Hiển thị các bài đăng có nhãn Bảo Bình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Bảo Bình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 1 tháng 12, 2014

Sở trường, sở đoản

Lại nói về 1 đề tài gần đây xếp vào hàng so hot. "Sở trường của em (hay cháu nhà em) là gì? Làm gì để phát huy sở trường, hạn chế sở đoản?" Ờ thì 15 năm trước, mình cũng từng thơ ngây đặt ra câu hỏi tương tự, cho nên chả dám trách ai vì đã ngu giống mình ngày xưa, ai biết trước được ngày mai sẽ thế nào? Và câu hỏi này nó ngu, chính là vì cái chuyện "ngày mai thế nào" này đây.

Cái ngu số 1 của tư tưởng này là gieo rắc niềm tin rằng "đứa nào không giỏi giang, tốt đẹp thì không đáng sống trên đời này luôn", cái gánh nặng tâm lý sinh ra từ hiện tượng này làm một người trở nên rất khó thừa nhận chỗ kém cỏi của mình, ai nhắc đến nó là xù lông lên, cảm thấy mình bị lăng mạ, bị công kích. Sự thực là... có cần phải thế không? Như mình đây, năm lớp 9, trình Anh Văn của mình vẫn còi đến thê thảm, nhắc đến tiếng Anh là mình dị ứng, thường xuyên đọc đề bài kiểm tra môn này mà chả hiểu nó muốn mình làm cái gì luôn. Lúc đó mình chỉ thích học Toán, Lý, Hoá, Sinh thôi. Kết quả thì sao? Bây giờ mình không chỉ thường xuyên lên Amazone mua ebook tiếng Anh về đọc và thi thoảng lại còn lên án 1 số em nhỏ vì tội dịch ngu, hiểu sai ý, nhầm từ, dù hồi ở tuổi các em ấy, trình Anh văn của mình chỉ có còi hơn trở lên. Tóm lại là, con người có thể thay đổi và vượt lên chính mình, học được các kỹ năng mới. Vấn đề là họ có muốn hay không, có ngại khó ngại khổ hay không.

Tuy nhiên, 1 trong 2 cái ngu kinh điển thâm căn cố đế nhất của mình đủ để đem lại đủ loại bi kịch thảm khốc không phải vấn đề tiếng Anh, nó là không biết 2 chữ hoà đồng viết như thế nào. Đừng vội khinh, ngày xưa mình cũng từng khinh 2 chữ ấy lắm nên mình biết. Mình hầu như bó tay bó chân trong các sinh hoạt tập thể, thậm chí từng có thành tích bị cả lớp tẩy chay bèn tiện tay tẩy chay ngược cả lớp, tóm lại, đã có thời, mình hết sức cậy mạnh và cho rằng làm "người hùng cô độc" nghe cũng ngầu ra phết. Mãi cho đến thời điểm mà nếu là mình bây giờ nhìn lá số rồi giải nghĩa cho mình ngày xưa thì lời khuyên cần đưa ra chắc chắn là, "từ 1998 tới 2012, đặc biệt là giai đoạn 7 năm Uranus ở Song Ngư, hãy cẩn thận với bọn ngu, chúng rất đông và vô cùng hung hãn". Và đảm bảo là mình của ngày xưa nghe xong chả hiểu gì luôn. Tiếp đó, mình đã biết thế nào là mãnh hổ nan địch quần hồ (tức là 1 con hổ mạnh cũng khó địch nổi cả bầy cáo lớn) Ôi, lúc ấy mình thật nhớ những ngày xưa tươi đẹp, khi mà người ta ngu thì ... tự chết chứ chẳng bệnh tật gì (Transit Hải Vương Ma Kết) Nhưng mà dù sao thì Hải Vương Tinh nó cũng nhấc mông sang Bảo Bình mất rồi, lại còn ở đấy tới 15 năm. Vì mình không có bạn có bầy nên chả có ai bênh mình, giúp mình (cho dù mình mới là người có lý) Cho bạn biết, dù có chết mà chết trong tay đối thủ lợi hại ít nhiều còn cho người ta chút hư vinh. Chết trong tay 1 lũ ngu thậm chí chả biết bản thân muốn gì nhưng lại đoàn kết khó tin hoặc rất giỏi môn cậy yếu bắt nạt mạnh, cậy nhỏ bắt nạt lớn, giỏi nhất nghề đem dư luận ra đè chết người thực sự là 1 chuyện vô cùng ... vô cùng... vô cùng ... khuất nhục. Bạn có biết cái cảm giác nhìn bất cứ đứa nào trong cái đám ấy đều cho ta cảm giác có thể đập chết nó dễ dàng như đập 1 con gián, nhưng kết quả thực tế lại là bạn đã bị cả 1 bầy gián xa luân chiến đến kiệt sức mà chết nó ... đáng hận thế nào không? Không cam tâm đến thế nào không?

Ơn giời, từ trong đống thất bại thảm hại đó bò ra, mình đã nhận ra mình của ngày xưa ngu ngốc đến nhường nào, tóm lại, ngu đến mức không nhận ra trên đời này còn có sức mạnh của "đánh hội đồng", của "chiến thuật biển người" và nhiều trò chơi cần sức mạnh hội nhóm khác. Hơn nữa, 1 bầy đoàn ngu ngốc đã khó đỡ như vậy, nếu là 1 bầy đoàn đầy trí tuệ và tài năng có thể tương trợ và bổ khuyết cho nhau thì còn mạnh đến thế nào (Với điều kiện ban lãnh đạo đừng để chúng nó sa ngã vào cảnh mỗi thằng 1 phách, trống đánh xuôi, kèn thổi ngược) Và tóm lại, để có 1 hội nhóm mạnh, đoàn kết, trung thành với mục tiêu chung thì cũng cần đến vô thiên lủng kỹ năng, và trên phương diện này, có nhiều điều từ cái đám mình thấy ngu không chịu nổi ngày xưa kia cũng đáng cho mình học hỏi, suy ngẫm.

Lại tóm lại, con người có thể thay đổi và vượt lên chính mình, học được các kỹ năng mới.

Một hai ví dụ nho nhỏ như thế để nói cho bạn hiểu, tại sao cái khái niệm "phát huy sở trường, hạn chế sở đoản" bây giờ nó lại làm mình khinh bỉ như vậy. Bạn tưởng rằng cuộc đời là hữu hạn, do đó muốn dùng thời gian hữu hạn ấy để phát triển bản thân theo hướng có lợi nhất, mà thông thường, sở trường nghe có vẻ là thứ dễ phát huy đến tột cùng hơn, còn loay hoay với sở đoản mất thì giờ ghê gớm, mà thành quả thì chả có mấy, hoạ may chỉ có những ký ức nhọ nhem và bươu đầu sứt trán thì nhiều. Cái này thì mình hiểu, vì mình cũng đã từng tưởng thế. Nhưng xét cho cùng, nhọ 1 tý thì đã sao, lần sau mình sẽ khôn ngoan hơn. Sự thực là, miễn bạn dám sống, vậy thì chẳng có ngày nào trong cuộc đời là trôi qua vô nghĩa. Và trong lúc bạn đang mơ mơ hồ hồ, do dự cân nhắc, xem nên đi đằng đông hay đằng tây để tìm điều kì diệu thì thời gian nó vẫn trôi qua đều chứ không ở đó đợi bạn tỉnh ngủ.

