉ là với một số điểm vô cùng thấp và không có gì đáng tự hào.

Khi Nessus gặp Neptune, tất cả chúng ta đều không được yêu thương nhiều như chúng ta mong muốn, nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta không nhận được một chút tình thương nào, xin nhắc lại, nó chỉ không nhiều như ta mong muốn, trông đợi mà thôi. Lời khuyên chính xác để có được một trái tim khoẻ mạnh qua thời kì của transit này là mong đợi ít thôi, nên bớt lòng tham, và quý trọng những gì mình đang có. Và đây không phải lời khuyên dành riêng cho một ai, cho nên, việc nỗ lực đáp ứng các mong đợi kì vọng không thực tế, phù phiếm, có hoa không quả của người khác cũng là hoạt động cần tránh xa từ sớm. Nhất là khi nó khiến cho ta phải lao tâm lao lực mà không tạo ra được hồi báo gì xứng đáng cho bản thân mình, hồi báo ấy chưa chắc là tiền, nhưng ít nhất nó phải làm ta hiểu biết hơn, thông minh hơn, mạnh mẽ hơn, kiên trì hơn, nhẫn nại hơn, khéo léo tháo vát hơn, nó phải làm giá trị con người của ta tăng lên theo thời gian thay vì giảm sút nghiêm trọng.

Và ta có thể chặn ngang mọi con đường sống thanh cao của nhiều người khác mà không cần áy náy gì, chỉ có một con đường duy nhất ta tuyệt đối không được chặn, đó là con đường để họ được tự thân phấn đấu. Đừng bao giờ có hành động gì chặn mất con đường sử dụng nỗ lực tự thân để thành toàn mộng tưởng, ước vọng, khát khao của bất cứ ai. Chỉ khi ta tự tin vào năng lực tự thành toàn của mình, ta mới thực sự bớt mong chờ sự thành toàn ở người khác một cách tự nhiên mà không âm thầm ôm theo oán niệm. Và lúc đó, chúng ta lại có thể đến bên nhau, quý mến, yêu thương nhau bằng một loại tình yêu không có độc tố bên trong.

Có thể những người mà ta đặt kì vọng và mong đợi họ cũng có tiềm năng thành toàn cho những trông đợi của ta, nhưng trước hết ta phải cho họ đủ không gian và thời gian để trưởng thành một cách khoẻ mạnh. Và một người chỉ có thể trưởng thành thực sự, không trở thành một đứa bé to xác sau rất nhiều năm tháng kiên trì vận dụng nỗ lực tự thân để tự thành toàn cho bản thân mình thay vì dựa dẫm mong chờ.

Lúc đó, mỗi chúng ta sẽ tự thấy yêu mình đến độ, không hề thấy thương tâm khi có ai đó ghét bỏ tấm chân tình của ta trao tặng, ta sẽ thiệt tình và thực lòng mà cảm thấy, nhất định là tại vì mắt nó có đờm.

Và ta sẽ không còn nhìn nhận về transit Nessus Neptune như là những tháng ngày suy sụp, thất vọng và đen tối mà chỉ có thể giới giả tưởng trong ngôn tình hay Hạ Cánh Nơi Anh mới có thể xoa dịu phần nào nữa, mà ngược lại, ta còn phát hiện ở đây cơ hội để học bài học về tự lực, tự cường, tự thưởng thức chính mình, tự tin, tự nương tựa vào bản thân. Và tình yêu giữa người với người sẽ không còn là nương tựa vào nhau, mà là ủng hộ nhau cùng trưởng thành, cùng phát triển như những cá nhân độc lập và tốt đẹp.

Hãy kiên trì theo đuổi con đường trở thành một ta mạnh mẽ hơn, tốt đẹp hơn ta của ngày hôm nay. Muốn có được những gì tốt nhất, trước hết, ta phải trở thành một người xứng đáng có được những gì tốt nhất.

Bởi vì phép màu duy nhất mà Neptune thực sự mang tới, chính là động lực vô tận để mỗi chúng ta thay đổi chính mình.

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2020

Câu chuyện tiền kiếp

Trong các chòm sao trên bầu trời, có dòng sông nghiệp Eridanus, một chòm sao của Nam bán cầu. Các fixed star của Eridanus đem lại 2 loại cảm giác, quen thuộc hoặc xa lạ đối với một nơi chốn, việc làm, kỹ năng, con người, nhưng mỗi khúc sông của Eridanus lại có mức độ quen và lạ khác nhau khá nhiều. Eridanus ở Song Tử và đoạn cuối Kim Ngưu liên quan đến những gì mà ta vừa mới làm quen trong đời này, độ mới mẻ tầm như ngôn ngữ thứ 2 ngoài tiếng mẹ đẻ, thường liên quan tới khả năng thích ứng của con người trong hoàn cảnh mới, khi họ đang biến lạ thành quen. Eridanus ở đầu và giữa Kim Ngưu thì "cũ" hơn một chút, nó tương đồng với cảm giác mà ta gọi là quen dạ, giống như việc dân ta quen ăn cơm mà dân Âu Mỹ lại quen ăn bánh mì. Không nói về khía cạnh một món ăn dễ hấp thu đến đâu, ngon đến đâu, sự khó thích ứng nếu phải thay đổi nguồn thực phẩm khiến nhiều người đầu hàng từ bỏ việc chuyển tới một nơi xa. Khúc quanh của con sông nghiệp ở khoảng 20 độ Kim Ngưu là nơi dòng chảy của nó chuyển hướng dần đi xa đường hoàng đạo, báo hiệu hiện tượng một thói quen lặp đi lặp lại đã đủ chín muồi để tạo thành bản tính, hay như Phật gọi, là thường nghiệp. Cách nói nôm na của dân ta là một thói tật nào đó đã ăn vào máu. South node của Pluto nằm ở khúc sông này.

Người Trung Hoa nói: "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời", lúc này, thói quen đã trở thành rất khó sửa, và muốn sửa nó là phải động chạm đến bản ngã, đến cái tôi. Có lần, tôi phân tích cho 1 thanh niên về việc các thói quen xấu của thanh niên đã đem lại cho cuộc đời thanh niên bao nhiêu trắc trở, gian nan không đáng, thanh niên nghe rất cẩn thận, chăm chú, sau đó tung ra 1 kết luận rất cô đọng, hàm súc rằng: "thôi chị ạ, cái số em nó thế rồi!" Well, người Tây Tạng nói: "gieo tính cách gặt số phận", ngẫm cũng không sai. Cho nên Phật giảng Kinh Vô Ngã Tướng như là một nhận thức căn bản về sự thật để con người từ đó tìm đường thoát khổ.

Đi xa dần về hướng Bạch Dương, Song Ngư (ngược vòng Hoàng đạo), Eridanus càng lúc càng nói về những thói quen đã được thành lập từ thời điểm xa xôi hơn, có thể là trong các kiếp trước. Mức độ ăn sâu bén rễ nói kiểu nôm na của các cụ ta là tận xương tuỷ. Không biết có ai trong số các bạn từng mơ những giấc mơ trong đó có những người mà ta thấy quen thuộc cực kì nhưng tỉnh dậy nghĩ mãi không nhớ ra được đó là ai, hoặc ngược lại, mơ gặp bạn bè người thân nhưng cảm giác về họ lại rất xa lạ. Đó không phải là ảo giác, rất có khả năng hiện thực và các danh phận cùng quan điểm của ta khi tỉnh ngủ mới là ảo giác. Tôi từng có một người bạn thân, chúng tôi chơi với nhau từ năm tôi học lớp 4 tới tận hết đại học, sau đó vì càng ngày càng không có tiếng nói chung nên gián đoạn liên lạc, thế nhưng nếu tự hỏi mình, cô ấy là một người thế nào? Tôi, nghĩ không ra!!! Tôi không hiểu được sự cả nể của cô ấy, không hiểu được những phút yếu đuối của cô ấy, tôi cũng không hiểu mỗi khi cô ấy phát cáu, càng không hiểu cái cách cô ấy đã suy nghĩ trước khi thoả hiệp với hiện thực. Tất cả những gì mà tôi đã làm trong thời gian chúng tôi quen nhau là cùng vui chơi trong những lúc có thể vui chơi được và nghẹn họng nhìn trân trối mỗi khi cô ấy làm ra một hành động gì đó ngoài dự đoán của mình. Ngược lại, tôi có 1 người bạn không thân lắm, nhưng trước khi gặp cô ấy lần đầu tiên, thậm chí tôi còn nằm mơ thấy cô ấy, trong mơ, đó là 1 người đàn ông ngăn nắp lượng lệ và đẹp trai, tự tin ngạo mạn và nhìn đời bằng nửa con mắt, tuy không biết tên là gì nhưng tối biết đó là người quen, chúng tôi đang "chơi trốn tìm", tức là anh ta đi tìm tôi còn tôi thì không muốn gặp cho lắm. Cảnh trong mơ là chúng tôi gặp mặt trên đường và đi lướt qua nhau, ngược chiều, tôi biết anh ta đang đi tìm tôi nhưng tôi thậm chí không trốn không chạy, tôi cứ đứng đó và biết chắc anh ta sẽ không nhìn thấy vì bộ dạng của tôi nhìn quá xoàng xĩnh, anh ta không thèm để vào mắt, anh ta không tin vào sự tồn tại của nội hàm ẩn trong vỏ bọc thấp kém. Sau đó chúng tôi gặp nhau trong 1 cửa hàng ngoài đời thực vì cùng tới đó tìm sách, thậm chí còn bắt chuyện và tranh cãi nhau mấy câu, và lúc đó cô ấy không thèm để tôi và lý luận của tôi vào mắt thật.

Quay lại với chủ đề cũ hơn, không phải tôi lười tìm hiểu bạn thân của mình, mà tôi thực sự không thể nào hiểu được luôn! Suốt mười mấy năm làm bạn, tôi đã phải nghĩ đến đau cả đầu. Trong khi tất cả những gì cần làm không phải là ỷ vào mình thông minh rồi đoán tới đoán lui mà là bớt tỏ ra cường thế và lắng nghe nhiều hơn, tôn trọng nhiều hơn. Muốn hiểu một người, vậy hãy để cho họ được là chính họ, chúng ta chỉ cần quan sát họ và ghi nhận mọi sự như nó đang xảy ra là được rồi, đừng có áp các mong đợi và kì vọng của ta lên họ mà hãy xem ta có thể phối hợp với họ ra sao, trước lạ rồi sau sẽ thành quen. Đó là thông điệp tổng hợp dành cho toạ độ Vulcan địa tâm và nhật tâm của tôi, một đề bài cần phải được giải xong để tìm ra chương trình bồi dưỡng tâm định đúng đắn, nhưng tôi cũng đã mất rất nhiều thời gian để nghe thủng được thông điệp đó. Và việc hiểu ra được điều này có liên quan tới việc "gặp lại cố nhân" mà tôi nói ở trên. Tôi thậm chí chẳng cần phải làm gì đặc biệt thì cũng đã đoán đúng 99% tâm tư, ý tưởng, phản ứng của cô bạn mới quen, thực sự có 1 tiếng nói bên trong tôi gọi đó là những trò nhàm chán.