Rất ít người tự hỏi tại sao khi nghe thấy người khác nói về sở đoản của mình, họ lại có cảm giác có nguy cơ và không thoải mái như vậy, thậm chí, đến mức xù lông nhím lên hay ôm hận với người kia, sự thực là, điều đó làm họ bất an bởi đó là nhược điểm có thể đem lại vết thương chí mạng cho họ nếu có thời và vị thích hợp cho nó, và có thể nói thần thức của họ không thích điều này. Vậy điều nên làm là gì? Chờ cái thời và vị ấy đến thì ngồi mà kêu trời trời không thấu, gọi đất đất chẳng hay, hay là lo khắc phục đến đâu hay đến đó cái sở đoản của mình ngay từ hôm nay, ngay từ bây giờ?

Vậy nên, trước khi cố gắng sống tốt, hãy sống thật. Để trở thành 1 ai đó, bước đầu tiên là ta phải biết mình là ai. Con người cần phải học hỏi và bồi dưỡng đức tính bao dung, không phải để trở nên cao thượng, vĩ đại, mà trước hết, để có thể bình thản khi nhìn thấy chính mình đúng như mình vốn có, với toàn bộ những điểm bất toàn, hạn chế bên trong. Bởi vì, rộng lượng với người khác cũng chính là rộng lượng với chính mình. Không phải để dung túng bao che, mà là để tìm ra xuất phát điểm chân thực cho việc bắt đầu thay đổi bản thân.

Rồi sẽ có ngày bạn nhận ra, cuộc đời rất đẹp nếu bạn từng dám nhìn thẳng vào chính mình, và tuy việc đó đã từng khiến bạn bịt mũi nhăn mặt, nhưng bạn vẫn quyết tâm không quay đầu chạy trốn. Đó là món quà transit Pluto ở Ma Kết dành cho những ai dám là chính mình và cũng dám thay đổi bản thân để trở thành một con người mới tốt đẹp hơn xưa.

Thứ Hai, 15 tháng 9, 2014

Cung mọc Bảo Bình

Có một sự thật đáng buồn là rất nhiều bậc cha mẹ không hiểu đúng con mình, thế nên nhân danh tình thương, họ cho con họ những gì họ tưởng là tốt nhất, nhưng những thứ đó có thực sự cần thiết cho sự trưởng thành của bé không lại là một câu chuyện khác. Từ đó mới sinh ra khái niệm khắc và hợp. Cha mẹ được cho là xung khắc con cái nếu họ luôn cho con họ những thứ có hại cho sự phát triển của bé, nhưng lại đinh ninh mình đang cho con mình những gì tốt đẹp nhất có thể. Hiển nhiên, những bậc cha mẹ được cho là hợp với con mình sẽ cho con cái những gì mà bé thực sự cần. Chăm sóc nuôi dạy một đứa con có bản chất khác với mình là 1 công trình vất vả, nhưng nếu bạn làm được, thì chính sự góp mặt của đứa trẻ ấy trong đời bạn là một bước ngoặt quan trọng giúp bạn có một tầm nhìn rộng và sâu hơn vào thế giới. Tôi không cho rằng yêu thương một người khác xa mình là khó, nhưng yêu thương, và làm cho đối tượng cảm nhận được tình yêu ấy, đó mới thực sự là chuyện khó khăn.

Nhưng chuyện khó khăn đó không phải là điều bạn không thể làm được.

Và để làm được điều đó, việc đầu tiên bạn cần thực hiện là tìm hiểu, và chấp nhận người bạn thương yêu đúng với bản chất của họ.

Đó là lúc các kiến thức Chiêm Tinh thực thụ có thể giúp bạn một tay.





bài viết này thuộc chuyên mục Nuôi dạy trẻ em của blog quybaba.blogspot.com

Cung mọc Bảo Bình

Trẻ em ngày nay đa phần là có lá số chính xác đến phút, vì giờ sinh là một nhân tố được ghi chép lại trong giấy chứng sinh, do vậy miễn cháu bé không phải là trường hợp sinh mổ, bạn có thể theo hướng dẫn cắt lá số của tôi để tự lấy một lá số chính xác cho con mình. Tìm xem vị trí có chữ AC trên lá số mang kí hiệu của cung hoàng đạo nào. Cung hoàng đạo đó chính là cung mọc của con bạn.

Tương tự như trẻ em mọc Xử Nữ, trẻ em mọc Bảo Bình cũng khá là thích đặt ra đủ loại câu hỏi, và những câu hỏi dồn dập của chúng cũng có thể khiến cho nhân vật người lớn liên quan có cảm giác trở tay không kịp, hơn nữa, có vẻ như bạn mà không trả lời cho chúng là không xong đâu, nhưng khác biệt đáng kể nằm ở chỗ, những câu hỏi của trẻ em mọc Xử Nữ là 1 sự truy đuổi ráo riết theo chiều sâu, còn những câu hỏi của trẻ có mọc Bảo Bình luôn chỉ nằm trên bề nổi của vấn đề. Một ví dụ, khi trẻ em mọc Xử Nữ đọc sách, thứ mà nó cần nhất bên cạnh là 1 quyển từ điển, nó không thể đọc 1 trang sách và cảm thấy hiểu nếu không biết nghĩa chính xác của tất cả những từ có mặt trong trang sách ấy. Trẻ em mọc Bảo Bình thì không thể tiêu hóa nổi khái niệm tra từ điển khi đang đọc sách, nó sẽ mau chóng dựa vào văn cảnh và đoán nghĩa của những từ mà nó không hiểu. Thay đọc sách bằng lắng nghe bạn nói và 1 số cụm động từ khác, sau đó hãy để trí tưởng tượng của bạn phát huy!

Tương tự như việc đọc sách, trẻ em mọc Bảo Bình chẳng bao giờ đủ kiên nhẫn để nghe phụ huynh của mình dạy bảo, giáo huấn hay giảng giải cái gì đó đến cùng, phản ứng của chúng khi gặp một vị phụ huynh nhiều lời cũng khá đa dạng, phụ huynh mọc Thiên Bình vốn dông dài có thể nhận được câu "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!" Phụ huynh có mọc Cự Giải đang bừng bừng giận dữ có thể dở khóc dở cười khi bị đề xuất: "Lúc nãy đã mắng chuyện này rồi, bây giờ đổi sang chuyện khác hơn được không?" Còn phụ huynh mọc Xử Nữ hẳn là thổ huyết khi đang say sưa giảng giải cho con đầu cua tai nheo 1 vấn đề (mà theo họ là khá phức tạp) hơn nữa là tự nó đã dẫn xác đến hỏi cơ đấy, nhưng bỗng nhiên nó lại kéo tay mình chỉ lên trời và reo lớn: "A kìa, có con chim!" Trẻ em có mọc Bảo Bình thực sự thích đặt ra đủ loại câu hỏi, cũng thích nhận được câu trả lời càng nhanh càng tốt, nhưng mà, thực ra thì nó chỉ cần khoảng... phân nửa câu trả lời của bạn thôi vì thế là đủ để nó đã tự đoán ra phần còn lại rồi, thế cho nên, nó không thể nào chung sống hòa bình nổi với những vị phụ huynh dông dài và nhiều lời đồng thời đòi hỏi ở con cái sự tôn trọng và thái độ lắng nghe (tuy trong nhiều trường hợp thì nó cũng cho rằng cần biết vờ lắng nghe). Nhưng mà, tuyệt đối không phải lỗi tại nó đâu nhé, tất cả là tại tư duy của bạn rùa bò quá đi mất. Bạn tặc lưỡi, thôi thì rùa bò cũng được, điều mà bạn lo lắng, với tư cách một ông bố hay bà mẹ yêu thương con và nhìn xa trông rộng là, liệu cái xe mất phanh tức là não bộ của đứa con mọc Bảo Bình của mình có khi nào lạc tay lái và phi luôn xuống ruộng không? Cái đó thì hẳn là ...có rồi!

Cần phải làm rõ 1 chút ở đây, việc các bé có mọc Bảo Bình thường xuyên để cho tư duy chỉ hợp với đường cao tốc phân làn đạt chuẩn quốc gia trở lên của mình phi nhầm xuống ruộng không ảnh hưởng đến trí năng nói chung, mặc dù, đây có thể là một đứa bé vô cùng hấp tấp và cẩu thả (bạn có thể không tin, nhưng với mọc Bảo Bình nói chung, sạch sẽ tỷ mẩn cẩn thận chắc chắn là chuyện của người khác). Trên thực tế, bạn nên mừng thầm nếu tốc độ tư duy của con bạn cứ tiệm cận tốc độ ánh sáng như vậy, vì vẫn còn một loại mọc Bảo Bình khác chậm rãi và thong thả hơn nhiều lắm, dạng mọc Bảo Bình này có 1 đặc tính nổi bật là, học bất cứ cái gì cũng thấy ...y như mới, vâng, bất cứ cái gì, cũng y như mới. Nhất là các cháu bé mọc Bảo Bình năm nay khoảng 8-9 tuổi, tức là dạng có La Hầu Bạch Dương. Dù sao thì loại trí óc được mô tả là hoạt động mạnh trong trạng thái không đầy đủ thông tin, từ đó ngoại suy ra những kiến thức mà mình chưa từng biết tới trước đó rất có tiềm năng thuộc về những thiên tài có tầm nhìn đi trước thời đại, mà chúng ta đều biết chính vì sự tồn tại của họ mà từ điển của chúng ta có thêm cụm từ "đãng trí bác học", nhưng ai biết đâu đấy, nó cũng có thể thuộc về mấy con gà mờ cái gì cũng không biết, đã thế lại còn hay cãi lấy được và hay có những nhận định hấp tấp vội vàng rồi tự cho mình là đúng trong tiếng khịt mũi khinh thường của người khác (nôm na gọi là càng ngu càng tự tin). Và, thú nhận đi, tôi cho rằng bạn có 1 nỗi lo âu không hề nhẹ về nguy cơ đứa con mọc Bảo Bình của bạn có vẻ giống... loại thứ 2 hơn.

Mọc Bảo Bình nói chung là một sinh vật có trí nhớ không tốt lắm. Điều đó cần được hiểu từ cấu trúc bộ não có vẻ có phần dành cho trí nhớ ngắn hạn hơi cường đại mà phần dành cho trí nhớ dài hạn lại quá khiêm tốn. Giống như 1 cái CPU có RAM và chip quá khủng, tức là tốc độ xử lý rất nhanh, đảo lại ổ cứng quá bé, tức là lượng dữ liệu lưu trữ được quá ít ấy mà. Đa phần mọc Bảo Bình đều có khả năng quan sát và ghi nhớ rất nhanh, sau đó xử lý thông tin và diễn đạt lại cũng nhanh không kém. Hiển nhiên, thao tác vội vàng ấy có thể bỏ sót nhiều thông tin quan trọng và khả năng suy diễn thành thần này có thể gây ra vấn nạn tam sao thất bản nếu năng lượng Nhân Mã của đương sự của chúng ta không phát triển lắm (ý tôi là khả năng nắm bắt những kiến thức hệ thống chính xác làm kim chỉ nam xuyên suốt một chủ điểm nào đó ấy mà) Thế nên, nếu em bé nhà bạn là một mọc Bảo Bình, hãy từ bỏ ngay lập tức mọi ý định bắt cháu nó học vẹt, đừng tìm cách nhồi nhét bất cứ thứ gì vào đầu nó theo con đường học thuộc lòng, tôi không nói là nó không hợp tác với bạn nếu bạn muốn thế, chỉ là qua hôm sau là nó quên sạch mọi điều bạn muốn nó nhớ không còn 1 mảnh, và lần này thì chắc chắn không phải lỗi tại nó, tất nhiên, điều này không có nghĩa là con bạn sẽ không học được lịch sử hay địa lý và một số bộ môn khác, miễn là giáo viên lịch sử của nó không cho rằng phải nhớ kỹ các mốc thời gian gắn với các sự kiện lịch sử mới là học sinh ưu tú, ngược lại, trẻ em mọc Bảo Bình có thể tỏ ra rất xuất sắc nếu nó được dạy về các sự kiện đã qua ấy dưới 1 tầm nhìn mang tính triết học, kiểu như mâu thuẫn giữa các giai cấp đã cụ thể hóa thành cái gì, loại mô hình kinh tế nào, chính trị nào đã làm nền cho các sự kiện được nói tới... vân vân... Hơi lạc đề một tý, nếu trong suốt thời đi học, bạn từng gặp một giảng viên hay giáo viên cực khinh bỉ việc học thuộc lòng và cho học sinh giở sách giở vở thoải mái trong giờ kiểm tra, vì câu hỏi của người ấy đưa ra, nếu không hiểu bản chất vấn đề thì không giải đáp được, có thể chắc đến 99% vị thầy đó của bạn là 1 mọc Bảo Bình. Tất nhiên, các học sinh sinh viên trí nhớ tốt và hay gạo bài (trừ phi chúng nó được đặc huấn qua khóa lười từ bé) như mọc Song Ngư, Kim Ngưu và Cự Giải thường không thích điều này. Và nói chung, mô hình giáo dục Việt Nam là khắc tinh số 1 của trẻ em mọc Bảo Bình (cho nên hay bị mẫu giáo viên trên chê trách thậm tệ)