Ngược lại, cô ấy thường xuyên không biết tôi nghĩ gì hay cảm thấy thế nào, thường tặng tôi những thứ mà cô ấy tưởng tôi thích, làm những việc mà tưởng là tôi sẽ tán thưởng. Tôi chỉ là một hình tượng được cô ấy dựng nên và cẩn thận đối đãi, nhưng chưa bao giờ tham khảo ý kiến của tôi về công trình này xem tạo hình của nó có chính xác không? Tôi thì biết chính xác hình tượng cô ấy dựng cho tôi trông nó như thế nào, cho nên tôi thậm chí có thể biểu hiện giống hệt như nó để xem cô ấy kích động một thể. Tôi cũng kiểm tra phán đoán này của mình để biết chắc nó không phải một ảo giác vĩ cuồng bằng cách biểu hiện ra đúng như thế xem sao. Sau khi giám định hoàn tất, tôi lại show true color bình thường. Tôi nghĩ đến giờ cô ấy nếu nghĩ lại sẽ vẫn còn thấy hoang mang không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Tôi nói với học viên của tôi: "Có lẽ trong nhiều đời nhiều kiếp, chị và cô ấy có quan hệ rất gần gũi thân mật cho nên mới hiểu nhau được đến mức như vậy. Và trong mối quan hệ đó, cô ấy dựa dẫm chị về mặt tinh thần, còn chị dựa dẫm cô ấy về mặt vật chất!" Có bạn đoán kiếp trước 2 người là chị em ruột, một người lấy chồng giàu, một người lấy chồng nghèo, cô lấy chồng giàu cảm thấy ưu việt hơn cô lấy chồng nghèo. Có bạn đoán hai người đời trước là vợ chồng, kiểu chồng chúa vợ tôi. Những giả thuyết đó không tạo cảm giác ring a bell. Thực ra bản thân tôi cũng thử dựng một kịch bản cho tiền kiếp của mối quan hệ này và tình cảnh mà tôi vẽ ra được là vương tử và hoạn quan thiếp thân hoặc thiếu gia tài tình hoa tâm phong lưu phóng khoáng và nha hoàn thiếp thân thông minh lanh lợi, không đính kèm chức năng thông phòng, vì nha hoàn bị xấu gái. Về cơ bản, tôi tin chắc cô nàng này trong nhiều đời trước phải là đàn ông, hơn nữa tuyệt đối là tay ăn chơi mà ngôn tình thời nay hay mô tả là thứ yêu nghiệt, một mẫu hình ăn mạnh Tham Lang nếu miêu tả theo kiểu tử vi. Nếu nha hoàn mà xinh đẹp một chút chắc là toang lâu rồi vì thiếu gia thực nhan khống, nhưng dù sao thì nha hoàn cũng không đủ tiêu chuẩn để làm người trong mộng của thiếu gia, nhưng xấu gái thế mà vẫn được thiếu gia tình nguyện phát tiền tiêu vặt hậu hĩnh cả đời thì khả năng hiểu và chiều thiếu gia không phải cao bình thường. Trong đời này, mỗi khi cô ấy đã khùng lên thì tất cả những người xung quanh bó tay, chỉ có tôi là thuận mao được. Tôi cho rằng kỹ năng này ra đời không phải do tình yêu mà do sức ép sinh tồn luyện ra, hơn nữa phạm vi áp dụng cực kì hẹp. Mặc dù phải thừa nhận 1 điều rằng em gái này manly hơn nhiều thanh niên có nhiễm sắc thể XY ngoài kia, và lý do đời này sinh ra là con gái tuyệt không phải bản tâm của cô em muốn thế mà tôi mạn phép đoán là do nghiệp quật. Hoặc có thể tại hội đồng đầu thai xét thấy thành phần này mà tiếp tục làm giai thì tai hoạ quá sâu xa rộng khắp gì đó.

Nói chung, cuộc gặp đó khiến tôi ý thức được rằng sự hiểu biết của tôi về 1 người khác có thể sâu sắc đến mức nào, bất chấp các quy luật bình thường của tâm sinh lý con người. Nhưng đấy chỉ là có thể, và nó là trạng thái chỉ bắt đầu chịu tăng điểm kinh nghiệm khi tôi thu liễm bớt tính tình của mình lại và đặt nhu cầu, tâm tư, nguyện vọng của một người khác lên một vị trí rất cao so với các nhu cầu, tâm tư nguyện vọng của chính mình. Trong trạng thái đó, tất cả những gì tôi có thể làm là thuận theo tâm ý của đối phương và nỗ lực tìm ra một phương án vẹn cả đôi đàng, win win, song thắng để đối phương được vừa lòng mà bản thân mình cũng không đến nỗi lạc mất mục tiêu, hy sinh nguyện vọng. Đó là 1 trạng thái vô cùng ức chế, dồn nén và không cam tâm tình nguyện, chỉ hài hoà ở bề nổi, cho nên khi không bị dồn ép thì tôi bung lụa theo hướng hoàn toàn ngược lại và bắt đầu võ đoán, ngang ngược, tự biên tự diễn giống hệt kiểu người mà tôi từng thấy phiền nhưng cứ phải dính mắc vào. Và thế là tôi không thể hiểu được một người mà tôi đã bầu bạn suốt mười mấy năm trời, hơn nữa đối xử với tôi khá tốt.

Đó là một diễn biến phập phồng luân chuyển lúc to lúc nhỏ của cái tôi, giống hệt như một ngôi sao không ổn định đang chuẩn bị nổ tung trong vũ trụ, nó sáng rực lên, rồi lại mờ đi, rồi lại sáng rực lên, cho tới khi nó nổ tung, sáng chói và rồi lu mờ vĩnh viễn. Thủy tinh của tôi gặp một fixed star như thế, Foramen của chòm Carina. Để bạn dễ nắm bắt được vấn đề hơn, tôi sẽ lý giải cho bạn 1 chút, một ngôi sao phập phồng bất ổn ở Carina có thể tùy lúc mà thúc đẩy người chịu ảnh hưởng của nó đem tới chiến tranh hoặc hòa bình. Họ có lúc muốn làm giảo gia tinh, lại có lúc muốn trở thành người giữ gìn hòa khí và trật tự. Nói chung, nhất niệm thành ma nhất niệm thành phật chính là để chỉ cơn hấp hối của những ngôi sao. Lạc đề một chút, Betelgeuze, ngôi sao khổng lồ đỏ ở vai Orion mà nhật thực song tử cự giải 2020 sắp tới sẽ tiếp nhận và khuếch đại ảnh hưởng cũng đang ở trạng thái phập phồng bất ổn như vậy.

Tất nhiên là hiện giờ thì tôi đã cạch, không dám chơi quy ước tính cách cho bất cứ ai nữa, nếu không thì ngày nay đã chẳng có blog và group Học Chiêm Tinh. Và tôi cũng nhận ra, tôi hoàn toàn có thể vận dụng bộ chương trình quan sát tìm hiểu tâm tình nguyện vọng của 1 người để chiều họ, dỗ họ, quan tâm họ, dẫn đường họ, có thể vì kiếm lời, có thể vì thiện cảm, nhưng tuyệt không phải vì bị bức ép mà là vì bản thân tự nguyện hoàn toàn. Nếu người ta đã cho ta thứ ta muốn thì ta nên có lòng cảm kích và tự nguyện báo đáp mới phải, nếu họ thực sự không cho ta được thứ gì đáng kể, vậy ta có thể từ chối nhận rồi phủi mông chạy lấy người chứ không cần ở đó xoắn xuýt lên án làm gì. Nhưng loài người nói chung thường không tiêu sái dứt khoát được như vậy, cái này cũng muốn, cái kia cũng muốn. Muốn người ta giúp mình một chuyện thật to, rồi lại muốn người ta coi đó là chuyện rất nhỏ... v.v...

Tóm lại, có những thứ trước kia đem bán thì bây giờ tôi cho không, và những thứ trước đây vẫn thường được tôi cho không thì bây giờ tôi đem bán. Tôi thấy kết quả không tệ. Tất nhiên, nó không phải một phép nghịch đảo máy móc, mà là vì trước kia tôi bán thứ tôi thích bán và cho không thứ tôi thích cho không, không tham khảo ý kiến của bên nhận. Hiện giờ tôi ưu tiên bán những thứ mà ít nhất về mặt khách quan có bảo đảm là có người chịu mua vì họ cảm thấy muốn hoặc cần, ví dụ Video bài giảng, và cũng cho tặng những thứ mà chắc chắn phải có người thích, nhưng không tạo ra gánh nặng cho sinh hoạt bình thường của mình. Nói chung, tôi đã biết tôn trọng thế giới khách quan hơn, không còn sống quá tự mình, logic tự thành một bộ nữa.

Tuy rằng vì không quen bán lắm nên thi thoảng lại sa đà vào vừa bán vừa cho, và vì không quen cho không lắm nên cách cho tặng một số thứ nó cũng thường hơi thiếu tiêu sái, phóng khoáng. Nghe cũng đến là lùng bùng lẫn lộn phải không? Well, tôi không nhầm là được rồi, dù sao đây cũng là bài tập về nhà riêng của tôi.

Và kinh nghiệm tham gia 2 kịch bản và được trải nghiệm thử tất cả các vai đối lập trên kia đã kể làm tôi ghi nhận và tin tưởng rằng, bi kịch chôn dấu ở toạ độ của Pluto không chỉ là nỗi đau, mà nó còn bao hàm những nguyên liệu cần được tinh lọc lại để trở thành món quà, thiên phú, khả năng. Ít nhất, nó sẽ gợi ý khá nhiều cho cách giải quyết những vấn đề sinh ra ở những hành tinh có toạ độ liên quan tới các Nebula, sao lùn và lỗ đen, và thực thà mà nói thì, những toạ độ này nó nhiều đến mức ... kiểu gì mỗi chúng ta cũng đều dính hết, chỉ khác nhau là dính ít hay nhiều.

Pluto thiên bình sa đà vào bi kịch từ xu hướng nhận thức thế giới thiếu khách quan, tự bất công và không chịu chấp nhận mức độ có qua có lại hợp lý. Pluto bò cạp thường sa đà vào bi kịch vì xu hướng thiếu nhẫn nhịn, thiếu kiểm soát, thiếu kìm chế, ham hưởng thụ, không tôn trọng quyền lợi chính đáng của người khác. Pluto nhân mã thì thiếu tập trung, thiếu khả năng làm đến cùng và chuyên tâm vào 1 mục đích duy nhất, phân tán nguồn lực nên không gom được sức mạnh đủ đầy để đột phá trở ngại. Và Pluto nào thì cũng gặp bi kịch chỉ vì cái tôi quá to nên làm gì cũng thấy vướng đầu vướng đuôi. Ví dụ như tôi trước kia, khi bung lụa thì phán đoán trở nên không khách quan, còn khi giữ được phán đoán đủ khách quan thì bản thân lại thấy uất ức khổ sở muốn chết đi được.

Bởi vì trạng thái đó sinh ra từ sự ép uổng, không phải cam tâm tình nguyện.

Còn vì sao có mỗi chuyện nhìn nhận thế giới như nó vốn là, thay vì như mình muốn nó là, mà cũng phải chờ ép uổng mới chịu làm thì chịu! Cái này thì chỉ có Pluto thiên bình mới có thể ít nhiều hiểu được cảm giác của tôi khi ấy, ý tôi là hiểu tâm trạng, chứ biểu hiện của Pluto vốn không có logic mẹ gì cả. Nó đơn giản là một thói quen không tốt chuyên tạo quả là phốt đã bị dính chặt với cái tôi nên nếu muốn sửa lại nó thì cảm giác như thể muốn mạng vậy.

Ở một mức độ, nó như thể tâm trạng của một người bị thương phải đưa ra quyết định cưa chân để giữ mạng sống. Nếu cưa chân, ta trở thành một tồn tại không hoàn chỉnh, có khuyết tật nghiêm trọng trên hình thể lâu dài. Nếu không cưa chân, ta có thể chết đi như một con người hoàn chỉnh không thiếu miếng thịt nào. Và ta không muốn chết, cũng không muốn mất chân.

Và bây giờ thì tôi có thể thông cảm với những ai chưa vượt qua được chiếc hố ở toạ độ Pluto của họ vì kinh nghiệm bản thân cho thấy, vượt hố ấy thực sự không dễ dàng. Nó không đơn giản chỉ là nhìn lại 2 kịch bản mình từng tham gia rồi tự hỏi. Nó còn là những ngày cảm tưởng như ta trơ mắt nhìn chính mình đang trượt dài xuống một chiếc hố sâu hun hút mà tất cả những ai đi qua đều nghe không thấy tiếng ta kêu cứu, hoặc họ nghe thấy và đến gần nhưng không phải để kéo ta lên mà để đạp thêm 1 phát cho ta xuống đáy lẹ hơn.

Trước khi một Nebula, sao lùn hay lỗ đen hình thành, một ngôi sao khổng lồ đỏ phải bùng nổ và sụp đổ vào lõi của nó. Ngã mạn của con người cũng phải trải qua giai đoạn bành trướng rồi sụp đổ như thế để bước sang một hình thức tồn tại mới. Mờ nhạt hơn, âm thầm lặng lẽ hơn, với một vẻ đẹp khác lạ độc đáo nhưng khó lòng phát hiện hơn.

Giống như vẻ đẹp của những tinh vân trên bầu trời kia vậy!

Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Vertex và duyên nợ

Kiêm gia thương thương
Bạch lộ vi sương
Sở vị y nhân
Tại thuỷ nhất phương
---Kinh Thi---

Đây là trích đoạn một bài thơ tình ý nhị trong Kinh Thi, khi sương trắng đọng thành giọt trên bờ cỏ lau xanh xanh, đó là cảnh tượng của một buổi sớm mùa thu, bao lạnh. Có một thanh niên lại không sợ lạnh mà ra bờ sông đứng hứng gió, đôi mắt trông mong nhìn sang bờ bên kia, vì người mà thanh niên thầm thương đang ở nơi nào đó xa xa ngăn cách bởi con sông trước mặt. Đôi bờ tuy là không cách quá xa, nhưng dù thanh niên đi ngược hay đi xuôi theo bờ bên này thì đều không cách nào sang được. Có lẽ con tim thanh niên đủ nóng bỏng để bất chấp cái lạnh của gió sông lồng lộng buổi sáng mùa thu mà ra bờ lau đứng ngóng, nhưng cái đầu thì chưa đủ nóng để xúi anh nhảy xuống nước thử bơi sang bên kia bờ.

Cảm nhận về khoảng cách không thể rút ngắn, không thể lấp đầy giữa mình và người mà mình yêu thích, thưởng thức, quyến luyến, nhớ mong, càng giãy dụa càng mắc kẹt trong những lực cản của hiện thực không cách nào vượt qua, xích gần hơn thì quá khó, mà tự kéo dài thêm khoảng cách thì lại không thể cam lòng là một nỗi đau muôn đời mà thời nay thường được định nghĩa rằng hữu duyên vô phận.

Một cách mông lung, hoặc một cách minh bạch tùy thuộc nhận thức cá nhân, con người cảm nhận được rằng, có một loại trói buộc, như thể một sợi dây bền chắc quy định phạm vi hoạt động của họ, họ chỉ có thể gặp gỡ, gần gũi, tiếp cận những người trong phạm vi hoạt động được cho phép đó, vì vậy, cũng chỉ dễ nên duyên với những người sinh hoạt trong cùng một lĩnh vực cuộc sống giống như họ. Ở trong lĩnh vực phù hợp với mình, chúng ta tung tăng như cá gặp nước, ở trong lĩnh vực không thích hợp, tình huống tệ nhất là như cá mắc cạn, hoặc ít ra thì cũng có cảm giác bó tay bó chân dẫn tới bó toàn thân. Như trong ví dụ trên, có lẽ chính bản năng sinh tồn của thân thể không đồng ý cho thanh niên nhảy xuống sông, cho nên thanh niên mới đi ngược đi xuôi 1 cách bất lực trên bờ, không biết phải làm sao mới tốt.

Nhưng con tim của loài người thì có vẻ hoàn toàn không muốn thoả hiệp với bộ quy tắc hành động chung này, cho nên mới có thanh niên nọ ra bờ sông đứng hứng gió lạnh sớm mùa thu, vì con tim thôi thúc thanh niên tìm kiếm 1 giải pháp thông minh cho vấn đề, cho nên câu chuyện về Romeo và Juliette mới làm nhiều người thổn thức, thương cảm (chủ yếu vì giải pháp của đôi trẻ nỗ lực nghĩ ra thực sự ...thiểu năng trí tuệ quá mức). Không có duyên phận là một loại khoảng cách rất trêu ngươi giống như đôi bờ sông, không đến mức cách xa nhau ngàn trùng, nhưng vĩnh viễn cũng không tìm thấy giao điểm. Có một số người mà chúng ta có thể gặp, có thể nhìn thấy, có thể thưởng thức, động tâm, yêu thích dễ dàng, nhưng muốn tiến lại gần họ thêm một bước thì ngàn khó vạn khó. Nếu họ không thương ta, vậy tình hình còn dễ nói, nếu như họ cũng thương ta, vậy mới thật sự là ... thương mà không giúp được gì.

Trong tác phẩm Con Hủi, 1 chàng trai quý tộc đem lòng yêu cô gia sư nghèo, vượt qua mọi rào cản, cuối cùng thuyết phục được gia đình chấp thuận cho 2 người làm đám cưới, nhưng đó là lúc cô gái nhận ra, mình có thể nhờ hôn nhân mà trở thành 1 quý tộc trên danh nghĩa, nhưng lại không cách nào làm giới thượng lưu quên đi xuất thân nghèo túng của mình và mở lòng tiếp nhận mình vào vòng xã giao vốn coi trọng huyết thống và xuất thân. Trong xã hội thượng lưu, cho dù cô xinh đẹp, ăn vận điểm trang lộng lẫy quý giá bước vào các buổi vũ hội, trong mắt giới thượng lưu cô vẫn chỉ là 1 con hủi bị xa lánh, ghét bỏ, thậm chí ghê tởm. AC song ngư, kim song ngư, Neptune song ngư và cả Sun song ngư đều dislike this. Tôi không nhớ tác giả quy kết cho nữ chính cấu trúc chiêm tinh nào, vì tôi đã đọc tác phẩm này từ rất lâu trước khi học chiêm tinh, nhưng cảm nhận những làn sóng thiện ý và ác ý từ bầu không khí chung là một từ khóa đậm chất song ngư, nếu không có một tinh thần thép, chỉ riêng bầu không khí đầy kì thị từ cộng đồng thôi cũng đủ khả năng làm một người nhạy cảm sụp đổ.

Có thể nói, nam chính vì tình yêu đã nỗ lực cưỡng cầu, bất chấp các loại lực cản, khoác lên cho người yêu của mình gấm vóc lụa là, châu báu trang sức, thậm chí cả một tước hiệu tôn quý, nỗ lực kéo người yêu của mình từ giới bình dân địa vị thấp kém vào thế giới hào nhoáng của mình. Nhưng toàn bộ giới thượng lưu không một ai có ý định thoả hiệp, kiên quyết không vì vẻ ngoài đã trở nên hào nhoáng của nữ chính mà thừa nhận cô là đồng loại. Mặc dù tôi cho rằng có 1 sự đố kị không hề nhẹ đã quyết định xu hướng kì thị này, vì nam chính không chỉ là quý tộc mà còn là 1 quý tộc giàu có, lượng vật chất mà anh có thu hút lực chú ý của cả thành phố vào con chim sẻ nhỏ mà anh muốn biến thành phượng hoàng. Nếu thần kinh nữ chính cũng thô như Scarlet O'hara trong Cuốn Theo Chiều Gió thì cô đã có thể ngồi xổm trên dư luận mà vui sống và không bị sự ghẻ lạnh đánh bại, nhưng hẳn là trong trường hợp đó, cô cũng không có được nét duyên của một trái tim tinh tế, nhạy cảm và kiêu hãnh đã cầm tù thành công trái tim nam chính, và giới thượng lưu cũng không rảnh để mà kì thị cô. Tình đời chính là trái ngang như vậy đó. Cho nên cuối cùng, họ chỉ là suýt đến được với nhau mà thôi.

Và phần mà cổ tích không nhắc tới là, Cinderella là 1 thiếu nữ quý tộc nghèo, còn bà mẹ kế có 2 cô con gái riêng của nàng thì giàu, tuy rằng 3 vị đó chỉ mượn 1 cuộc hôn nhân mà thành quý tộc nên hành xử cực kì kém sang, nhưng quan trọng là, bố con Cinderella có tiêu tiền của bà vợ mới cho nên há miệng mắc quai, có tức cũng phải nhịn. Và con đường để giai cấp bình dân bước chân vào giới thượng lưu ở châu Âu thời ấy chính là được đắp bằng rất nhiều tiền, nguyên nhân là tại nhiều vị quý tộc thời ấy uổng có dòng dõi tôn quý nhưng thường nghèo đến nỗi chả còn gì trong tay ngoài cái lâu đài và chiếc gia huy.