Có loại não bộ thích ứng nhanh nhất với những điều kiện mới mẻ và thường xuyên thay đổi, với thái độ tai nghe 4 hướng, mắt ngó 8 phương, có thể nói mọc Bảo Bình cảm thấy như cá gặp nước khi ở trong những môi trường xa lạ (nhất là khi nó và cơ số người khác nó cùng bị đá vào môi trường như thế thì cấu trúc não bộ kiểu này ngược lại còn biến thành ưu thế của nó) Thế nên không ngạc nhiên khi các lĩnh vực có đặc tính hướng về việc khám phá, tìm tòi điều chưa biết luôn thu hút mạnh mẽ các mọc Bảo Bình, và Bảo Bình theo truyền thống Chiêm Tinh được coi là cung của các nhà khoa học, của thiên tài, tinh hoa xã hội và của những người có tầm nhìn xa trông rộng, thấy được viễn cảnh tương lai, những nhà hoạt động xã hội đấu tranh vì sự tồn tại của một tương lai tốt đẹp hơn... vân vân... Tuy nhiên, đáng tiếc là đa số trẻ có mọc Bảo Bình ở Việt Nam chỉ dùng được trí óc của mình theo khuynh hướng học hành để ứng phó với các bài kiểm tra, sau đó chữ thầy lại giả cho thầy. Số không nhỏ khác thường gây ra cho phụ huynh của mình cảm giác bất lực không nhẹ vì cái thái độ cá mè 1 lứa nó bày ra mỗi khi phải nghe thuyết giáo. Nhìn chung, bệnh nước đến chân mới nhảy của mọc Bảo Bình thường bị nhiều người ngộ nhận là ương ngạnh, lì lợm (vì thái độ ngang ngược và khiêu khích đi kèm mà nó hay bày ra) nhưng sự thực là chỉ hôm sau thôi là nó đã chẳng còn nhớ hôm qua nó đã khăng khăng cãi lấy được và tự cho mình là đúng vì chuyện gì nữa. Cho nên đừng tranh cãi với mọc Bảo Bình, trừ phi bạn chỉ đơn giản là đang cần 1 nơi để phát tiết cơn giận dữ hay xả stress. Không còn cung mọc nào sẵn sàng cho các vụ tranh cãi rồi sau đó vứt hết tất cả ra sau gáy hơn cung mọc Bảo Bình đâu.

Để nuôi dạy tốt một đứa trẻ có mọc Bảo Bình, tuyệt đối đừng dùng biện pháp cứng rắn như chửi mắng, roi vọt, trừ phi bạn muốn trải nghiệm thứ cảm giác gọi là nước đổ đầu vịt. Cách trừng phạt đáng sợ nhất dành cho một đứa trẻ mọc Bảo Bình phạm lỗi, khiến nó phải khắc ghi sai lầm của mình vào tâm khảm mãi mãi chính là... treo niêu. Cách thức cụ thể để tiến hành là phạt nó trong bữa cơm chỉ được ăn cơm trắng và rau luộc nhạt nhẽo chán ốm gì đó, rồi nhân tiện trong bữa cơm ấy hãy sửa soạn 1 vài món mà nó thích ăn nhất, nhưng cấm nó không được đụng đũa vào. Cứ thử áp dụng biện pháp cấm vận này vài lần, sau đó bạn sẽ ngạc nhiên vì độ biết điều của cái kẻ vẫn thường khiến bạn phải lẩm bẩm: "Nó mà không ương bướng mới là lạ!" Thực vậy, tuy rằng em bé mọc Bảo Bình nhà bạn là 1 sinh vật khá nhanh quên, nhưng nếu nó đã chịu mở miệng nói câu: "Lần sau con sẽ không như thế nữa!" Thì đó là một lời hứa hẹn có trách nhiệm và vô cùng kiên định.

Trẻ em có mọc Bảo Bình sẽ không thể nào gần gũi nổi với những phụ huynh có tinh thần đam mê cái đẹp đến độ bất chấp khổ sở đau đớn. Đừng bao giờ yêu cầu nó ăn kiêng, trừ phi bạn coi đó là 1 hình thức trừng phạt, cũng đừng mua cho nó mấy loại giày không vừa chân hay mấy thứ y phục trông thì đẹp nhưng bó chịt lấy người, hoặc không thấm hút mồ hôi, hoặc thô ráp khó chịu. Mọc Bảo Bình không bài xích cái đẹp, thậm chí còn rất thích, nhưng đồng thời nó cảm thấy không thể sống nổi nếu không được mặc y phục may bằng tơ sợi tự nhiên, mỗi ngày đều được ăn ngon và ngủ trên một chiếc giường thơm tho sạch sẽ. Những lối cư xử quá sến sẩm của phụ huynh dễ làm nó căng thẳng (tuy rằng thi thoảng bạn cũng có thể dùng mấy chiêu mong manh yếu đuối này để tha thiết yêu cầu nó làm gì đó) Tất nhiên là nên có chừng mực thôi, trừ phi bạn muốn nó bắt đầu phòng bạn như phòng giặc và luôn giữ khoảng cách với bạn 24/24. Cuối cùng, nếu bạn thực sự muốn truyền đạt cho đứa con có mọc Bảo Bình của mình một thông điệp gì đó phức tạp, hay giảng giải để nó hiểu ra một đạo lý sâu sắc nào đó, hãy giữ thái độ vui vẻ và cố gắng tạo ra một bầu không khí ngang hàng như 2 người bạn thân. Ngoài ra, quay lại với chủ đề thừa cân, khi nhận ra rằng mình quá béo thì mọc Bảo Bình nhà bạn cũng có thể đồng ý điều chỉnh khẩu phần, nhưng cần nhớ là nó chỉ thích hợp để tiết thực trong những khoảng thời gian ngắn, có kết hợp với những đoạn thời gian tạm ngừng xen kẽ. Vì vậy, hãy giúp nó lên 1 kế hoạch hợp lý, khoa học.

Kết quả học tập của mọc Bảo Bình thường khá phập phù và có lúc phụ thuộc vào những nhân tố cực kì vớ vẩn như phòng học quá nóng hay quá lạnh, thức ăn không ngon, bút viết hay bị tắc mực, quần áo mặc quá bí hay quá chật, không đủ ánh sáng, nhà hàng xóm quá ồn ào. Nếu mọc Bảo Bình nhà bạn đem những thứ này ra để biện hộ cho thành tích bi bét của nó, tốt nhất là bạn hãy... tin luôn và ngay đi, hơn nữa, cần phải lập tức khắc phục, tất nhiên có những thứ khắc phục không khó như mua quần áo mới, có những thứ cần linh hoạt như sắm nút tai để chống ồn, có những thứ cần cân nhắc cẩn thận như lắp điều hòa hay quạt nước đá hay lò sưởi loại nào hợp lý, lại có những thứ không dễ mà xử lý như... tài nấu ăn vô vọng của bạn. Chỉ cần nhớ, sự thực là mọc Bảo Bình cảm thấy mệt mỏi và không còn thiết làm gì nữa nếu nó phải thường xuyên chịu đựng mấy thứ... ruồi bâu này. 

Cuối cùng, nếu bạn là người yêu thích chiêu "con nhà người ta nó thế này thế nọ, chả bù cho con nhà mình..." Tôi khuyên bạn nên dừng nó lại luôn và ngay, bởi vì đây là độc chiêu chuyên dùng để khích các cháu bé mọc Ma Kết. Trẻ em mọc Bảo Bình khi nghe câu này đơn giản là vào tai này ra luôn tai kia. Điều mà em bé mọc Bảo Bình cần là sự thừa nhận của cha mẹ rằng mặc dù con không phải là tốt nhất, nhưng con là duy nhất, không ai có thể thay thế. Và nếu bạn làm cho đứa trẻ mọc Bảo Bình tin rằng con hư bố mẹ cũng yêu, con xấu bố mẹ cũng yêu, (còn nếu con là trên cả tuyệt vời thì bố mẹ thấy hạnh phúc lắm) nó thường trở nên rất sẵn sàng lắng nghe các nhu cầu và nguyện vọng của bạn. Đừng tìm cách bày chiêu trò với đứa con mọc Bảo Bình, trừ phi bạn muốn nó ngày càng xa bạn. Cũng đừng quá khắc nghiệt và nghiêm khắc, trừ phi bạn muốn nhào nặn ra một kẻ vừa ngông vừa điên vừa bất cận nhân tình. 