Thế tức là, chiếc cầu qua sông sẽ được bắc, bến đò sẽ được mở, nếu dân ở 2 bờ có nhu cầu họp chợ với nhau, còn nếu chỉ có mỗi 1 thanh niên vô danh tiểu tốt đang đơn phương cô thôn nữ ở bờ bên kia nên mỗi ngày đều ra đứng bờ lau thì dân của 2 làng cũng lười quan tâm, thậm chí nếu vì tương tư mà bỏ bê việc ngoài ruộng đồng thì còn được cha mẹ họ tộc ra tối hậu thư, ra lệnh cho anh ngưng thương nhớ ngay lập tức. Đừng có drama, thất tình không chết được đâu, mất mùa mới đói chết, cả làng said.

Để cưỡng cầu trong tình duyên, mỗi người cần kích phát ra một năng lượng cực kì lớn để vượt lửa sang sông, nhưng năng lượng quá lớn này nếu không thể kiểm soát tốt hoặc không được định hướng một cách khôn ngoan thì rất có khả năng sẽ dẫn tới đủ loại xung đột, đổ vỡ, mâu thuẫn không thể điều hòa. Đó là lý do Romeo và Juliette thì chết còn hôn nhân của Thúy Vân với Kim Trọng lại được bảo vệ dù rằng 2 người đó vốn chẳng yêu nhau. Khi người ta không nóng đầu đến trình độ bất chấp bộ quy tắc chung bao gồm tất cả các hình thức luật thành văn và bất thành văn vốn được tạo ra để bảo hộ lợi ích của nhiều cá nhân trong một cộng đồng chung nhất có thể, đương nhiên họ sẽ được quy tắc bảo vệ, nhưng đồng thời, cái giá là họ tuyệt không được phép làm ra những chuyện vượt quá phận sự. Bởi vì, khi một tổ chức chính mình suy yếu, mục nát, tàn lụi, toàn bộ các cá thể có quyền lợi thiết thân gắn chặt với nó đều bị vạ lây. Dưới cái tổ bị lật úp không có quả trứng nào lành lặn.

Một trong những ví dụ tiêu biểu cho loại lực lượng bảo hộ và ràng buộc này là cơ chế gia tộc cùng các loại gia quy trong xã hội phương Đông. Một gia tộc có phồn vinh, phát triển hay không phụ thuộc khá lớn vào mức độ hợp tình hợp lý của các loại gia quy và khả năng kiên định giữ gìn nó của mỗi thành viên trong gia tộc. Nếu nội dung của gia quy có vấn đề lớn, việc gia tộc giữ được hương hỏa hay không cũng đã khó nói. Nếu gia quy được tính là tốt, vậy thì thái độ dung túng vi phạm chính là điềm báo rối loạn cương thường. Và chắc không ai trong chúng ta xa lạ với những cụm từ kéo cả họ ra đánh, gọi cả làng ra bênh, cho nên họ nhà ai lắm tráng đinh thì khi xưa đúng là có thể đi ngang trong làng, như vậy trong gia giáo mà không có thêm điều khoản trọng nam khinh nữ hơi phí. Thời nay thì mọi sự đã khác, nói dại, nếu gặp đầu gấu đuổi đánh, gọi 113 khéo còn nhanh hơn chờ bố và em trai tới cứu. Vậy nên, bản chất của quy tắc và ràng buộc không phải là nhất thành bất biến, nhưng sẽ chỉ điều chỉnh theo nhu cầu của số đông, và mỗi cá nhân đủ thông minh đều phải nương theo những biến hoá hợp thời này để tìm đường chạy theo tiếng gọi của tình yêu cho an toàn. Đừng nuôi ý nghĩ kì lạ rằng cả cộng đồng sẽ bị ánh sáng của chân ái thanh tẩy, bị tình yêu cảm động đất trời của mình cảm động sau đó dốc sức ủng hộ duy trì bất chấp lợi ích thiết thân của chính họ.

Quay lại với chủ đề duyên nợ của chúng ta, có lẽ nhiều bạn đã biết, tôi theo trường phái dùng trục vertex để luận về duyên nợ của con người nói chung, và trong câu chuyện duyên nợ này, vertex chỉ ra cách xây dựng, củng cố hoặc làm yếu những ràng buộc thiên về vật chất, còn anti vertex chỉ ra cách xây dựng, củng cố hoặc làm yếu những ràng buộc thiên về tinh thần, hoa mỹ một chút, anti vertex cung cấp những gợi ý về cách thức có thể làm 2 trái tim xích lại gần nhau, cộng hưởng, đồng điệu, sinh ra cảm giác lưu luyến không muốn xa rời hoặc trở nên nguội lạnh, thờ ơ. Trái tim là khái niệm tiếp cận với ý thức chủ quan và tinh thần, tình cảm của mỗi chúng ta nhiều nhất. Hai tọa độ vertex và anti vertex đối xứng nhau qua tâm của lá số, thể hiện một mối quan hệ xung đột đồng thời có thể bổ trợ cho nhau. Và nếu anti vertex chỉ thị cách tạo ra ràng buộc giữa những trái tim thì vertex lại chỉ thị cách tạo ra ràng buộc giữa vật chất và thân xác nói chung.

Nói cách khác, tọa độ anti vertex là nhân tố quan trọng quyết định trái tim bạn muốn đi đâu, theo ai, còn vertex có thể quyết định thân thể bạn phải ở đâu, cùng ai, ít nhất là đến khi bạn tìm ra cách thức để sự dịch chuyển mà bạn mong muốn không làm bạn chết thẳng cẳng hoặc thương cân động cốt. Tất nhiên khi con tim muốn vào nam theo gấu mà tấm thân lại bị lôi ra bắc theo kế hoạch của công ty chẳng hạn, vậy thì con tim ta sẽ phải chịu cảm giác giằng xé. Nhưng sự thật cho thấy, không lấy được người mình yêu thì không thể sống nổi thường thường chỉ là ảo giác mà trái tim phóng đại ra để thôi thúc chúng ta tìm cách chiều nó, nhưng không có gì ăn liên tục 1 tuần, khả năng rất cao là chúng ta đã ... cận kề cái chết, theo đúng nghĩa đen của từ.

Nhưng các tình thánh như Romeo và Juliette quyết không sợ.

Cho nên người ăn bữa hôm lo bữa mai thì thực lòng không có tâm tư đâu mà trăn trở về đề tài duyên phận, họ chỉ quan tâm làm gì, ở đâu mới dễ kiếm ra tiền, chỉ có mấy thanh niên văn nghệ nhiều thời gian rảnh để mơ mộng như cô bé Juliette 13 tuổi mới có thể đứng trên ban công mà than thở rằng: "Ôi Romeo, tại sao chàng lại là Romeo cơ chứ?"

Người phụ nữ trong xã hội phong kiến trừ phụ nữ nông dân và làm tiểu thủ công nghiệp, hoàn toàn không có năng lực tự chủ về kinh tế, họ không làm ra của cải vật chất, cho nên ở nhà theo cha, xuất giá theo chồng, chồng mất theo con trai, đàn ông đặt đâu phụ nữ phải ngồi đó, bất kể trong lòng cô ta nghĩ thế nào. Trong một bối cảnh như vậy, nếu vertex của cô ta ở nhân mã, vậy thì chồng bảo đi về hướng đông, cô ta không dám đi hướng tây - nếu vertex của cô ta ở cung 7, vậy thì cha mẹ đặt đâu con ngồi đó, bảo cưới ai là cưới người đó, không cho li dị thì dù chồng có thế nào cũng phải bấm bụng mà ở lại, thậm chí chịu đựng, và chồng hay con cô ta muốn cô ta kết giao với ai, chĩa mũi nhọn vào ai thường chỉ cần nói một câu, dám không nghe thử xem!!!

Sự lệ thuộc tâm lý ở chỗ vertex, bắt nguồn từ sự lệ thuộc về vật chất. Nó là một cơ chế được bật lên một cách tự nhiên như một thói quen thâm căn cố đế ăn sâu đến tận xương, để con người phối hợp về tâm lý mà thuận theo và đặt nhiệt tình vào việc gắn kết chặt chẽ với những hoàn cảnh, con người có thể nuôi sống, che chở, bảo vệ họ. Giống như một cái cây, phải bám rễ xuống mặt đất mới có thể tìm được nền tảng cho sự tồn tại lâu bền của chính mình. Khi cái cây bị động chạm, miễn là không tổn hại cái rễ cái lớn nhất, dài nhất, vài mẩu rễ con bị đứt không phải là vấn đề gì lớn lao. Nhưng nếu cái rễ lớn nhất, cung cấp nhiều nhựa sống nhất của một người bị chặt đứt, cuộc đời có thể trở nên điêu linh một cách đáng sợ.

Theo bạn vỡ tim (trái tim tan nát) đáng sợ hơn hay vỡ nợ đáng sợ hơn?

Trong thực tế, số lượng thanh niên có thể sống ngông nghênh tuỳ tính, muốn tiêu bao nhiêu tiền thì tiêu, muốn ở đâu thì ở, muốn lấy ai thì lấy như Rhett Butler không nhiều, ngay cả khi chúng ta đã độc lập kinh tế với cha mẹ, số lượng đường sống cho ta cũng không phong phú đến mức có thể tuỳ tiện chọn bừa theo tâm ý. Loại công việc tạp vụ, đòi hỏi tố chất cá nhân không cao và lương thấp thì nhiều và sẵn, tuy đi đâu cũng tìm được nhưng vất vả. Những công việc có thu nhập cao nếu không đòi hỏi thiên phú đặc biệt thì cũng đòi hỏi những kĩ năng mềm mà một người phải mất nhiều thời gian và công sức để bồi dưỡng thành công. Đó là lý do đã làm một dạng công việc gì đó càng lâu thì muốn chuyển nghề càng khó. Hơn nữa, thường chẳng ai muốn chuyển nghề theo hướng làm lại từ đầu mà luôn có khuynh hướng giảm thiểu tổn thất bằng cách chọn loại công việc mới có nhiều nét tương đồng với dạng công việc cũ.

Nói về cảm giác chặt đứt nguồn sống, chẳng hạn, cha mẹ mất sức lao động phải ở nhà dưỡng bệnh nếu là chuyện xảy ra khi bạn 3 tuổi, cảm giác chính là trời tối đen như cái tiền đồ của chị Dậu, nhưng nếu nó xảy ra năm bạn 40 tuổi, đang là nhân viên cốt cán trong một công ty lớn, vậy có lẽ ý tưởng đầu tiên của bạn là nếu tìm được một người giúp việc vừa có thể dọn dẹp cơm nước, chăm sóc ông bà, vừa giúp bạn đi đón con luôn thì tiện quá. Cho nên, câu mày cút ngay khỏi nhà tao của phụ huynh nào đó chỉ có giá trị doạ dẫm ép buộc bạn trẻ U18 nào đó vào khuôn khổ. Còn nếu quát tháo một thanh niên đã tốt nghiệp đi làm, lương tháng 20 củ đổ lên cùng nội dung, khả năng cao là nó cút thật luôn. Những nhân viên được việc thì rất nhiều công ty đều muốn đào về đội của mình, còn những công ty phát triển tốt, đãi ngộ khá thì rất nhiều thanh niên đều ủ mưu muốn xin vào. Tất cả những tiến trình tạo nên dòng chảy của xã hội này đều vận hành dựa trên lòng hiếu lợi của con người. Vertex tuy không phải lòng hiếu lợi, nhưng nó chính là nơi cung cấp kịch bản sống giúp thoả mãn lòng hiếu lợi của mỗi chúng ta. Vertex chính là tọa độ chỉ ra cho chúng ta cách phát triển, nuôi dưỡng một bộ rễ khỏe mạnh vận chuyển nhựa sống aka "tiền tài", trên một nền tảng thổ nhưỡng phù hợp nhất cho bộ rễ đó. Chiếc rễ cái của bộ rễ ấy có thể là kỹ năng, tay nghề, năng lực cá nhân - cũng có thể là nguồn tài trợ dồi dào từ một nhà tài trợ lắm tiền nhiều của (dù nhiều vị đôi khi có thể hơi bị thần kinh). Và mỗi chiếc rễ như vậy đều đòi hỏi nhiều tinh lực để nuôi dưỡng duy trì lâu dài rồi mới có được kích thước đáng kể, vận chuyển qua đó nguồn nhựa sống đủ dồi dào để duy trì một cuộc sống ra hình ra dạng. Kỹ năng ít dùng sẽ trở nên mới lạ, quan hệ ít được bồi dưỡng sẽ dần bị kéo xa, ân tình càng dùng càng mỏng... v.v... Tùy theo đặc thù của tọa độ vertex, mỗi người sẽ chọn cho mình một cách sống khác nhau để thích ứng tốt nhất với thổ nhưỡng đang nuôi dưỡng họ và cố gắng thu lợi lớn nhất theo đúng quy tắc, luật lệ.

Ví dụ muốn được cha mẹ thương yêu giúp đỡ nhiều thì cần hiếu thuận, đáp ứng tốt các kì vọng của cha mẹ, cho cha mẹ bạn nhiều cảm hứng để phấn đấu hòng chăm lo cho bạn tốt hơn, hoặc là giúp đỡ cha mẹ thanh thản ổn định, tập trung vào công tác, phát triển sự nghiệp, nâng cao thu nhập. Muốn thu nhiều học phí thì trình độ sư phạm phải cao, thanh danh trong giới học trò phải tốt. Muốn có mối quan hệ hợp tác ổn định thì xử sự phải hào phóng, rộng rãi, con mắt tìm chọn đối tác cũng phải tinh tường. Tất nhiên vertex gặp la hầu có thể sẽ có đoạn thời gian mờ mịt về cách chuyển hóa các sinh hoạt xoay quanh vertex thành lợi ích thực tế, điều này cho thấy vertex chỉ là nơi bắt đầu xây dựng một bộ phản xạ có điều kiện về cho và nhận, được và mất, vay và trả, nhưng những kỹ năng này có thể tích luỹ đến trình độ nó trở thành phản xạ vô thức, cũng ở tại vị trí Vertex, lúc đó, Vertex lại là điểm biểu hiện ra sự biết sống, khéo sống của một người. Và mặt trái của nỗ lực xây dựng những ràng buộc quá mật thiết, dày nặng này là, họ dần đánh mất tự do.

Cho nên nếu bạn có Vertex gặp la hầu, dù "Follow your heart" là lời khuyên của 1 danh nhân tầm cỡ thế giới, đừng có dại mà làm theo, chết người đấy. Người như bạn là phải lắng nghe cái dạ dày cơ. Hệ rễ của bạn yếu quá mà !!!

Cộng đồng mạng Trung quốc tương đối thịnh hành 1 câu, người là sắt nhưng cơm là thép, không ăn 1 bữa đói phát hoảng. Đó cũng chính là cách mà cuộc sống bức bách mỗi chúng ta thỏa hiệp và thuận theo những an bài của nó ở vị trí vertex, trừ phi chúng ta tự nghĩ ra được một chương trình hành động tốt hơn hứa hẹn bao trọn cả nhu cầu vật chất lẫn tinh thần. Còn nếu ta không thể, vậy thì vẫn là quản thế nào để bản thân có thể tồn tại được một cách ổn thoả trước đã, còn nơi con tim ta hướng về? Hãy hiểu rằng một khi bạn đã đụng phải nan đề hữu duyên vô phận trong cuộc đời, đó là lúc bạn bắt đầu được truyền động lực để tìm kiếm ra cho mình một phương thức tồn tại mới độc lập và ít chịu hạn chế, ràng buộc của ngoại cảnh hơn. Dù sao, nếu kiếp này bạn đã vì bánh mì mà từ bỏ tình yêu, nếu không tự tăng cường năng lực kiếm sống của mình lên đến một trình độ nhất định, bạn lấy gì để bảo đảm kiếp sau bạn có thể yêu cầu một người chỉ cần cho bạn tình yêu thôi, còn bánh mì bạn có thể tự mua?

Nữ chính trong Con Hủi gặp được 1 người đủ bản lĩnh cho cô cả tình yêu lẫn bánh mì, cô chỉ cần phụ trách xinh đẹp như hoa, kết quả của câu chuyện là cô chết vì nhục, tại bị người ta chửi bới, lăng mạ, khinh miệt mà không thể lẽ thẳng khí hùng phản bác được, xấu hổ uất ức quá độ nên ốm chết. Cho nên, môn đăng hộ đối trông vậy mà khá là quan trọng!

Và cá nhân tôi không tán đồng quan điểm 1 túp lều tranh 2 trái tim vàng lắm, trừ phi nó chỉ là tình trạng tạm thời. Thử tưởng tượng 1 ngày lao động quần quật 8 đến 10 tiếng mới được lết xác về nhà, điều kiện ăn ở thì kém, sau đó còn phải nghĩ ra các biện pháp mới mẻ để nuôi dưỡng cảm giác lãng mạn với người yêu, rồi còn phải nấu cơm, rửa bát, giặt đồ và làm đủ thứ linh tinh lặt vặt khác. CMN, nếu 1 ngày không chừa cho tôi tối thiểu 2 tiếng để đọc sách, tôi tuyệt đối có thể trở mặt không nhận người.

Cho nên trước khi hướng tới tự do yêu đương, mỗi người nên đạt được tự do về tài chính cái đã.

Bên cạnh đó, dù phát triển năng lực cá nhân nghe đã có vẻ hứa hẹn nhiều tự do và tự chủ hơn cho một con người, nhưng lại không phải luôn và ngay sau khi ta thay đổi nhận thức, vì trình độ và kỹ năng là cần thời gian tích luỹ, hơn nữa nó cũng cần ta tự gắn mình vào một tọa độ địa lý có thể bảo đảm cho năng lực ấy phát huy tốt nhất. Vậy nên có những đôi tình nhân gặp nhau, yêu nhau thắm thiết ở trường đại học, cuối cùng vẫn phải chia tay, không phải vì hết yêu, mà vì không thể tìm được việc làm ở cùng một thành phố.

Khi còn là đứa trẻ, chúng ta lệ thuộc, ỷ lại cha mẹ nhiều hơn và thường đáng yêu, ngoan hiền hơn. Khi ta bắt đầu lớn và tăng dần khả năng tự chăm lo cho bản thân, ta bắt đầu ương bướng hơn và hay cãi giả, hay chống đối hơn. Với niềm tin ta có thể cai sữa và tự lo lấy thân, cắt đi nguồn tài trợ dồi dào từ gia đình và tự lập tự cường, đôi khi chương trình đi theo tiếng gọi của trái tim sẽ đưa ta băng qua mọi chông gai cản trở để bay tới với một hình thức tự do trong khuôn khổ mới, nơi mà ý chí tối thượng không còn là của phụ huynh ...

...nhưng sẽ đổi thành sếp hoặc khách hàng.

Một số ít không tự lượng sức khác không thể cai sữa thành công, hoặc quay về đầu hàng gia đình, hoặc lăn đi lộn lại chơi xấu, ăn vạ, khiến đội ngũ nhà tài trợ phải kiên định cắt giảm hỗ trợ vì ghét cái tính bố láo bố lếu. Và sự keo kiệt, nhỏ mọn của cuộc đời sẽ dạy cho các bạn trẻ có tính thích cắn chủ nợ bài học xương máu về tính biết điều. Nói chung, tình cảm của bạn, tâm trạng của bạn, mong muốn của bạn, lợi ích của bạn là quan trọng với bạn và những người khác cũng cảm thấy giống như thế (tức là tình cảm của họ, tâm trạng của họ, mong muốn của họ, lợi ích của họ cũng rất quan trọng với họ). Đấu tranh để giữ lấy những gì bản thân cảm thấy quan trọng là một thôi thúc bản năng, nhưng không tự lượng sức mình thì thua đừng đổ tại số.

Nhất là khi ăn chưởng hội đồng vì đụng chạm quyền lợi hơi bị nhiều người.

Cho nên câu đầu tiên trong Thuỷ Hử, 1 trong 4 kiệt tác văn học cổ đại Trung Quốc viết rằng: "Quan bức dân phản, dân không thể không phản!" Khi lỡ đụng chạm quyền lợi của quá nhiều người thì ngay cả Hoàng đế cũng có khả năng bị lôi xuống khỏi ngai vàng chứ đừng nói một thanh niên vô danh tiểu tốt không quyền không thế nào đó. Người Tàu xưa nói, mãnh hổ nan địch quần hồ.

Và Vertex thường được phủ màu sắc huyền bí không phải vì lý luận về nó quá trừu tượng khó hiểu, mà là vì nó quá khó tiếp thu đối với bọn lười, sợ vất vả, sợ chịu khổ.