Tóm lại là, để nuôi dạy thành công một đứa trẻ mang mọc Bảo Bình, hãy tôn trọng sự tồn tại độc nhất của nó và hãy dẫn dắt nó như thể bạn là một người bạn lớn có tầm nhìn xa. Hãy quan sát, tôn trọng, lắng nghe, chia sẻ, và hiểu cho đúng chỗ hay, chỗ dở của con mình, rồi sẽ có lúc bạn ngạc nhiên khi đứa trẻ của bạn dần trưởng thành và chính nó sẽ dẫn bạn đến thăm những chân trời xa lạ mà bạn chưa từng biết đến. 

Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Mặt trăng Bảo Bình

*Chú ý: Một số link báo không vào được vì hiện đang trong giai đoạn update. Các bạn vui lòng quay lại sau. 

Muốn biết mặt trăng trên lá số của bạn thuộc cung Hoàng đạo nào, bạn có thể làm theo hướng dẫn cắt lá số!

Bài viết này thuộc chuyên mục "Chiêm tinh Mì ăn liền"

Thật thà mà nói, Bảo Bình không phải vị trí hay hớm lắm dành cho mặt trăng, câu đầu tiên có thể nghĩ ra về mối quan hệ giữa chúng là: "liên quan chỗ nào?" Mặt trăng là quá khứ, Bảo Bình là tương lai. Mặt trăng là tình cảm, cảm xúc, Bảo Bình thì sặc sụa lý trí với chả khách quan. Mặt trăng tìm kiếm sự gắn bó, liên kết, ràng buộc, cái mà phương Đông ta gọi là duyên phận, Bảo Bình thì tung hô lý thuyết khoảng trời riêng. Mặt trăng tìm kiếm sự an toàn, ổn định, Bảo Bình thì đầy máu hóng và ham hố các thử nghiệm mới mẻ. Vị trí của mặt trăng thường dùng để mô tả các thói quen đã thành phản xạ, mà Bảo Bình thì không thể dự đoán trước được... Có thể nói, ở cung Bảo Bình, có vẻ mặt trăng của chúng ta phải chịu cảnh bó tay.com. Nói đúng hơn, nhiều Chiêm Tinh Gia phải loạn trí khi thử ghép các chức năng hành xử của mặt trăng với các kiểu biểu hiện của năng lượng Bảo Bình, và bắt đầu chém linh tinh. Nhưng điều đó không ngăn cản việc 1/12 nhân loại có mặt trăng này trên lá số của mình, có nghĩa là, nó nhất định phải đại diện cho những nét cá tính mà xét ra, cũng thường thôi, ý tôi là, cũng phổ biến, dễ gặp thôi. Chưa kể, sự ưu ái đặc biệt và lộ liễu mà giới Chiêm Tinh dành cho cung Hoàng đạo Bảo Bình, vốn là cung chủ quản nghề nghiệp của họ khiến hiểu biết về cung này nhiều khi được truyền đạt lại, phải nói thật là không trung thực cho lắm.

Nhìn chung, kết cấu ban đầu đã lộn xộn và lạc quẻ sẵn nên tính tình và thể hiện của người có mặt trăng Bảo Bình cũng đâm ra nhất quán 1 cách khó hiểu, hay đúng hơn là nhìn thì cũng bình thường thôi nhưng không dễ lý giải, kiểu như hễ chơi Game thì toàn chơi từ level khó đến level dễ ấy. Và nếu tư duy kĩ một chút thì ta sẽ thấy mọi hành vi của họ, một mặt hết sức nhất quán mặt khác lại ôm cả 1 trời mâu thuẫn ở trong. Chân chính là kiểu người toàn bỏ dễ tìm khó, là gian hùng thời trị, năng thần thời loạn. Có một vị Bồ Tát nào đó đã từ từ bi bi mà nói: "Ta không vào địa ngục (để cứu vớt chúng sinh lầm lạc bị đọa trong đó) thì ai vào?" Tôi nghi là ngài có mặt trăng Bảo Bình, vì nếu là mặt trời thì Ngài lại thích vào Địa Ngục là khác ấy chứ, còn ở đây là Ngài có thích vào đâu, tại công việc nó yêu cầu như thế, như thế. Vấn đề là không có ai dí dao vào cổ bắt ngài làm việc đó cả, hơn nữa ngài cũng không được trả lương! Tổng kết là danh không, lợi không, hơn nữa cũng không thích làm, nhưng vẫn cứ làm đều. Mặt trời Bảo Bình thích làm chuyện không giống ai nên có phần khoái chí khi bị kêu là đồ quái thai ngâm dấm, nếu không có gì thay đổi thì cung mọc Bảo Bình duy trì thái độ: "Ừ thì tao quái đấy, có sao không?", còn mặt trăng Bảo Bình thường đinh ninh mình chính là người bình thường, thậm chí còn đấm ngực giải thích nữa, nhưng tin nổi họ mới lạ.

Nếu tạm dùng Địa ngục (của phương Đông nhà ta đấy nhé) làm hình ảnh mô phỏng thay cho mặt trăng Bảo Bình trên lá số và ghi nhớ là còn xa tương đối thì mặt trăng Bảo Bình mới tới đẳng cấp Địa Ngục thật, vậy thì một người có mặt trăng này chính là Game Thủ Game Địa Ngục, một game nhập vai chuối củ, và họ phải chọn sắm 1 trong 3 nhóm vai, một là làm công dân của Địa ngục, tức Diêm vương và đám đầu trâu mặt ngựa, chuyên nghề xử tội và trừng phạt tội nhân của Địa ngục, không bao giờ hết việc, lấy Địa ngục làm nhà, ngày nào cũng quát hỏi: "Kẻ tội nghiệt kia, can cớ gì mi lại mua việc cho ta?" Ấy nhầm, phải là: "Can cớ gì mi lại làm ra chuyện tày đình ấy? Thật không thể tha thứ được!" Không hề cảm thấy mình nói như thế rất kì lạ, nếu không có mấy đứa gây tội gây họa ấy thì các vị nghỉ không lương hết rồi còn gì? Loại này dành cho các góc chiếu may mắn với mặt trăng. Hai là làm tội nhân của Địa ngục, những kẻ tự mình chuốc lấy những rắc rối mà bản thân không có khả năng giải quyết sau đó gào ầm lên, hoàn toàn không thích Địa ngục nhưng vào rồi là cứ phải ở mãi trong đó.Và cuối cùng, ba là làm khách VIP của Địa ngục (kiểu như Bồ tát, vì quá rảnh, chết, lại nhầm, vì quá thương xót chúng sinh đau khổ nên thích can thiệp vào đường lối của Địa ngục, căn bản là Ngài muốn đến thì đến, muốn đi thì đi, lúc nào Ngài cũng bảo Địa ngục xấu lắm, Địa ngục tồi lắm, nhưng thoắt cái lại thấy Ngài đang chạy thẳng đến đó rồi (2 loại chê Địa Ngục này dành cho các góc chiếu căng thẳng, không may).

Nói chung, cá lên bờ thì nó ngáp ngáp, gà xuống nước thì gà chết toi. Gấu trắng mà đến châu Phi thì phát rồ vì nóng, mà voi trắng Ấn Độ đến Nam Cực thì chết cóng vì lạnh. Cho nên miễn thắc mắc tại sao Diêm đại nhân và thuộc hạ của ngài lại ưa thích khí hậu của Địa Ngục, cái đáng thắc mắc là các vị ấy thích gào to: "Ai cho tôi thất nghiệp?" Nhưng mà một mặt mong được thất nghiệp, mặt khác lại lao động hơi bị chăm chỉ, không ăn của đút, không trốn việc công, bằng chứng là tất cả kẻ xấu trên đời này đều sợ chết, vì chết là bị các ngài bắt ném vạc dầu liền, và ai cũng biết nếu muốn xin thêm vài năm dương thọ thì xin Phật, xin Bồ tát, xin Ngọc Hoàng, xin Thái Thượng Lão Quân, blah, blah... chỉ có đồ hâm dở mới đi xin Diêm Vương và mấy bác đầu trâu mặt ngựa thôi. Về một khía cạnh nào đó, tâm sự của Bồ tát cũng thế, thậm chí còn mâu thuẫn hơn, ngài cũng thích thất nghiệp lắm nhưng lại vẫn lao động chăm chỉ bằng trăm nghìn lần người ta, ngài lại chả hóa hiện ra cả ngàn tay ngàn mắt để nghe hết nỗi khổ của chúng sinh, cứu vớt cho kịp tất cả chúng sinh đấy thôi, đã thế Ngài lại còn chán ghét khí hậu Địa Ngục mà cứ nhào mãi vào. Còn đám tội nhân kia thì miễn bàn, lúc nào cũng vỗ ngực tự cho ta đây là thông minh, có thể 1 tay che cả bầu trời, chuyện gì cũng dám làm, nhưng mà làm xong thì không dám chịu. (Dám làm dám chịu là Ma kết ạ! Tuy hiện thực ta dễ gặp loại Ma Kết không dám chịu nên cũng không dám làm hơn.) Tất nhiên, không dám chịu và phải chịu là 2 chuyện hoàn toàn khác nhau, cái đấy thì đồ ngốc cũng biết. Tựu chung, đây là 3 phong cách tiêu biểu cho các mặt trăng Bảo Bình.

Trước khi cho cái mớ luận cứ quàng xiên ở trên hạ cánh về (hay đúng hơn là trồi lên) mặt đất, tôi nghĩ là cần phải cắt nghĩa cho bạn hiểu 1 từ tiếng Anh là "Peace-maker" (Người hòa giải) Bạn có biết để hòa giải, để tạo ra hòa bình thì người ta trước tiên phải làm gì không? Câu trả lời là trước tiên họ đi tìm xung đột, đi kiếm rắc rối. Chứ không có xung đột thì tạo ra hòa bình bằng niềm tin à? Nếu mặt trăng Bảo Bình có lòng thì họ chính là các Peace-makers, cụ thể hơn, họ có thể là y tá, là lính cứu hỏa, là các thầy cô giáo trẻ có tâm sẵn sàng đến bất cứ nơi nào có người cần họ, và còn là nhiều mẫu người với nhiều công việc cao thượng mà thầm lặng khác. Nói theo kiểu nhà Phật, họ là những người phát nguyện thực hành hạnh Bồ tát. Và chính Bác Hồ của chúng ta đã từng có lời chúc cho lực lượng cứu hỏa Việt Nam được thất nghiệp hết. Còn nếu họ không có lòng thì họ chính là các Peace-breaker (Kẻ sinh sự) với tinh thần giết người không cần đền mạng (làm ơn hiểu câu này nhẹ đi giùm tôi). Đa phần là diện rảnh rỗi sinh nông nổi. Tinh thần giết người không cần đền mạng này còn được tìm thấy ở những lưu manh chuyên nghiệp, quân nhân chuyên nghiệp, nhà cách mạng kiêm phản động chuyên nghiệp, và nhiều thành phần ngoài vòng pháp luật thuộc diện có truyền thống gia đình khác nữa. Trong mọi trường hợp, họ đều được sống (hay là phải sống) trong rắc rối cả, duy có điều, 1 trường hợp là tự nguyện nhào vào (dù chả thích thú gì), 1 trường hợp là tự chuốc họa, còn trường hợp cuối là ưa sống chung với lũ. Tóm gọn lại là các mặt trăng Bảo Bình chính là kiểu người thường xuyên tự chơi khó mình.

Đôi khi ta bảo là họ bị giời đày, đôi khi ta tự hỏi họ nghĩ cái gì trong đầu mà làm thế (vầng, chắc chắn hành động ấy có suy nghĩ đàng hoàng), đôi khi ta hỏi họ sáng nay ăn gì, và đôi khi ta nghi là họ quá rảnh. Nói chung, họ cũng chả rảnh rang gì hơn ta đâu, nhưng vì mặt trời Bảo Bình thích bận rộn, mặt trăng Bảo Bình lại ghét rảnh rỗi, nên cả 2 chuyện nghe ra rất tốt đẹp này đều có thể đẩy con nhà người ta vào cảnh lộn xộn cả, tuy nguyên nhân thì có phần khác nhau. Đơn cử, vì đọc sách mê mải nên thịt kho đã khét lẹt rồi còn chưa nhận ra chính là một hành động ngoan hiền mà lại hóa ra thành rắc rối. Không phải người ta không nên đọc sách khi canh bếp, bằng chứng là mặt trăng Song Tử có thể cân việc này và nhiều việc khác cùng lúc rất tốt, nhưng đã đãng trí như Bảo Bình mà còn bày đặt kiêm nhiệm thì cũng bằng đú bẩn rồi. Những người nhạy cảm vì vậy có thể nghĩ, một mặt trăng Bảo Bình chính là chuyên gia mời gọi rắc rối, không thể sống thiếu rắc rối và đồng thời, không hiểu tại sao lại rất ghét rắc rối, luôn lên án, phê phán, chê bai rắc rối, nghĩ cách tránh né rắc rối. Họ rất hay có cái kiểu đường quang không đi lại đâm quàng vào bụi, và dù bạn có đủ tài để dạy họ đến 1001 cách phán đoán và đánh giá để không bị rơi vào rắc rối, họ nhất định sẽ gặp được rắc rối theo ...không phải theo cách thứ 1002 đâu, thực tế thường đơn giản hơn, ấy là bạn sẽ gào lên rằng tại sao họ có thể mắc đi mắc lại 1 lỗi hoài mà không biết rút kinh nghiệm. Đừng nghĩ rằng cái đầu họ sinh ra chỉ để đội mũ như thế, đương nhiên là họ biết rút kinh nghiệm chứ, nhưng với Bảo Bình nói chung, kinh nghiệm chính là thứ sinh ra để xếp xó.