Thành thật mà nói, tôi có Vertex cung 4, và tôi cũng tủi thân khi biết mẹ tôi có tiền mà không muốn cho tôi nên nói dối là không có, nhưng tôi cũng chưa bao giờ ngừng tự tìm đường kiếm sống cho bản thân mình cả. Sự quan tâm bằng vật chất của cha mẹ chỉ nên coi là gia vị của cuộc sống, không thể dùng làm nguyên liệu nấu món chính được. Và tôi cũng rất không khách khí mà thường xuyên làm cha mẹ tôi đau cả đầu vì những trò lì lợm ương bướng của mình, nhưng ít nhất thì cũng không để bản thân ngứa mắt đến mức các cụ muốn lót lá dắt tay ra cửa. Chí ít, mỗi lần bạn bè của cha mẹ tôi phát điên vì con cái rồi đi kể lể, các cụ nhà tôi nghe xong đều phải tự thấy rằng, con nhà mình tuy hơi có tý vấn đề nhưng xem ra vẫn còn thiên thần chán. Ngược lại, mỗi lần có bạn trẻ nào tâm sự với tôi nỗi khổ bức vì bị cha mẹ ép uổng, bức bách, bài bố sắp đặt bất chấp ý nguyện của các bạn, tôi thường tư vấn cho các bạn về cách bỏ nhà ra đi an toàn (tức là phải thuê được phòng trọ, tìm được việc làm, tự nấu ăn bảo đảm dinh dưỡng, tự chăm sóc được bản thân, học chữa các bệnh cảm mạo vặt đơn giản không cần đi viện ...v.v...)

Sau đó... các bạn đều thấy thà ở nhà để cha mẹ tiếp tục chèn ép còn hơn.

Trên thực tế, nếu đã đến lúc cần phải chữa trị tính dựa dẫm ỷ lại của bạn, vũ trụ có thể ship đến cho bạn một chủ nợ vừa hào phóng vừa thần kinh, đầu tiên dùng sự hào phóng làm bạn lệ thuộc, tiếp đó mỗi ngày đều biến đổi các loại biện pháp khác nhau để đào hố cho bạn nhảy hoặc chọc bạn tức chết, và cách duy nhất để thoát khỏi cục diện bế tắc của bạn lúc này chính là tìm ra cách thức để tự nuôi sống mình thành công sau đó chạy lấy người. Bạn có 2 lựa chọn, tăng khả năng chịu đựng chủ nợ của mình lên hoặc tăng khả năng tự lập của mình lên, có thể chọn cả 2, có thể đổi qua đổi lại linh hoạt. Ông trời sẽ không ép bạn phải gánh vác một gánh nặng vượt quá sức chịu đựng của bạn đâu!

Tức là nếu thấy vượt quá sức chịu đựng rồi thì đó là lúc bạn nên nhìn thấy lối thoát khỏi cục diện bế tắc, còn có dám chạy lấy người hay không thì điều đó phụ thuộc vào ý chí tự do của bạn.

Vertex là một tọa độ có lúc biểu hiện có vẻ gì đó thần bí, với sức chi phối mạnh mẽ như cảm giác về định mệnh, nhưng nếu bóc tách ra, nó lại bắt đầu từ những sinh hoạt cụ thể, chi tiết, thực dụng nhất của cuộc sống như vâỵ đó! Nó rất đơn giản trong mắt những người đã dành được tự do tương đối bằng cách gắn mạch sống chính yếu của mình vào năng lực cá nhân và tập trung phát triển nó theo hướng tăng trưởng khả năng đáp ứng các nhu cầu xã hội, nhưng nó thực mông lung, khó hiểu, và thường nghiệt ngã, oái oăm trong mắt những người có tâm lý may nhờ rủi chịu, mơ hồ về năng lực và giá trị tồn tại của chính bản thân mình và của đáng tội, thường thì ngay cả công ăn việc làm cũng phải có người sắp xếp, chạy chọt, tìm kiếm hộ mới có. Buồn nhất là mỗi lần mất việc đều không hiểu tại sao.

Một thanh niên tôi biết từng tuyên bố xanh rờn với gấu của mình khi gấu xoắn xuýt giữa sự nghiệp và tình yêu, vì rằng muốn tìm việc làm khác có triển vọng có tiền đồ thì phải đi xa, sợ rằng out of sight out of mind, rằng là, ở đâu anh cũng xin được việc tốt cho mình hết, nên em xác định cho rõ trước là em muốn đi đâu đi, rồi anh chạy theo là được. Thật là tự tin quá đê, nhưng may mà 2 đứa đó làm khác ngành nhưng cùng 1 lĩnh vực nên ở đâu có việc cho chàng là ở đó có việc cho nàng thiệt, chứ một ngành nghề gì mà ta bỏ vô đó độ 10 năm tâm huyết để phát triển chuyên môn rồi bỗng nhiên phải đứng giữa chọn lựa bên nghề bên gấu bên nào nặng hơn, dù cuối cùng có chọn xong, chắc cũng phải nội thương phun ra 2l máu.

Đó là bởi vì tình yêu luôn có cách khiến chúng ta cảm thấy nó là chuyện quan trọng nhất vịnh Bắc bộ, nhưng mà nó chỉ bao vui, bao kích thích chứ không bao cơm.

Còn mỗi lần nó chịu bao cả cơm, bạn có thể tin là độ kích thích nhất định có thể còn cao hơn sự kích thích nữ chính trong Con Hủi đã gặp.

Và cũng có đôi khi, tình yêu chỉ là xúc tác kích thích bạn hành động để nỗ lực chuyển hình sang sống ở server mới thành công, nàng tiên cá của Andersen chính là một nhân vật đã chuyển server thành công theo cách thức này đó!

Hãy tin rằng đằng sau mỗi khó khăn, thách thức là một bài học quý giá dành cho bạn, là chương trình hành động cần được tìm ra để biến bạn thành một người mạnh mẽ hơn, tài năng hơn, tốt đẹp hơn, hoàn mỹ hơn. Cho nên chỉ cần bạn trở nên sáng suốt, khôn ngoan, trưởng thành, hữu ích hơn trước, vậy thì mọi lựa chọn đã qua của bạn đều là lựa chọn đúng và mọi con đường bạn đã đi qua đều là con đường cần phải đi. Tự tôn và tự ái về bản chất liên quan tới nỗ lực tự nâng cao phẩm chất nội hàm của chính mình lên và tự thưởng thức những phẩm chất nội hàm của chính mình. Cho nên cũng có thể nói, một con đường đúng đắn trong cuộc đời sẽ làm cho bạn ngày càng thấy yêu chính mình hơn, và tình yêu thì xoa dịu được tất cả, kể cả những nỗi đau do chính nó gây ra. Cho nên, để bảo đảm có thể chữa lành mọi vết thương lòng cho chính mình về lâu về dài, bạn có thể yêu 1 người đến hèn mọn, nhưng phải bằng cách nâng họ lên chứ không thể hạ mình xuống. Nếu tình yêu với 1 người làm bạn cảm thấy mình yếu đuối, bất lực, nhỏ nhoi, bất đắc dĩ và khổ sở, vậy thì hãy dùng nó làm động lực để thay đổi chính mình thành một phiên bản mới tốt đẹp hơn, mạnh mẽ hơn, giỏi giang hơn. Người tự tôn, tự ái thực sự sẽ không tự dát vàng lên mặt mình và ảo tưởng về sự tốt đẹp của bản thân, họ dám nhìn thẳng vào trái tim, vào tâm hồn mình và biết rõ mình là kiểu người như thế nào và muốn trở thành một người như thế nào.

Trái tim thì hướng thượng, và muốn thực sự hướng thượng, đạt được những phẩm chất tốt đẹp hơn thì cần phải phủ nhận bản thân trong hiện tại, phải cảm thấy không hài lòng với con người hiện tại của mình, phải tìm ra một con đường giúp phát triển bản thân. Và hoàn cảnh sống sẽ hỗ trợ cho tiến trình này bằng cách tăng độ khó của game Luân Hồi lên một tầm cao mới khiến chúng ta ... muốn chửi thề.

Và mọi sự giằng xé nhân danh duyên nợ, về thực chất đều là quá trình tất yếu phải xảy ra khi tâm và thân của mỗi chúng ta không tìm được tiếng nói chung. Nếu một người thậm chí không dám nhìn thẳng vào lòng mình, vậy thì thực sự không có cách nào để tâm và thân của họ thử đi tìm tiếng nói chung luôn. Trong tình huống đó, mọi giải pháp được chọn đều là làm bừa.

Và duyên nợ sẽ vẫn tiếp tục là một chủ đề tiếp tục gây ra vô vàn tiếc hận, tạo nên vô số những hồi ức dở dang nửa đời nửa đoạn, những nỗi lòng ngổn ngang trăm mối cùng vô vàn câu hỏi tại sao.

Nói chung là, tại sao cưỡng cầu không được?

Tại sao có duyên gặp nhau mà không có số phận được ở bên nhau?

Bạn hãy thử tự tìm ra câu trả lời cho 2 câu hỏi này thử xem!

Thứ Bảy, 25 tháng 1, 2020

Polaris và nhật thực song tử cự giải

“My mom always said life was like a box of chocolates. You never know what you're gonna get.” --Forrest Gump ----

Nếu để cho tôi nhận xét, Nhật thực tại điểm la hầu cũng có nét giống như một hộp Chocolates đa vị, bạn sẽ không tài nào biết được bạn sẽ ăn được vị gì cho tới khi cho một viên vào miệng và nếm thử. Fan của Harry Potter cho biết, trong hộp Chocolates đa vị kia thậm chí có cả vị thối tai và nhiều thứ không thể nghĩ bàn khác nữa. La hầu đại diện cho A New Begining, một khởi đầu mới, và tôi thường ví nhật thực la hầu với một mảnh đất màu mỡ đã rắc đầy hạt giống, trước khi hạt nảy mầm và bắt đầu tự thể hiện bản chất của mình trong hình dạng một mầm non, rất khó để biết được trên mảnh đất mà ta có đang ấp ủ những loại hạt nào, những hạt nào có thể nảy mầm, và những hạt nào đã bị huỷ hoại bởi sâu hại hay chôn vùi quá sâu dưới lớp đất nên đã ngủ mất. Mỗi hạt giống trên mảnh đất nội tâm ta có thể đại diện cho một nguyện vọng, một ý tưởng, một chấp niệm, một tiềm năng chưa được khai phá, ta sẽ không tài nào biết được nó là hoa thơm trái ngọt hay 1 bụi mắc cỡ đầy gai móc. Tuy rằng, toạ độ nhật thực có thể cung cấp cho ta vài gợi ý về đặc thù của giống loài.

Tôi còn nhớ nhật thực song tử la hầu 2002 ở 20 độ song tử, một toạ độ chuyên phụ trách các loại kịch bản xoay quanh nghệ thuật bám càng, suốt mấy năm tính từ mốc đó đổ đi, chỉ cần 1 cái đùi nhỏ bằng que tăm thò ra là vô số bàn tay bổ nhào đến ôm thử, tôi cũng đi ôm đùi, dưới nữa lại có 1 đàn em nhỏ nhào tới ôm đùi tôi, tất cả đều không nhận ra mình đang lao đi ôm mấy cái đùi bé bằng que tăm, đứa nào cũng ảo tưởng mình đây đã tìm được đùi vàng để ôm, còn hô bè gọi bạn cùng nhau đi ôm đùi tập thể nữa, thật là những tháng ngày lung tung rối loạn. Cuối cùng thì cái đùi đáng giá nhất mà tôi ôm được là mấy đứa đến ôm đùi tôi, tôi cho chúng nó mượn phòng để tổ chức sinh hoạt câu lạc bộ, chúng nó dạy tôi vẽ tranh và tô màu nước, nghe rõ ràng là một mối quan hệ hợp tác đôi bên cùng có lợi, thế nhưng tâm thái của người trong cuộc thì thật sự là 1 lời khó nói hết, tạm tổng kết bằng mấy chữ lì lợm la liếm, một số đứa tích luỹ ra được nguyên một bộ tâm đắc về ôm đùi, tìm đùi và đánh giá tiềm năng của đùi để ôm và cả nghề thuận cột bò lên, một số khác tự mình tiến hoá thành đùi cho người khác ôm. Còn tôi thì đã chán ôm đùi đến tận cổ và quyết định không thèm dựa dẫm, mượn sức bất kì ai nữa, sau đó thì tôi mở blog chiêm tinh và đi dạy học, solo từ đầu đến cuối, của đáng tội, từ đó đến giờ tôi không cầu hỗ trợ thì lại nhận được rất nhiều hỗ trợ, từ giới thiệu học sinh, PR lớp học giùm, bị người nói xấu còn có người chủ động đi dằn mặt giùm, muốn mua sách ngoại văn có người xách tay về giùm, muốn trồng cây có người tìm mua hạt giống giùm ...v.v... có thể nói là mọi người chiều tôi hết xảy. Bài học của tôi rút ra từ nhật thực này là, muốn quá giang thì cứ chuẩn bị đủ 2 tiết mục là tiền vé xe và tuyến đường xe chạy, bạn có thể ghép tuyến đổi xe tuỳ thích, nhưng đừng mong chờ chuyến xe sẽ đổi hướng vì mình.

Cái sự lung tung rối loạn nhao nhao ồn ào dường như là đặc trưng cho các thể loại nhật thực la hầu, bởi vì vô số các loại ý tưởng đang lơ lửng trên kia đều muốn nương theo nó để tìm đường hạ cánh xuống mặt đất. Đó là 1 loại cảm giác mông muội mà tràn trề sinh lực, tuy rằng, mông muội là ngày sau nhìn lại tôi mới nhận ra, còn lúc đang trong cuộc thì ai cũng thấy mình tuệ nhãn như đuốc cả. Cỗ xe của Auriga, con thỏ Lepus và bồ câu Columba vẫn tiếp tục mang tới cho toạ độ cuối cùng của song tử, đầu tiên của cự giải một bầu không khí khẩn trương gấp gáp, nó mang đến niềm tin rằng chúng ta có thể đi được nhanh hơn, tìm thấy đường sống trong cảnh thập diện mai phục, nhưng lần này không phải theo phong cách bám càng, thấy xe nào có vẻ nhanh thì đi nhờ xe ấy của 3 chú dê, mà nhờ những cú quất roi mạnh mẽ thúc đẩy những con ngựa kéo xe lao nhanh về phía trước của người đánh xe. Menkalinan của Auriga chủ về khả năng điều khiển, kiểm soát, mượn sức để điều khiển chiếc xe di chuyển trên con đường mình muốn và phát lực thông qua các thủ đoạn uy hiếp, doạ dẫm, khiến lòng người phấp phỏng lo âu, Betelgeuze ở vai của thợ săn Orion là điểm phát lực cho cánh tay cầm kiếm, thể hiện tinh thần con mồi nào cũng đánh thắng. Có thể nói, phong thái đỉnh cấp của đoạn cuối cung song tử chính là tinh thần cây gậy và củ cà rốt, vừa thi ân, vừa phát uy, đem những con quái thú bất trị nhất, những chú ngựa bất kham nhất thu thập đến dễ bảo. Nhưng đây là nếu xét đến phong thái đỉnh cấp. Còn ở đây, chúng ta đang xét các búp măng non đang lớn lên trong mùa ...nhật thực la hầu.

Nói dễ hiểu hơn một chút, những con quái vật mà Orion phải chiến đấu và tiêu diệt ở cung song tử thường được chúng ta gọi chung chung là các ugly truth, thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng, những con người không hoàn mỹ và hay tái phạm sai lầm khi nghe được sự thật mất lòng về bản thân mình sẽ để cho phần xấu xí gớm ghiếc trong mình nhận đả kích cho đến mức chúng nó phải teo nhỏ, biến mất hay sẽ vung tay lên đi đả kích kẻ cung cấp sự thật? Nếu sự thật mất lòng là ta ngu chết đi được thì nó chỉ thực sự bị tiêu diệt khi ta đã thông minh hơn, còn tất cả công kích nhắm vào người cung cấp sự thật chỉ có 1 tác dụng là làm họ chuyển từ nói ra miệng thành nghĩ trong đầu, tất nhiên khi chương trình đánh quái ở đây chính thức mở ra, tôi có cảm giác nhiều người sẽ phải tụng câu, em đeo mo vào mặt. 

Nếu bạn muốn có một ví dụ sinh động về một nhân cách ở 29 song tử, hãy xem thử Howl's moving castle, anh chàng nam chính đẹp phô ra xấu xa đậy lại trong đó chính là một điển hình cho xu hướng lạc lối trong những ảo tưởng tốt đẹp về bản thân không thể tự kiềm chế của toạ độ này. Nhưng đó chỉ là phiên bản đang nỗ lực tiến hoá và suýt nữa thì fail lòi ở đây, bởi vì ngôi sao cao nhất trong dãy toạ độ này là Polaris, ngôi sao đứng yên bất động trên bầu trời phương bắc, là cái mốc để những kẻ lữ hành ngước tìm trong đêm đen, xác định lại phương hướng cho mình trên mặt đất, để biết mình từ đâu đến, đang ở đâu và sẽ đi đâu.

Nhưng khi nào thì hoạt động tái định hướng ấy mới xảy ra? Khi nào thì một người mới sinh ra nhu cầu bóc đi tất cả vẻ ngoài phù hoa giả tạm để tìm kiếm lại tâm nguyện lúc ban đầu? Nhu cầu ấy có thể đến vào một giây phút hoang mang, một khoảnh khắc mịt mờ bối rối, một chớp mắt tự cảm nhận và bỗng thấy rõ một cơn mệt mỏi chán nản từ sâu thẳm bên trong, và chúng ta tự hỏi, rốt cục tất cả những gì mình đang làm ở đây có ý nghĩa gì hay không?

Nếu như những hoa dạng được tô vẽ đẹp đẽ mà ta đang nỗ lực vun đắp không đem lại cảm giác hài lòng thoả mãn, ý tưởng rũ bỏ nó để làm lại từ đầu có thể làm ta hoảng sợ, vì ta đã trả giá không ít tâm huyết để có được hiện trạng. Đó là lý do, rất nhiều người nhanh chóng phủ nhận tiếng nói bên trong thông báo họ đã đi lạc khỏi con đường được kì vọng lúc ban đầu. Xu hướng mượn sức theo tác phong sống nguội chay mặn gì đều không cố kị, tâm lý vội vàng hãnh tiến và cái tôi quá lớn không nghe lọt những lời không hay là tổ hợp thường xuyên kéo kịch bản của toạ độ 29 song tử thành toạ độ của những kẻ đi lạc xa tít tắp. Nguồn sinh lực dồi dào của nhật thực có khả năng rất cao là sẽ giúp mỗi chúng ta đi lạc nhanh hơn và xa hơn, và cũng có thể, vì vậy mà chiêu khủng hoảng đến sớm hơn.

Kết quả tốt nhất cho nhật thực la hầu 29 song tử cũng giống như đoạn kết có hậu trong Howl's moving castle, con quỷ lửa trả lại trái tim cho Howl nhưng lại đồng ý ở lại giúp đỡ vì chính nó thích bầu không khí gia đình ấm áp của moving castle. Ta cần tìm lại được sơ tâm, thấy rõ con đường và tìm ra được phương hướng cho mình trong cuộc đời, nhân tiện học thêm được vài kĩ năng điều phục tâm và nhờ đó, sửa trị được một vài chú ngựa bất kham thành dễ bảo. nếu bàn tay cầm cương của ta vững chắc, chiếc xe của Auriga sẽ đưa ta đi tới nơi mà ta muốn, nếu như ta yếu tay, thủ đoạn của ta không đủ, năng lực thuyết phục không cao, kể cả khi ta không quên mất ước nguyện ban đầu, chiếc xe vẫn chỉ có thể đưa ta đến nơi lũ ngựa muốn, mặc dù rất có khả năng là chính chúng nó cũng chẳng biết mình thực sự muốn gì nữa.

Trừ phi chúng ta và lũ ngựa kéo xe vốn cùng chung mục đích và có thể nói chuyện họp tác đôi bên cùng có lợi. Và giúp người cũng là tự giúp mình vốn là triết lý của chòm thỏ Lepus. Dù sao, anh đánh xe thì có tay có mắt có đầu óc mà chẳng có chân, bọn ngựa thì có sức lực dư thừa nhưng lại không thông minh lắm, cần có người đưa đường chỉ lối.

Lời khuyên duy nhất tôi cho rằng cần thiết để chuẩn bị cho nhật thực la hầu 29 song tử là, thuận lợi chỉ đến khi ta biết rõ giúp người cũng là giúp chính mình, dù ta vốn là những con ngựa mù đường, chỉ có 1 thân sức mạnh để chạy bừa hay là người đánh xe, có hiểu biết đầy đủ về tuyến đường nhưng lại không thể tự mình đi hết, mỗi chúng ta cần tìm ra ước nguyện ban đầu của mình, xác định con đường mà mình muốn đi, nhận rõ ưu khuyết điểm của bản thân, tìm kiếm những đối tác có thể bù đắp chỗ thiếu của mình để cùng nhau lên đường trên tinh thần đôi bên cùng có lợi. Rất có thể, ta cần giúp đỡ những kẻ khác tìm lại ước nguyện ban đầu của chính họ, nhận rõ con đường mà chính họ muốn đi, và từ đó, khiến họ trở thành những đối tượng biết nghe lời phải, có thể nói lý và có thể hợp tác được một cách ổn định chứ không giở chứng giữa đường. Như lão rùa trên sông Thông Thiên trong Tây Du Ký chẳng hạn.

Hãy tôn trọng con đường và ước nguyện ban đầu của những người khác, rồi những người khác cũng sẽ tôn trọng ước nguyện ban đầu và con đường của chính bạn. Tôi nghĩ, đó là bài học mà mỗi người cần rút ra sau những tháng ngày lạc lối vì nguồn cảm hứng sắp được truyền xuống từ nhật thực cuối song tử đầu cự giải.