Mặt trăng Bảo Bình thường sinh ra trong gia đình có cha mẹ bận rộn và có nhiều biến động, cả về chỗ ở lẫn những đối tượng sống cùng, họ sớm chịu sức ép đòi hỏi khả năng thích nghi nhanh cũng như buông bỏ nhanh, vì vậy tư duy của họ khá độc lập nhưng lại không ương bướng bảo thủ, họ thường tỏ ra trọng lý hơn trọng tình, sợ kết quả biểu quyết hơn là những lời tâm tình ngọt nhạt. Khi trưởng thành, bất cứ hoạt động gì hễ mang tính lặp đi lặp lại là cầm chắc họ sinh chán, nhưng lại không giỏi tự mình nghĩ ra trò mới để chơi như mặt trời Bảo Bình. Khi họ đã chán công việc đang làm tận cổ, nếu không có cấu trúc nào khác vãn hồi tinh thần chủ động (để chủ động tìm vui ấy mà) thì họ sẽ chỉ đơn giản tỏ ra buông lung vô trách nhiệm và giết thời gian bằng cách đầu tiên họ vớ được, khác với mặt trời Bảo Bình không thể dự đoán, bạn có thể đoán ra đó là cách gì nếu chính bạn là người gợi ý cho họ, đại loại như tán dóc, chơi game văn phòng, lên mạng cãi nhau, dí 1 con lô, blah, blah... Tóm lại, Bảo Bình có khuynh hướng phá luật thì rõ rồi, nhưng mặt trời có thể là kẻ đầu têu, còn mặt trăng do thụ động nên lại dễ nghe xúi dại, nhưng vì rất khó tìm được 1 mặt trăng Bảo Bình có cái đầu chỉ để đội mũ, nên nếu bạn xúi cái gì dại quá thì họ không nghe đâu. Tuyệt đối đừng bao nghĩ là bạn lừa được một mặt trăng Bảo Bình.

Nhưng nếu đảo lại, chúng ta có ở đây một ý chí vươn lên thì mặt trăng Bảo Bình là món quà quý cho bất cứ thiên phú nào. Nhiều người trong chúng ta biết câu "Thiên tài là 1% tài năng và 99% mồ hôi nước mắt." Và thường là mặt trăng Bảo Bình kiên nhẫn và tập trung hơn mặt trời và cung mọc rất rất rất nhiều chừng nào vấn đề vẫn còn tiếp tục lộ ra những khía cạnh mới đầy thách đố, gì chứ tự chơi khó mình là nghề của họ mà, bạn còn nhớ không? Ngày thường mặt trăng Bảo Bình cũng luôn giữ cho mình bận rộn, vì ngồi im không làm gì chính là bố của buồn chán (nhưng ngồi đến mọc rêu để làm gì đó thì họ dám làm lắm). Có thể gọi họ là loại người chăm tự nhiên, tinh thần học hỏi, cầu tiến mạnh, liên tục tìm cách vượt lên chính mình. Và vì họ quá cầu tiến nên bạn có khả năng sẽ ... muốn giết người nếu chẳng may gặp 1 mặt trăng Bảo Bình đang cụt hứng trầm trọng vì hễ đánh là thắng. Vầng, tâm trạng của Độc Cô Cầu Bại là 1 tâm trạng rất buồn chán, rất trống vắng đau lòng ạ. Chuyện không thể khác hơn khi cha đẻ của đại hiệp truyền thuyết này, nhà văn Kim Dung là người có mặt trăng Bảo Bình. Và tôi khẳng định, liên tục tự thách thức bản thân và vượt qua chính mình là năng lực duy nhất gắn với mặt trăng Bảo Bình mà người sở hữu nó nên sử dụng mỗi ngày. Hơn nữa, nó có thể đưa bạn bay được rất cao, rất xa. Tuy rằng, bạn có thể sẽ phải làm một đóa hoa nở muộn. Đừng quên rằng mọi cây đại thụ đều bắt đầu từ hạt mầm nhỏ bé, và trở thành đại thụ là một chuyện rất mất thời gian.

Nhiều người biết Bảo Bình là cung Hoàng đạo bảo trợ cho Chiêm Tinh học, và tác giả Linda Goodman đã chém như bão về khả năng nhìn thấy tương lai của các Bảo Bình, vì chúng ta đang chém gió về Chiêm Tinh nên tránh chủ đề này ra kể cũng không nên! Dễ thấy là hầu như Bảo Bình nào cũng tung ra các "lời tiên tri" mỗi ngày. Lưu ý, không phải dự báo tương lai nào cũng là hoạt động thần thần bí bí sinh ra với quả cầu thủy tinh và bộ bài hay đám bã trà. Cho bạn biết là tất cả các nhà đầu cơ thành công đều có năng lực dự đoán, các tay cờ bạc chuyên nghiệp cũng nhiều lúc phải dự đoán, dân điều tra phá án cũng rất cần khả năng dự đoán, dân kinh doanh khi đầu tư mặt hàng mới hay nhảy vào thị trường mới cũng cần năng lực dự đoán xu thế, các đám cá độ, cờ bạc thì miễn bàn thêm, và người đi chợ ở Việt Nam cũng thường xuyên được mời chơi "Hãy Chọn Giá Đúng" nhưng mà không có thưởng...v.v... nói chung là ví dụ thì nhiều lắm. Và như thế đủ thấy dự báo chính xác đúng là một quyền năng thực sự trong cuộc sống. Và trong các cấu trúc của Bảo Bình, mặt trăng chính là kẻ hay đoán già đoán non nhất. Mặt trời và cung Mọc thực ra chỉ toàn dự đoán ở mức văn hóa văn nghệ. Lá số của các Chiêm Tinh gia khét tiếng về năng lực tiên đoán đều có mặt trăng Bảo Bình hoặc cấu trúc phái sinh tương đương của nó. Nhưng tôi đã kiểm nghiệm thử với các mặt trăng Bảo Bình của người bình thường, và phải công nhận rằng mình rất muốn gọi họ là các Thần Toán Đoán Toàn Sai, họ rất hay suy đoán đến mức độ suy diễn, và đoán già đoán non nhiều đến độ như là phản xạ có điều kiện, và kiểu như không có thời gian đâu mà kiểm tra lại các suy đoán của mình trước khi phát biểu như đúng rồi, và có lúc họ làm người ta muốn lộn ruột, trong nhiều trường hợp khác mớ suy đoán của họ gây ra đủ thứ ngộ nhận, mà đợi khi chuyện vỡ lở thì hiểu lầm đã to bằng cái đình. Tóm gọn lại là, họ có tính dựng chuyện.

Tuy nhiên, khi tâm trạng càng bất an thì các mặt trăng Bảo Bình càng đoán việc như thần. Xin lỗi nếu cách nói năng của tôi làm bạn nhầm tưởng là họ thích bị phiền phức, chính xác là họ không thích, nhưng mà phiền phức thích họ. Và nếu những phiền phức ấy đủ lớn để làm họ bất an, lo sợ thì y như rằng chế độ dự đoán chuẩn được bật lên. Khi người ta có tính dựng chuyện thành thần, người ta có thể làm nhà văn nổi tiếng, Conan Doyle, tác giả Sherlock Holmes và nhà văn Kim Dung đều có mặt trăng Bảo Bình. Còn khi người ta thần cơ diệu toán, khả năng rất cao là người ta trương bảng Tiểu Thần Tiên và bắt đầu đi lang thang coi bói dạo, được bữa nay lo bữa mai. Ở Phương Đông có truyền kì về cái lộc của nghề thầy bói, kể một cách thần thần bí bí rằng nghề này rất bạc, chỉ cho đủ ăn, do tiết lộ thiên cơ nên rất kém hào con cháu, và hễ có tiền của hay con cháu phát đạt là tổ không đãi nữa, tức là khi đó càng xem càng sai toét tòe loe. Truyền kì này được củng cố bằng rất nhiều cái tên và cuộc đời các thầy bói Việt trứ danh. Cá nhân tôi thì cho rằng tự đày đọa mình để giữ khả năng tiên đoán là cách kiếm sống hạng bét. Có nhiều cách khác để sử dụng mặt trăng Bảo Bình sao cho có lợi hơn về lâu về dài. Còn chuyện kém hào con cháu ấy à? Đông Y đã dạy từ thời Hoàng Đế rằng hay lo sợ là do mắc bệnh suy thận, và suy thận thì tổn hào con cháu, thế thôi. Tất nhiên, bạn có thể lý sự lại rằng người ta không cần phải suy thận thì mới thấy lo sợ, bất an. Nhưng sự lo sợ bất an không thường trực chính là con dao hai lưỡi khiến năng lực dự đoán tắt bật loạn xạ, và cá nhân tôi thấy là mặt trăng Bảo Bình không phân biệt được trạng thái bật và tắt ấy (Nhờ giời họ vốn nhớ dai nhưng cũng đãng trí thành tật). Vậy nên cũng không sai chạy đi đâu cả khi người xưa nói lạm dụng Thiên Cơ tổn âm đức, không có hậu. Và không phải ngẫu nhiên mà tôi lại liên tưởng và lôi Địa Ngục ra làm câu chuyện mở màn.