Chúc mọi người tâm tưởng sự thành, tìm được trong tim mình ngôi sao bắc cực soi đường chỉ lối sẽ không vì thế cục đảo điên mà lay động vị trí, luôn biết được mình đang ở đâu và muốn đi đâu, không bị dính mắc với các phương tiện thiện xảo bên ngoài, có thể quyết đoán xuống sông thì bỏ xe, lên bờ thì bỏ thuyền và trong mọi trường hợp, luôn đủ sáng suốt và linh hoạt để tìm được cho mình phương tiện mới thích hợp cho chặng đường tiếp theo muốn đi. Và cũng chúc các bạn trở thành những người bạn đồng hành hữu ích và được hoan nghênh trên mọi nẻo đường các bạn muốn đi ngang.

Happy Lunar New Year!

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2019

Nhật thực kế đô ma kết

If life gives you lemon, make lemon juicy!

Có một câu ngạn ngữ phương Tây nói như vậy, nếu đời cho bạn chanh (ăn chua loét), hãy làm nước chanh (biến nó thành một loại nước giải khát chua chua ngọt ngọt ngon lành). Lời khuyên này có lẽ tương đối thích hợp để dùng cho các nhật thực kế đô.

Transit kế đô là nơi chúng ta nhận quả của những gì mình đã bỏ công sức thời gian vào trong suốt 9 năm. Ở ma kết, nếu bạn đã cố gắng để làm một sếp tốt, đây là lúc công ty hay bộ phận bạn quản lý bắt đầu chạy mượt, nếu bạn đã cố gắng không ngừng cải tiến nâng cao chuyên môn của mình để trở thành một nhân viên chuyên nghiệp hơn, đây là thời gian bạn dễ dàng được trọng dụng. Tất nhiên, cũng có rất nhiều sếp đã bị nhân viên chăm ngoan đắc lực vứt bỏ để nhảy việc, vì không thể ngửi nổi phong cách quản lý của sếp. Và cũng có nhiều mối quan hệ đã đổ vỡ hoặc biến chất đến mức phải đổi tên trong transit này. Nói chung, trừ ràng buộc huyết thống là thứ không thể nói đổi là đổi, trừ phi đi đầu thai lại, mọi mối quan hệ trên đời đều là có qua có lại, tuy thiên bình và cung 7 mới là nơi chúng ta suy xét về một mối quan hệ lâu dài, nhưng vị thế của 2 người trong mối quan hệ lại liên quan tới những trách nhiệm mà họ phải gánh vác theo nhu cầu của đối phương.

Có những đồng minh kém quan trọng giờ đã trở thành quan trọng và ngược lại, cũng có những địch thủ yếu ớt giờ trở thành một lực lượng đáng gờm, có một số trường hợp bạn đã trở thành thù và ngược lại, có đôi khi chúng ta thành công khi chuyển thù thành bạn. Mỗi cá nhân đều dần dần tích lũy sức ảnh hưởng cá nhân suốt 9 năm ở ma kết để bây giờ, một số có thanh danh và uy tín, một số khác có tai tiếng và bị mất uy tín nghiêm trọng. Một số đã nỗ lực đủ để làm người ta nể vì, xem trọng, muốn hợp tác, một số khác khiến bà con nghe tên là muốn đi đường vòng.

Quả chính thức của mỗi chúng ta ở ma kết trong transit kế đô là số lượng đồng minh và địch nhân mà ta tích lũy được cùng với đánh giá của 2 nhóm người ấy về bản thân ta. Có những người mà ngay cả địch nhân của họ cũng phải kính nể và trong thâm tâm sẵn lòng đổi hướng sang làm đồng minh, có những người mà đồng minh của họ đã tích tụ bất mãn từ lâu, chỉ là chưa tìm được đúng thời cơ để trở mặt. (Trở mặt là từ khóa của song tử, và hiện nay, khi la hầu chưa qua song tử, việc trở mặt biến thành rất khó thực hiện. Nhưng cơ hội để thay lòng đổi dạ ở bò cạp thì khẳng định là nhiều).

Nếu bạn hiểu linh hoạt 2 từ sa thải (từ chối cấp lợi ích để mua nỗ lực của ai đó) và nhảy việc (từ chối nhận lợi ích để bán nỗ lực cho ai đó), bạn sẽ tìm thấy ở cung địa bàn chứa ma kết trên lá số của bạn thông tin về những xung đột mà bạn vẫn luôn bị cuốn vào trong. Người yêu của ma kết cung 5 sinh sự vì cảm thấy không nhận được đủ cảm giác trân trọng, sếp hay nhân viên của ma kết cung 10 sinh sự vì cảm thấy họ không đủ cố gắng và tinh thần trách nhiệm với việc công, đối tác của ma kết cung 7 quạu vì cảm thấy họ xử lý vấn đề không đủ khách quan, không đủ phối hợp... v.v... Nói chung, dọa li dị, đòi chia tay, hô tuyệt giao đều là tiểu tiết mục. Đại tiết mục chính là, mãi mãi là 2 năm, cả đời là 8 tháng, không những trở mặt thành thù, người ta còn tích cực bôi gio trát trấu vào mặt nhau trước phóng viên và trước tòa nữa kìa. Tình huống thị phi như thế này gọi là khẩu chiến, và da mặt không dày thì không đu theo nổi, vì người lúc vui thích yêu thương thích make color thì lúc hận lên lại rất thích bôi nhọ.

Trên thực tế, mối quan hệ ở ma kết rất động, trên tinh thần nếu trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, mâu thuẫn luôn luôn tồn tại ngay cả trong phe đồng minh, với địch là được làm vua thua làm giặc, mà với đồng minh thì tỷ lệ ăn chia luôn thay đổi theo từng phi vụ hợp tác một. Tất nhiên, muốn lâu dài thì ai bỏ ra nhiều đóng góp hơn phải được chia nhiều hơn, nhưng mỗi người nếu cứ phấn đấu phấn đấu nâng cao năng lực đóng góp của mình lên không ngừng thì chuyện tính lại này cũng là điều dễ hiểu phải không nào!

Transit kế đô ma kết nên được hiểu là thời điểm cạnh tranh trở kên gay gắt nhất hay chiến cuộc đã lên đến cao trào (còn muốn ngưng chiến, aka hòa bình thì vui lòng chờ transit kế tới thiên bình vào hơn 3 năm sau) Đây là thời điểm không một nhân vật nào còn có thể đứng riêng đơn độc, cậy mạnh chơi một mình một phách, hợp tác hoặc tìm kiếm chỗ dựa, đồng minh trở thành tất yếu. Tất nhiên, bạn có thể nghiên cứu lịch sử thế giới để suy ngẫm thêm về cái gọi là đại chiến. Trong một cuộc đại chiến (chiến tranh kinh tế cũng tính), có hai phe chủ lực, đồng minh chủ động xếp hàng xếp đội của 2 phe, đồng minh dạng ai lôi kéo giỏi hơn thì theo của 2 phe, đám ruồi muỗi không muốn có chiến tranh vì trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết nhưng bản thân nói gì không tính nên đành nhắm mắt đưa chân, và một số thành phần trung lập phe nào cũng không theo nhưng các phe đều chịu không làm gì được.

Có thể nói, khi kế đô transit vào ma kết, đó là lúc mỗi chúng ta nhất định đã chiếm được vai của mình trong kịch bản đại chiến kể trên. Và nguồn sinh lực mà nhật thực đem tới sẽ cho mỗi chúng ta nhiều động lực, nỗ lực hơn để chiến đấu ở vai trò, cương vị của mình. Bạn có thể là nhóm chủ động tham chiến và nỗ lực vì chiến thắng, bạn cũng có thể là nhóm nỗ lực duy trì vị trí trung lập hoặc đáng thương hơn, nỗ lực chỉ để không game over vì tên bay đạn lạc. Chiến trường của bạn có thể là công ty, có thể là gia đình, có thể là tình bạn, có thể là tình yêu... v.v... tùy theo ma kết của bạn ở cung địa bàn nào và việc bạn có bao nhiêu hành tinh ở ma kết, bao nhiêu hành tinh chịu ảnh hưởng từ các transit từ ma kết, các hành tinh đó quản lý vấn đề gì trong cuộc sống.

Lịch sử viết rằng, chiến tranh là một hoạt động tiêu hao, cho nên việc tích lũy lương thực và binh mã trước giờ phút gây chiến quyết định khả năng tham chiến ban đầu của mỗi quốc gia, nếu có một thứ còn có thể level up trong lúc chiến sự đã và đang leo thang rồi, thứ đó tuyệt đối không phải sức người sức của mà là một skill gọi là binh pháp, nó là khả năng vận dụng nguồn lực hữu hạn có sẵn, thậm chí còn không ngừng hao mòn chứ không tăng thêm để nỗ lực xây dựng ra một kết quả tối ưu cho bản thân và phe cánh của mình. Binh pháp là nhân tố luôn đem lại bất ngờ mang tính xoay chuyển trong những trận chiến nổi tiếng, cũng tương tự như vậy, trí tuệ và tư duy chiến lược cùng tầm nhìn thấu suốt thời cuộc là thứ mỗi chúng ta còn có thể trông vào để lèo lái chiếc thuyền của mình đi đến chiến thắng hoặc ít nhất là, sẽ không thua quá khó coi.

Và để tận dụng được nguồn sinh lực đến từ nhật thực kế ma kết để phát triển tư duy chiến thuật chiến lược, bước đầu tiên một người cần làm được là thành thật nhìn nhận chỗ hay chỗ dở của bản thân và người khác, biết địch biết ta.

Nếu bạn đang hồ đồ về vấn đề bản thân bạn nặng mấy cân mấy lạng và nếu tệ hơn chút nữa, bạn đang tưởng mình ngon, rất có thể bạn sẽ tiêu hao rất nhanh nguồn tài nguyên hiện đang nắm giữ trong tay và dần đánh mất lợi thế, nhường sân khấu cho những nhân vật kín kẽ, khôn khéo và thận trọng hơn trong công cuộc đầu tư nguồn lực để đánh lâu dài. Đó cũng là điều đã từng diễn ra trong cuộc giằng co giữa Đảng Cộng Sản Trung Quốc và chính quyền Tưởng Giới Thạch. Mao Trạch Đông đã đạt thắng lợi cuối cùng khi transit kế đô vào thiên bình.

Chiến tranh ngày nay không chỉ là súng ống, gươm đao, nó còn là giành giật thị phần, chạy đua công nghệ, tranh giành địa vị và ảnh hưởng, trên diện rộng và cả trong quy mô nhỏ tính bằng gia đình hay hội nhóm nhỏ lẻ.

Bạn có biết, bạn đang sắm vai trò nào trong cuộc cạnh tranh đấu đá và đang muốn hướng tới vai trò nào không?