Nhiều Chiêm Tinh gia phương Tây cho rằng mặt trăng Bảo Bình có khiếu đặc biệt trong đánh giá, nhận định về con người. Đây cũng là một dạng đoán nên tôi không phủ nhận là nhiều mặt trăng Bảo Bình đã làm tốt việc đó, nhưng không phải là tất cả, chi tiết mời bạn đọc lại phần bình luận về toàn đúng và toàn sai. Đấy là sự thật duy nhất, còn tất cả mớ kiến thức về Nhân Tướng, Chiêm Tinh và đủ thứ giúp hỗ trợ công tác dự báo khác mà họ đã nhồi nhét thành công vào cái đầu không chỉ để đội mũ của họ đều chết cả đi. Nếu kinh nghiệm với Bảo Bình chính là thứ sinh ra để xếp xó, chả có lý nào nó lại trừ riêng các môn dự đoán ra. Arthur Conan Doyle lừng danh, tác giả loạt truyện trinh thám Sherlock Holmes có mặt trăng Bảo Bình, và ta dễ thấy một tài năng đánh giá con người đặc biệt thể hiện tự nhiên và thi thú đến độ nào qua nhân vật thám tử của ông. Nhưng sự thật là, đã có lần cha đẻ của thiên tài nhìn người kinh nghiệm đầy mình này bị 2 đứa con nít ranh lừa bằng mấy bức ảnh ghép nội dung giật gân (đúng loại mồi câu mà mặt trăng Bảo Bình nhất định muốn cắn), lại vì mọi người đều tin ông sái cổ nên nhờ lừa được ông, bọn trẻ nhân đó lừa luôn cả nước Anh và gây ra xì căng đan vang dội 1 thời.

Khả năng nhìn người "tốt" thế nên mặt trăng Bảo Bình bị hố trong quan hệ và giao tế là chuyện rất thường. Được cái trái tim họ nhiều ngăn lại rộng rãi nên có gì thì lành làm gáo, vỡ làm muôi, lôi thôi làm thìa. Nếu bạn không phải là người mà họ tưởng tượng, kì vọng thì họ, không phải là không vui lòng quên ngay kì vọng ban đầu của mình. Nhưng nói gì thì nói, họ vẫn là người khá lôi thôi trong các mối quan hệ đủ loại. Nếu bạn duyệt lại 1 chút bài viết này thì hẳn là bạn nhặt ra được kha khá các nét tính cách rất có tính chống phá chuyện ngoại giao. Chưa kể trong mối quan hệ, nếu xoắn xuýt lấy họ thì họ đạp ra, nếu lờ họ đi thì họ lăn xả vào, nếu bạn mất tích không liên lạc thì rất có thể vài năm sau bỗng nhận được điện thoại của họ, thân mật vui vẻ như vừa mới chào tạm biệt hôm qua. Thế nên đừng kinh ngạc như điên nếu đùng 1 cái, đứa bạn 20 năm rồi không liên lạc bỗng email cho bạn thăm hỏi tình hình, mà lại là thăm hỏi tình hình hiện tại của bạn một cách thuần túy, xuất phát hoàn toàn từ sự quan tâm đơn thuần, không phải vì vụ lợi hay ma chay cưới hỏi đòi phong bì gì cả. Tốt nhất nên tra xem có phải đó là một mặt trăng Bảo Bình đang quá rảnh hay không. Tất nhiên, có thể sẽ tốt hơn nhiều nếu mặt trăng Bảo Bình giữ cho mình không buồn chán bằng các thú vui lành mạnh như đọc sách hay xem phim, hay thi thoảng cùng bạn bè đi chơi xa chẳng hạn, thay vì chạy đi sinh sự sự sinh khắp nơi. Nói chung không hạn chế hình thức, miễn là họ phải tự hiểu cho cái tính không chịu được buồn chán của mình và có cách làm nguôi dịu nó. Nhưng dù là như vậy, cũng không thể chữa khỏi bệnh suy diễn thâm căn cố đế, nên theo ý tôi, họ nên đọc nhiều nhiều các cuốn sách giá trị thì tốt hơn là ham hố các thú ăn chơi nhất thời. Nói gì thì sách cũng là người bạn của tâm hồn, giúp nâng cao nhận thức, thanh lọc tầm nhìn của ta, do đó, cũng làm các suy diễn của ta ...thi thú hơn.

Có một cơn gió sẽ không bao giờ ngừng thổi trong tim một mặt trăng Bảo Bình, khiến họ vĩnh viễn mất đi sự bình an, có thể diễn giải nó thành tính không an phận. Với họ không có sự lưng chừng, hoặc trở thành cây cao bóng cả trùm thiên hạ, một mình nổi trội trong một lĩnh vực nào đó theo kiểu Độc Cô Cầu Bại, hoặc tan vào đám đông và miệt mài tiêu phí cả cuộc đời mình để trở thành Không Ai Cả. Hãy nhớ con đường chính thống để sống trên đời vẫn cứ là con đường của sao Thổ, gieo gì gặt nấy, dù không ít lần Bảo Bình nhổ toẹt vào đó. Nếu lá số bạn có mặt trăng Bảo Bình và bạn là người tham vọng, tôi khuyên bạn hãy chọn làm đóa hoa nở muộn thôi. Tôi nhắc lại, đừng quên rằng mọi cây đại thụ đều bắt đầu từ hạt mầm nhỏ bé, và trở thành đại thụ là một chuyện rất mất thời gian. Lời khuyên này cũng cầm bằng khuyên bạn chấp nhận rằng sống ở đời bươu đầu sứt trán là chuyện tất nhiên. Nhưng phải thế thôi, ai bảo bạn sinh ra đã ôm lấy mặt trăng Bảo Bình.


Các bài viết tương tự:

Mặt trăng Bạch Dương
Mặt trăng Kim Ngưu
Mặt trăng Song Tử
Mặt trăng Cự Giải
Mặt trăng Sư Tử
Mặt trăng Xử Nữ
Mặt trăng Thiên Bình
Mặt trăng Bò Cạp
Mặt trăng Nhân Mã
Mặt trăng Ma Kết
Mặt trăng Song Ngư